Chương 276: Lục sư đệ gật đầu, nhìn hồ lô nọ nói:
(Thời gian đọc: ~8 phút)
- Thứ này chắc là Tẩy linh hồ rồi.
Tam sư huynh lấy đan dược, sau khi ăn một viên liền nhìn hồ lô trong tay, đắc ý nói:
- Không sai, tứ này là do thủy tổ đại nhân tự mình luyện chế, cả môn phái chỉ có ba người có Tẩy linh hồ này. Có thứ bảo vật này trong tay, không cần phải phí sức ngưng luyện, thế mới có thể dùng tốc độ nhanh nhất hấp thu tiên giới khí.
Thần thức Vương Lâm chứng kiến cảnh này không tự chủ được liền tập trung vào cái hồ lô nọ, trong lòng chấn động. Hồ lô này tuyệt đối là dị bảo, nếu có nó trong tay thì có thể tiết kiệm thời gian ngưng luyện, tất nhiên sẽ thu được nhiều tiên giới khí hơn.
Lục sư đệ quay mạnh đầu lại, mắt lộ ra vẻ trào phúng, tay phải đưa tay về phía trước, lập tức chụp lấy cánh tay tam sư huynh, cười lạnh nói:
Tam sư huynh trong lòng không khỏi lo lắng, trước đây tuy hắn nói đã đến đây một lần nhưng chưa bao giờ vào sâu bên trong Tiên Thú Phủ như lần này.
Từ giữa chỗ hổng, thấy càng nhiều tế ti chui đi ra. Ở bên trong những tia đó có một tế ti màu đen rất đáng chú ý.
Liệu có nên tiếp tục truy kích hay không?
Vương Lâm cùng không nhanh không chậm theo ở phía sau, thần thức chăm chú quan sát phía trước.
Giờ phút này, lục sư đệ cũng phát hiện cảnh tượng này, lập tức sắc mặt khó coi, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều chậm rãi lùi về phía sau.
- Lui!
- Chúng ta vận khí không tồi, nếu ta nghĩ không sai, vật ấy là Tiên Thú Chi Lương, thứ mà tiên thú yêu thích nhất. Nói như vậy, vật ấy tồn tại ở đây, bốn phía xung quanh đây có lẽ có tiên thú chi linh tồn tại. Vừa rồi hài cốt kia chắc chắn là bị con thú này đánh lén, cắn nuốt toàn thân. Sư đệ ngươi cũng thấy đấy, sư huynh cũng là vừa mới phát hiện, nếu không cũng không cho ngươi tiến đến đó.
Chỉ thấy ở xa xa trong tầm mắt hai người có một bộ hài cốt. Bộ hài cốt này dựa vào vách động, trong tay có một quầng sáng, lóe lên từng hồi.
Cảnh tượng này nhanh như điện quang hỏa thạch, lục sư đệ trán toát mồ hôi, hắn nhìn chằm chằm tam sư huynh, không nói một lời.
vừa nói hắn vừa vung tay, phía sau bảo kiếm lập tức bay lên, như tên bắn bổ thẳng lao vào khoảng không ngay trước mặt lục sư đệ.
Vương Lâm hơi dừng lại một chút, hắn nhanh chóng lui về phía sau không chút do dự, tìm được một chỗ kín, vỗ túi trữ vật, ngay tức xuất ra cấm phiên. Cấm Phiên rung lên, bao lấy thân xác hắn, biến thành giống như vách tường bốn phía.
Thanh bảo kiếm bay lên, bỗng nhiên chém xẹt một đường xuống dưới. Cùng lúc đó, Lục sư đệ cũng nghiến răng, bảo kiếm bay lên, xem kẽ chém xuống.
Chỉ có điều, không biết vì sao Vương Lâm lại linh cảm có điều bất ổn, ánh mắt hơi trầm ngâm xem xét.
Tam sư huynh nói xong lập tức lui về phía sau, lục sư đệ theo sát sau đó, trong lòng kh·iếp đảm, rợn tóc gáy.
Lục sư đệ cúi đầu ánh mắt chợt lóe, chậm rãi nói.
Nhưng tế ti kia bỗng nhiên từ một lỗ nhỏ bay vọt ra ngoài hóa thành từng đạo ngân quang lao như tên bắn nhằm thẳng vào hai người.
- Song kiếm lâm thế!
Đúng lúc này, thần thức của Vương Lâm nhìn thấy phía trước, Tiên Thú Chi Lương giảm dần tốc độ, chợt lóe lên chui vào trong một địa động nhỏ chừng nắm tay và biến mất.
Chỉ thấy đúng lúc này, tam sư huynh bỗng nhiên quát:
Lục sư đệ hơi do dự, gật đầu tiến tới chỗ hài cốt, đang lúc thò đầu ra cũng là lúc Vương Lâm ánh mắt chợt lóe, hắn càng cảm giác rõ hơn mối nguy hiểm.
Lục sư đệ do dự một chút, cắn răng đuổi kịp.
