Chương 1452: Ba bảo vật
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Vương Lâm một mình lao đi trong tinh không. Thân thể hắn mạnh mẽ, cả đoạn đường đi dù gặp phải khe không gian thì cũng thường là không cần tránh né. Khe không gian v·a c·hạm với hắn liền lập tức sụp đổ, không thể tạo thành nửa điểm thương tổn đối với hắn.
Mơ hồ bên ngoài thân thể hắn còn có một vầng sáng màu vàng nhạt lóe lên. Hắn bước đi trong tinh không giống như một bước mà rút ngắn cả không gian vô tận vậy!
Không có người điên đi theo, tốc độ Vương Lâm đã đạt tới đỉnh điểm. Khoảng cách từ chỗ hắn tới tổng bộ của Tu Chân Liên Minh không ngắn nhưng lúc này Vương Lâm khi cất bước chỉ cần có ba bước là đã quét ngang qua tinh không!
Bước đầu tiên hạ xuống là ở trong một khu vực tu chân tinh dày đặc sương mù, có rất nhiều tu sĩ Côn Hư đang bố trí trận pháp. Vương Lâm xuất hiện không có bất cứ kẻ nào phát hiện ra!
Tiếng ầm ầm lại vang lên. Hơn mười một mảnh đại lục đồng thời nổ tung, hóa thành một lực lượng hủy diệt khổng lồ, đánh thẳng tới thanh lang. Tiếng chấn động vang vọng tám hướng. Thanh lang nọ phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân thể liền sụp đổ.
Ngọn lừa ầm ầm giống như một biển lửa điên cuồng hướng về phía lão già trước mặt tràn tới. Lão già này bất ngờ chính là Viêm Lôi Tử!
Kim quang này kinh thiên động địa, trong tích tắc xuất hiện liền chiếu rọi cả tinh không, giống như tạo thành một thế giới màu vàng vậy!
-Hình như có người vừa mới qua đây.khí tức rất quen thuộc.
-Nếu không có ước định giữa phó hội trưởng Trường Tôn hội Thiên Triệu Thượng Sư và giới nội các ngươi, tạm hoãn giao chiến thì Côn Hư tinh vực này toàn bộ đã trở thành địa giới của Thái Cổ Tinh Thần rồi!
Vương Lâm vừa nãy thấy Lỗ Phu Tử nhưng hắn không có thời gian, không dừng lại mà bước tiếp bước thứ hai!
Một cánh tay phải trông rất tầm thường không biết từ đâu liền vươn ra túm lấy Viêm Lôi Tử đang liều c·hết xông tới, nhẹ nhàng kéo hắn lại, nhu hòa đẩy hắn sang một bên, dập tắt ngọn lửa sinh mạng đang bị thiêu đốt của hắn.
Phía sau hắn có hai tu sĩ giới ngoại trên mi tâm có ấn ký. Án ký trên mi tâm của hai người này bất đồng, một là tu sĩ của Hỏa Tước tộc, còn một người không ngờ lại thuộc Thiên Lang tộc!
-Khí tức này rất giống của hắn.chỉ là qua vài chục năm. tin tức của hắn vẫn không có chút nào.chắc là ta hoa mắt rồi.
Tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc biến sắc, lông xanh mọc ra càng nhanh cuối cùng đã phủ gần nửa thân thể. Trong lúc hắn nâng tay, bên ngoài cánh tay phải bất ngờ huyễn hóa ra một cái đầu sói khổng lồ!
Nhất là trong tích tắc khi thấy được thân ảnh mơ hồ kia, hy vọng mong manh sâu trong nội tâm họ lại càng ầm ầm sụp đổ!
Một t·iếng n·ổ ầm vang, lực trùng kích khuếch tán ra tám hướng. Viêm Lôi Tử phun một ngụm máu tươi, thân thể nương theo lực lượng này điên cuồng phóng về phía trước.
Hơn nữa quanh đây lại có những làn sóng gợn mơ hồ tồn tại. Do vậy nơi đây đã hoàn toàn phong tỏa khả năng dò xét của thần thức, trở thành một vùng cấm thức!
Ở phía xa có ba luồng sáng đang lao nhanh tới. Bên trong luồng sáng phía trước là một tu sĩ giới nội. Người này là một lão già, sắc mặt tái nhợt, trong lúc lao đi không ngừng phun máu tươi, tuy nhiên thần sắc vẫn rất dữ tợn cắn răng phi hành.
