Chương 277: Tái tham :
(Thời gian đọc: ~8 phút)
- Xin lỗi, sư huynh!
Thần thức của Lục sư đệ thấy cảnh tượng đó, tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Nhờ có sư huynh ngăn cản phía sau, hắn thanh thủ thời cơ chạy thoát thân.
Khi lục sư đệ đi ngang qua chỗ ẩn thân của Vương Lâm, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe nhưng không hề có cử động gì.
Sau khi lục sư đệ lao qua bên người Vương Lâm, chỉ một chút sau, vô số đám tế ti cũng đuổi theo sau đó, lao qua chỗ Vương Lâm ẩn náu làm hắn cực kỳ căng thẳng.
Vương Lâm lắc đầu.
Vương Lâm suy tính: trên kiếm tiên kia có cấm chế uy lực rất lớn, trừ khi tế luyện thời gian dài, nếu không thì không thể cầm lấy được. Vương Lâm tự nhủ, hiển nhiên là người trước mắt này không biết trên thân kiếm có chỗ quỷ dị .
- Đạo hữu, Tôn mỗ không quanh co lòng vòng, trong động tiên giới chi lương kia, có ba vật quý, trong đó nhất là tiên ngọc, nhị là kiếm tiên, ba là thiết phiến màu vàng, không biết vừa rồi, đạo hữu có được cái nào chưa?
Nếu là người bình thường gặp cảnh tượng này, tất nhiên sẽ không biết làm gì, nhưng chỉ cần không gặp hắc ti kia thì Vương Lâm không có chút gì sợ hãi.
- Đạo hữu, bây giờ trong động phủ e rằng chỉ còn ta và ngươi.
Mặc dù hắn là Hóa Thần trung kì nhưng Vương Lâm tự tin trong tay có pháp bảo và kế hay nên cơ hội giành phần thắng sẽ là hơn tám phần mười.
Lúc này, đám tế ti ở ngoài hang động cũng đã quay đầu trở về, đi đầu là tế ti quỷ dị màu đen. Thần thức của Vương Lâm vừa thấy vậy bèn buông tha phi kiếm, cách không chộp vào ngọc thạch phía trên kia, lập tức ngọc thạch nằm gọn trong tay hắn.
Lục sư đệ ánh mắt chợt lóe lên kỳ dị, cười nói:
Lục sư đệ nhìn quanh bốn phía đứng tại chỗ, nói:
Vương Lâm sắc mặt như thường, thản nhiên nói.
Đám tế ti chợt lóe trong không trung, thoáng cái đã bay nhanh về hướng lục sư đệ đang chạy trốn.
Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, miệng cười, nghĩ: "lục sư đệ thật là một kẻ độc ác, ẩn núp tu vi để chờ phát ra trong nháy mắt.
Vương Lâm nhếch miệng mỉm cười, nói:
- Tại hạ chỉ cần kiếm tiên, còn lại hai vật cho ngươi, ngươi thấy thế nào?
Chắc chắn đối phưong đã biết những gì mình nói vừa rồi, vì thế Tôn Lôi lập tức thương lượng:
Nghĩ đến đây, hắn mỉm cười ôm quyền nói:
Hắn trầm ngâm một chút, không lựa chọn rời đi ngay mà đảo thần thức qua, ánh mặt lộ ra một tia ngạc nhiên. Lục sư đệ không ngờ không c·hết, còn đang xuyên qua vách tường cách đó không xa.
Tôn Lôi trầm ngâm một chút, cười nói:
Vương Lâm cười khẽ, trong lòng dĩ nhiên hiểu người này nói vậy là đã sớm phát hiện mình đi theo, không cần phải ẩn nấp.
Hơn nữa trải qua lần tiếp xúc này, sự bình tĩnh của hắn lại khiến Tôn Lôi khẳng định trong lòng, đối phương hiển nhiên là ẩn giấu tu vi, nếu không Hoá Thần sơ kỳ gặp phải Hoá Thần trung kỳ, tuyệt đối không thể biểu hiện như thế.
Hắn nhìn kỹ vài lần, cười ha hả. ôm quyền nói:
Hắn nghĩ đến đây, mỉm cười, nói:
Vương Lâm gật đầu, không nói gì.
Hắn biết thời gian cấp bách, không còn do dự, cách khoảng không chụp lấy phi kiếm trong tay hài cốt.
.
- Tế ti màu đen trở về quá nhanh, tại hạ chưa lấy được cái nào.
Vương Lâm mỉm cười, không đáp, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
Nhưng vào lúc này, có tiếng động truyền đến từ bốn phía, Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, lui về phía sau vài bước, thần thức đảo qua, lập tức phát hiện một mảnh lớn hang động sụp xuống, lúc này toàn bộ Tiên Thú Phủ đã bị c·hôn v·ùi.