Hai người lui về phía sau, hiển nhiên không kịp, vừa mới rút đi không tới vài bước, những tế ti đó liền đuổi theo ùn ùn như che trời phủ đất. Khi thấy sắp b·ị đ·ánh trúng, ánh mắt tam sư huynh chợt lóe lên tàn khốc, không nói hai lời bèn tung một chưởng vào lưng lục sư đệ.
Lập tức, hai đạo kiếm khí tựa như những con rồng lớn, lần lượt thay đổi rít gào lên xuống. Toàn bộ tế ti ở phía trước bị biến mất. Kiếm khí này va đập vào trong động, lập tức nổ ra một một lỗ hổng chừng ba trượng. Uy lực của song kiếm này khiến Tiên Thú Phủ vốn không chắc chắn, lập tức có nhiều chỗ bị sụp xuống.
Hai sư huynh đệ kia sau khi thu hồ lô lại, bàn bạc một chút, lại hướng về một động khẩu khác bay đi.
Rõ ràng là vừa rồi cũng chính con người này phát hiện ra sự khác thường nên sai khiến sư đệ của mình tiến lên xem trước còn mình đứng ngoài và phát hiện ra cái gọi là Tiên Thú Chi Lương.
Trong tay hài cốt còn có một vật phát sáng, không ngờ vật đó còn có một tia tiên khí bao phủ không gian, hiển nhiên cũng là vật phi phàm.
- Lục sư đệ, đuổi theo!
Vương Lâm dùng thần thức đảo qua, nhướn mày một cái, cảm thấy hài cốt này có chút cổ quái. Bộ xương người có màu trắng mà đáng ra nó phải biến màu vì thời gian đã quá lâu, hơn nữa, lẽ ra nó phải bị ăn mòn nhưng không hề có hiện tượng đó mà vẫn gần như còn nguyên vẹn.
Tam sư huynh sắc mặt đại biến, hắn gần như không có gì do dự, quát to:
Miệng hắn lộ một tia cười lạnh. Xem trang phục của hai người này thì hẳn là đệ tử của đại la kiếm tông. Đằng nào cũng đã kết oán với môn phái này, vậy phải nghĩ ra biện pháp c·ướp lấy bảo vật này.
Ngoài ra, Vương Lâm còn nhìn thấy rõ một tế ti màu đen chui tới chui lui trên hài cốt, mỗi lần chui đó tạo thành rung động sẽ thấy bộ xương kia cũng đung đưa theo y như còn sống vậy.
Lúc này, cả hai vị huynh đệ vẫn đang truy kích vào bên trong một hang động, cả hai càng ngày càng đột nhập sâu vào trong.
- Lục sư đệ,ngươi tiến lên phía trên xem vật phát sáng trong tay bộ xương người là vật gì?
Tam sư huynh ánh mắt chợt lóe, nói:
Bên cạnh ngọc thạch có một khối hài cốt, nhan sắc ngăm đen, phát ra một tia ô quang. Trên xác người đó mặc một ít quần áo rách nát, nhưng ở ngực lại có một tấm thiết phiến màu vàng, chốc chốc lại phát ra từng trận uy áp Trên tay hắn còn thanh bảo kiếm, hình dáng thanh bảo kiếm này giống hệt như kiếm tiên mà Vương Lâm nhìn thấy trong ảo cảnh.
Lúc này, kiếm khí tiến đến, tế ti kia có chút không cam lòng hí rống một tiếng, bỗng nhiên xoay người, chui vào một bên cửa động, rồi biến mất không còn tăm tích.
Tam sư huynh vừa truy kích, vừa giải thích.
Tam sư huynh ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, ném một câu ra phía sau, bay nhanh về hướng cửa động.
- Đi!
- Tam sư huynh, ngươi muốn làm gì?
Nói xong, hơi thở toàn thân hắn bỗng nhiên biến đổi, nguyên bản lúc trước chỉ là tu sĩ mới bước vào cảnh giới Hóa Thần nhưng hiện tại tu vi lập tức tăng trưởng, trong nháy mắt lộ ra thực lực Hóa Thần trung kỳ. Tam sư huynh bị tóm lấy, vẻ mặt đang kinh hãi thì đã bị người kia lấy mất túi trữ vật và bảo kiếm, sau đó ném thẳng về phía sau.
- Ngươi. .
Tam sư huynh quá sợ hãi, không chờ hắn nói xong, một đàn tế ti khổng lồ ùa tới chui vào thân thể hắn. Gần như ngay trong chớp mắt, thân thể của một tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ chỉ còn lại nắm xương tàn trắng hếu.
Nguyên thần của hắn lập tức bay ra từ trong trong cơ thể, nhưng lúc này ánh mắt lục sư đệ chợt lóe lên, hai tay bấm niệm thần chú, cách khoảng không xuất ra mấy đạo pháp quyết ngăn cản Nguyên thần hơi ngừng lại một chút liền mất đi cơ hội trốn chạy. Lúc này tế ti màu đen ở phía sau như một tia chớp chui vào bên trong nguyên thần, sau khi chạy một vòng, nguyên thần của người này lập tức trở nên uể oải, bị đám tế ti nuốt chửng toàn bộ.
--- Hết chương 276 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


