Chương 1451: Rời đi
(Thời gian đọc: ~10 phút)
-Thế giới bên ngoài thật là đẹp! Đồ vật bên ngoài thật đồ sộ, người bên ngoài cũng thật là nhiều!
Những tiếng kêu gào có thể coi là thê lương vang lên từ trong khu vực đầy đá vụn mà U Minh thú ẩn thân tại Liên Minh Tinh Vực.
Giọng nói này dường như còn kèm theo một sự hưng phấn bị dồn nén trong bao nhiêu năm tháng. Chỉ thấy một thân thể gầy còm đang giống như giương nanh múa vuốt từ trong khu vực đầy đá vụn này không ngừng gầm thét phóng ra.
Vương Lâm đã quen với việc người điên gào thét, chẳng thèm để ý tới hành động của hắn mà yên lặng nhìn về tinh không phía trước, cảm thụ khí tức mà hắn vô cùng quen thuộc.
-Ta muốn đi chơi.
Người điên này lầm bầm, ánh mắt dần dần lộ vẻ mê man, không cười nữa mà nhìn Hứa Lập Quốc ngây ngẩn.
Người điên đi theo Vương Lâm, tâm tình cũng chậm rãi bị hắn làm ảnh hướng.
-Rốt cục cũng về đến nhà rồi.
-Nhất định phải tới nơi đó sao? Hay là ngươi đi với ta đi. Đợi ta xử lý xong việc sẽ mang ngươi đi chơi thật vui.
-Thanh Thủy sư huynh, Vương Lâm tới rồi!
Bên trong động ở trung tâm tu chân tinh này có lực lượng băng hỏa luân phiên thay đổi, hiển nhiên là những người này nương theo băng hỏa mà áp chế suy kiếp trong cơ thể, đang cố gắng chậm rãi vượt qua.
Ánh mắt Vương Lâm đảo qua tu chân tinh nọ, không hề khiến bất cứ tu sĩ nào chú ý đã nhìn rõ ràng tất cả mọi thứ trên tu chân tinh này.
Vương Lâm yên lặng đi về phía trước, từ từ chôn chặt nỗi bi thương. Hắn còn có rất nhiều chuyện để làm, chưa thể ngơi nghỉ được.
Bản thân hắn cũng không thể nói rõ vì sao lúc này hắn lại bi thương hơn khi trở lại La Thiên. Có lẽ là do lúc này hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, đi quá xa quá xa rồi.
Vương Lâm vung tay áo lên. Lập tức một luồng ánh sáng màu vàng lao thẳng tới, kéo người điên đang lao đi trở về.
-Ai là tiểu nương tử? Lão tử là nam đó!
Vương Lâm nói rất ít, bên trong lời nói tràn ngập sự uy nghiêm.
Tu chân tinh này là một tu chân tinh cấp thấp, phàm nhân rất nhiều, chia thành gần trăm quốc gia, tu sĩ cũng không ít. Chẳng qua hầu hết tu sĩ mới chỉ ở bước đầu tiên, số người ở bước thứ hai không nhiều lắm.
Dù là hắn không còn người nhà.
Người điên hừ nhẹ một tiếng.
Người điên căm tức nhìn Vương Lâm, nhe răng tạo một vẻ mặt vô cùng hung ác.
Toàn bộ tu chân tinh yên tĩnh, giống như một nấm mồ không có bất cứ tiếng động nào.
Thu hồi ánh mắt, Vương Lâm đã biết nơi này không ai có thể đả thương được người điên.
Như thế là hắn có thể yên tâm biến mất trong tinh không, đi thẳng tới tổng bộ Tu Chân Liên Minh!
Chính hắn lừa gạt người điên này thì thôi chứ không cho phép ké khác lừa hắn. Tính cách Vương Lâm ân oán phân minh. Người điên này có ân tái tạo với hắn, hắn quyết không cho bất luận kẻ nào làm tổn thương tới người điên nửa điểm!
-Hắc, tiểu nương tử nhà ngươi bị sao vậy? Nói cho bổn vương biết ai bắt nạt ngươi? Bổn vương sẽ xử lý hắn cho ngươi.
Thấy ánh mắt của người điên như vậy, Vương Lâm cười khổ, trầm ngâm một lát. Hắn vẫn còn hơi lo lắng. Dù sao thì tâm trí của người điên này cũng như trẻ con, dù là có thân thể bất diệt những cũng khó tránh khỏi bị người khác lừa gạt.
Hứa Lập Quốc sửng sốt, lập tức lửa giận bừng bừng nhìn chằm chằm vào người điên, mở miệng nói:
-Ta có chuyện quan trọng, không thể đi chơi với ngươi được.
Trong mắt người điên nọ liền lập tức bùng lên lửa giận, liên tục gào thét, trong kim quang không ngừng dãy dụa. cũng không biết hắn thi triển thần thông gì mà trong nháy mắt có thể thoát khỏi kim quang, vừa tức giận lại vừa đắc ý rống to với Vương Lâm.
-Không sao đâu. Ta chơi một mình được rồi. Ngươi nếu theo bên cạnh bổn vương ta lại thấy không được tự nhiên. Ngươi cho dù muốn theo bổn vương cũng không đồng ý đâu!
Bổn vương muốn tới đâu chơi thì nhất định sẽ tới đó! Ngươi là sư tôn của bổn vương thì đã sao. Hừ hừ. Bổn vương có bao nhiêu sư tôn chứ? Để ta tính xem, một người, ba người, tám người.quên mất rồi. Dù sao thì cũng nhiều, có ai có gan quản ta đâu?