Đang lúc bỏ chạy, Vương Lâm phát hiện bọn du hồn chính mình ném ra đang biến mất rất nhanh. Tế ti màu đen kia như điên cuồng, không ngờ không đi qua hang động mà là xuyên qua vách tường, đem hết tốc độ bay thật nhanh, tiêu diệt hết bọn du hồn đó.
Tôn Lôi nhẹ nhàng thở ra, sắc mặt có điều dịu đi, cười nói:
Tôn Lôi ngẩn ra một lúc, hắn vốn là người thông minh lập tức phản ứng lại, cười nói:
Không lâu sau, trên vách tường bỗng nhiên chui ra một người với bộ dạng cảnh giác. Ánh mắt y chớp động, nhìn về phía Vương Lâm.
- Đạo hữu, nếu ngươi cố ý muốn kiếm tiên, cứ lấy đi, còn hai vật kia thì để lại.
Giờ phút này, tế ti màu đen phát cuồng, đấu đá lung tung làm cho một đám động phủ không chịu nổi ầm ầm sụp đổ.
Vương Lâm vẫn không nói không rằng.
Đạo hữu cũng biết là kiếm tiên kia quý giá nhất, so với nó thì một trong hai vật kia thì còn thua xa, nhưng nếu là có cả tiên ngọc và thiết phiến thì cũng chẳng thua kém là bao.
- Nếu chúng ta mỗi người tự tìm lấy e là rất khó vì rất đông tiên giới chi lương đang canh giữ ba kiện trọng bảo. Nhưng nếu là ngươi và ta liên thủ, cơ hội lấy được trọng bảo sẽ lớn hơn rất nhiều.
Hắn càng tỏ vẻ lạnh lùng như thế, Tôn Lôi càng cảm thấy người này cao thâm.
Hiện tượng này lập tức phát sinh phản ứng dây chuyền tới nhiều nơi trong động phủ.
Nhanh như tia chớp, trong chớp mắt hắn liền xuất hiện ở trong hang động. Lập tức, trên vách tường lại xuất hiện một ít tế ti, đánh về phía hắn. Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, Cấm Phiên trong tay run lên, thân thể lập tức bị màn sương đen vây kín.
Tôn Lôi vừa nói chuyện vừa bước lên trước một bước. Nhìn thấy Vương Lâm lộ ra vẻ như cười như không tâm y chợt động, liền ngừng lại.
- Một khi đã như vậy, chúng ta tìm hiểu động này xem thế nào?
Trong Tiên Thú Phủ vốn có rất nhiều hang động, bị c·hôn v·ùi sâu dưới trận tai kiếp ngày xưa, vừa rồi lại bị hai đạo kiếm khí oanh kích, tạo thành rất nhiều chỗ sụp xuống.
Tôn Lôi nhướn mày, hắn liếc mắt một cái rồi suy nghĩ: Tu vi của người này chỉ là Hóa Thần sơ kỳ nhưng thần thức lại rất quỷ dị, nếu không có chính mình tu luyện công pháp chuyên môn xem xét thần thức, sợ là rất khó phát hiện người này đi theo.
Tôn Lôi sắc mặt có chút khó coi, nói:
- Đạo hữu nghĩ gì mà nói thế?
- Ồ? Ta vì sao phải giúp ngươi?
- Đạo hữu, tiên ngọc kia là do nhiều năm qua tiên giới khí ngưng kết mà thành, có thể nói là vật báu vô giá. Nhưng so với nó, kiếm tiên còn quý báu hơn. Vừa rồi tại hạ vội vàng đảo qua kiếm này, không thể xác định thuộc loại nào, nhưng hiển nhiên cũng là tuyệt đối không phải phàm vật. Mặt khác, còn có thiết phiến kim loại, vật ấy tại hạ đoán là thứ tiên khí phòng ngự.
Hơn nữa dù vậy, khi mình bị tiên giới chi lương đuổi theo, trong nháy mắt bay qua người này, mình mới phát hiện sự tồn tại của hắn, sau đó dùng bí pháp theo dõi thần thức dao động của hắn mới miễn cưỡng tìm được vị trí người này.
Hơn nữa, không đi về hướng mục tiêu mà nhằm đến chỗ Vương Lâm đang đứng,
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, nói:
- Đạo hữu mà bước thêm nữa thì tại hạ phải ra tay!
- Kiếm tiên, tại hạ không cần!
Vương Lâm lắc đầu, nói:"
- Tại hạ cũng không hứng thú với hai vật phẩm còn lại.
- Ngươi!
Ánh mắt Tôn Lôi lập tức u ám, nếu không kiêng nể đối phương ẩn nấp tu vi, hắn đã sớm tiến lên g·iết c·hết Vương Lâm ngay, cần gì phải nhiều lời vô ích.
Tôn Lôi thở sâu, nén cơn giận dữ, thầm nhủ: "đối phương càng như thế, càng chứng minh hắn ẩn nấp tu vi, nếu không, sao dám nói với mình như thế.
--- Hết chương 277 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