-Thật quá buồn cười. Hồng Sam Tử và Nam Vân Tử thì không nói, còn Phong Tôn trong miệng các ngươi thì là thứ gì chứ! Người này năm đó chỉ là may mắn mà thôi. Rõ ràng hắn đã phải bỏ ra tính mạng, t·ử v·ong rồi mà các người còn kiên trì nói là m·ất t·ích.
Nhưng đúng lúc này thì kinh biến đột nhiên xảy ra!
có bất cứ tác dụng nào!
-Ta ở trong cơ thể của u Minh thú mấy ngày, không biết đã trải qua bao nhiêu năm. Cuộc chiến với giới ngoại không biết đã xảy ra mấy lần rồi. Mấy Thất Thải Giới theo lý mà nói hẳn là đã bị tìm thấy và phá hủy rồi mới đúng.
-Ngươi xuống Hoàng Tuyền mà tìm Phong Tôn của ngươi đi thôi.
Dù là hắn thì cũng chỉ cảm thấy thoáng hoa mắt, dường như có một người từ xa nhìn lại mà thôi. Thần sắc hắn nhất thời trở nên ngưng trọng.
Bước thứ hai này đã đưa hắn tới gần trung tâm của Côn Hư tinh vực. Khu vực trống trải này không ngờ lại có vô số khe không gian như những vết sẹo đan xen nhau hiện lên.
Viêm Lôi Tử lùi lại phía sau, thần sắc dù ảm đạm nhưng vẫn cười rộ lên, chỉ về phía tu sĩ Hỏa Tước tộc, dữ tợn cười nói:
Thậm chí ở nơi này còn có mùi máu tanh nhàn nhạt, rất lâu không tiêu tan, chứng tỏ trận chiến năm đó ở nơi này vô cùng thảm khốc! Vương Lâm nhớ rõ ràng lúc La Thiên và Liên Minh Tinh Vực giao chiến cũng không khiến cho tinh không sụp đổ trong phạm vi lớn như thế này. Kịch biến ở nơi đây chỉ có một nguyên nhân!
Hắn cười điên cuồng, không lùi mà tiến, toàn thân giống như b·ốc c·háy, muốn dùng tính mạng để đổi lấy lực lượng bộc phát trong nháy mắt.
-Phong Tôn có c·hết hay không thì các ngươi còn rõ ràng hơn chúng ta. Nếu không thì sao lần đại chiến thứ ba hắn không xuất hiện! Nếu không thì khi Hồng Sam Tử bị vây sao hắn không ra tay! Phong Tôn sao? Đấy chỉ là cách xưng hô giả dối của các ngươi mà thôi. Lão phu thấy hắn chẳng qua chỉ là một thằng nhãi ranh!
-Cút ngay!
Tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc nói năng sắc bén vừa tiến tới vừa bắt quyết. Lập tức toàn bộ cánh tay phải của hắn xuất hiện những sợi lông xanh rất dài!
Hết thảy mọi chuyện chỉ phát sinh trong phút chốc. Viêm Lôi Tử cất tiếng cười thảm, bỏ qua ý niệm bỏ chạy. Lúc này ánh mắt hắn lộ vẻ điên cuồng, khí thế bạo tăng!
Trong nháy mắt khi thanh lang lao tới, Viêm Lôi Tử xoay phắt người lại cắn chót lưỡi phun một ngụm máu tươi, rơi trên một mảnh đại lục, thần sắc dữ tợn hét lớn:
Ngay sau đó một bóng người mặc bạch y bất ngờ xuất hiện, thần sắc âm trầm, trong nháy mắt khi hắn hiện ra liền ngẩng phắt đầu, hai mắt tỏa ra kim quang vạn trượng!
Lỗ Phu Tử bất ngờ cũng ở trong đám tu sĩ này. Tu sĩ bước thứ ba của Côn Hư vô cùng thưa thớt, mà người hiểu trận pháp thượng cổ lại càng ít hơn. Do đó Lỗ Phu Tử được Hồng Sam Tử yêu cầu, đi tới bên ngoài Côn Hư bố trí trận pháp.
Nhưng thân thể Viêm Lôi Tử cũng kịch chấn, sắc mặt trắng bệch, lảo đảo lui lại phía sau.
Ánh mắt tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc lộ vẻ khinh miệt, vừa truy kích tay phải vừa điểm về phía trước. Bất ngờ phía sau hắn liền vang lên tiếng sói tru kinh thiên. Một con thanh lang mấy trăm trượng biến ảo ra, trực tiếp lao về phía Viêm Lôi Tử mà cắn.
Hỏa điểu màu đen mang theo ngọn lửa ngập trời, cự lang mang theo cơn lốc hung tàn lao tới. Vẻ mặt tu sĩ Hỏa Tước tộc và Phụng Thiên Lang tộc lộ vẻ tàn nhẫn. Hai người bọn họ dường như đang tưởng tượng tới lúc đối phương v·a c·hạm với chúng, ngay lập tức khiến hình thần câu diệt, cho dù là tự bạo thì dưới sự liên thủ của hai người, trong vùng cấm thức này cũng sẽ không
Ánh mắt Viêm Lôi Tử lộ vẻ điên cuồng, vừa lao đi vừa gầm nhẹ, hai tay bắt quyết vỗ về phía sau. Lập tức liền có mười mấy mảnh đại lục biến ảo ra, tầng tầng lớp lớp đụng vào biển lửa đang lao tới.
Trong nháy mắt khi lực trùng kích tràn ra, tu sĩ Hỏa Tước tộc và tu sĩ Phụng Thiên Lang tộc cất bước đi tới, càng ngày càng áp sát Viêm Lôi Tử.
Sát khí trong mắt tu sĩ Hỏa Tước tộc bốc lên ngập trời. Đây chính là nỗi đau của Hỏa Tước tộc bọn họ!
-Phong Tôn!
-Tàn tu giới ngoại, nếu Hồng Sam Tử đại nhân không phải bị vây, Nam Vân Tử đại nhân chưa xuất quan, nếu Phong Tôn của giới nội của ta không m·ất t·ích thì các ngươi sao có thể kiêu ngạo chứ!
Hầu hết đều chỉ cảm nhận có một sự dao động yếu ớt trong tinh không, sau đó lập tức tiêu tan.
-Buồn cười sao? Phong Tôn g·iết lão tổ của các ngươi như lấy đồ trong túi, chém c·hết hắn trước mặt hơn mười vạn tu sĩ giới ngoại! Tiếng kêu thảm thiết của hắn trước khi c·hết ngươi đã được nghe chưa?
-Viêm Lôi Tử, ngươi năm lần bảy lượt tiến vào nơi này, chẳng lẽ lại còn tưởng nơi này như giới nội của ngươi! Mấy lần trước thả cho ngươi rời đi, lần này thì ngươi phải ở lại thôi!
Ánh mắt tu sĩ Hỏa Tước tộc lộ vẻ cừu hận lạnh giọng nói, tay phải bắt quyết. Lập tức phía sau hắn liền có một con hỏa điểu màu đen rít gào lao ra.
Dường như trước đây mấy năm, ở nơi này đã từng phát sinh một trận đại chiến! Trận đại chiến này rất kịch liệt, khiến cho tinh không sụp đổ.
Giọng nói này hai người bọn họ rất quen thuộc. Giọng nói này là cơn ác mộng trong trí nhớ của bọn họ, là nỗi sợ hãi không thể mất đi từ khi bọn họ gia nhập vào đợt sóng tu sĩ thứ ba trong trận chiến đầu tiên với giới nội!
Thần sắc Lỗ Phu Tử hơi trầm xuống.
Đúng là bởi vì nơi này bị sụp đổ trong phạm vi lớn nên mới khiến cho vô số khe không gian xuất hiện, khiến cho nơi này dường như tách khỏi Côn Hư, thần thức cũng rất khó có thể bao trùm địa phương này.
Lỗ Phu Tử nhìn về phía trước, một lúc sau liền lắc đầu.
-Phong Tôn!
Giọng nói bị nỗi sự hãi cực điểm, không cách nào hình dung nổi khiến cho trở nên méo mó truyền ra! Tiếng nói đó rất thê lương, khiến cho người nghe phải dựng cả tóc gáy. Chỉ có sự sợ hãi tới mức tâm thần gần như sụp đổ mới có thể phát ra được giọng nói thế này!
-Phong Tôn Vương Lâm!
Tiếng nói cuối cùng mang theo vẻ kinh ngạc, đồng thời lộ rõ vẻ vui mừng khó có thể hình dung nổi, không dám tin vào mắt mình là của Viêm Lôi Tử!
-Ta đã trở về!
--- Hết chương 1452 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