-Nhiều người như vậy, chơi nhất định rất vui.còn có không ít tu sĩ. Ha ha, ta lúc đầu chơi tới đây không phải là để kiếm chỗ chơi sao. Ta không đi chỗ nào khác nữa.
Khí tức của gia đình.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ bi thương, trong đầu tràn ngập hình ảnh cuộc đời lúc trước. Rất lâu sau đó, Vương Lâm nhắm mắt lại, đôi mắt không có nước mắt, chỉ có nỗi đau.
Người điên cất tiếng cười vui vẻ, thỉnh thoảng lại lại rống lên tiếng rống khàn khàn. Hai người đi sâu vào trong tinh không, càng ngày càng xa.
Vương Lâm đi rồi, Hứa Lập Quốc và người điên trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, sau đó đồng thời mở miệng.
Người điên chống tay vào thắt lưng, vênh mặt, tạo dáng vẻ vô cùng uy vũ.
Người điên hưng phấn xoa xoa tay, đôi mắt trông mong nhìn về phía Vương Lâm.
Người điên cười ha hả, chỉ vào Hứa Lập Quốc đang muốn nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng, ôm bụng cười ha hả, cả người dường như nằm lăn ra đất mà cười bò ra.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người điên. Tính cách của hắn cũng không thích quản người khác, lúc này khi nghe người điên nói kiên quyết như vậy liền hừ lạnh một tiếng, tay phải giơ lên vung về phía trước. Một cái khe trữ vật liền hiện ra, trong đó bay ra hai luồng sáng.
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ nhung nhớ. Hắn có nhà ở Côn Hư, nhà ở Chu Tước. Chỉ là người nhà hắn đã mất từ lâu rồi.
Nhìn người điên chơi đùa ở cách đó không xa, ánh mắt Vương Lâm lộ một tia hâm mộ. Hắn rất hâm mộ người điên này. Sự vui sướng trên người đối phương, dù là gặp phải chuyện gì cũng chỉ trong nháy mắt đã có thể quên luôn, lại có cách khiến bản thân vui vẻ.
-Oa oa oa! Nhiều tiểu nương tử như vậy. Nơi này hay đó. Bổn vương rốt cục cũng thấy được những người khác chơi đùa rồi!
-Ngươi đừng có như vậy chứ. Bổn vương cũng cảm thấy khó chịu, bổn vương rất nhớ Tiểu Hồng, Tiểu Ngân. Hai kẻ đáng c·hết các người sao không đến tìm bổn vương chứ! Ta nhớ nhà, ta phải về nhà.
-Ta muốn đi vào đó.
Luồng sáng thứ nhất không ngờ truyền ra tiếng gào thét hưng phấn.
Nhưng tâm tình của người điên này biến hóa rất nhanh, chẳng bao lâu liền quên mất sự bi thương vừa rồi, lại lập tức hưng phấn gào rú lên, điều khiển đá vụn vờn quanh bốn phía, tiến về phía trước gào thét chơi đùa, vui vẻ không còn biết trời đất gì nữa.
Người có tu vi cao nhất trong đó là Tịnh Niết. Nhưng bên trong nền đất tại trung tâm của tu chân tinh này có một cái động rộng rãi, trong đó có bốn người, hiển nhiên là những lão quái bế quan đã lâu.
Người điên lắc đầu quầy quậy, quay đầu nhìn tu chân tinh kia, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn, thì thào nói:
Tiếng gào thét của người điên yếu dần. Hắn nghi hoặc nhìn về phía Vương Lâm, gãi gãi đầu ánh mắt lộ vẻ mê mang. Hắn chưa bao giờ thấy đối phương lại có vẻ mặt như vậy. Từ vẻ mặt của đối phương mơ hồ có thể cảm nhận được một tia đau đớn từ tận linh hồn truyền tới.
-Không quay về nữa. Lần này nói gì thì nói lão tử cũng không về nữa. Mỗi lần không cần là lại ném lão tử trở về. Lão tử nói gì thì cũng là một kiếm linh có thể lập công lao cho sát tinh cơ mà, ngươi không thể đối xử với ta như vậy.
-Không được!
-Hai người các ngươi đi cùng với hắn, ở trên tu chân tinh này chờ ta, không được để hắn b·ị t·hương tổn nửa điểm!
Vương Lâm mở hai mắt, trầm mặc không nói mà chỉ lắc đầu từng bước đi về phía xa, bước thẳng vào trong tinh không, từng bước từng bước nặng nề tiến tới.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, đạo quang mang thứ hai từ trong cái khe hiện ra. Đó chính là Lưu Kim Bưu. Lưu Kim Bưu cẩn thận đánh giá bốn xung quanh, sau khi nhìn người điên vài lần liền ho khan vài tiếng, từ trong ánh sáng đi ra.
Không bao lâu sau, phía trước xuất hiện một tu chân tinh vô cùng to lớn, không kém nhiều so với Thiên Vận Tinh năm xưa nhưng các vệ tinh quay quanh bốn phía xung quanh nó còn nhiều hơn Thiên Vận Tinh rất nhiều.
Trong đó người cao nhất đạt tới thiên nhân đệ tam suy. Nhưng chỉ có một người mà thôi, hai người còn lại đều là thiên nhân đệ nhất suy. Một người còn lại có tu vi Toái Niết.
Hứa Lập Quốc từ trong luồng sáng lóe ra. Vừa xuất hiện hai mắt hắn liền lóe lên, lập tức thấy người điên.
Bị hắn nhìn như vậy, Hứa Lập Quốc cũng trừng mắt nhìn lại. Vẻ mặt Lưu Kim Bưu vô cùng kỳ quái, đứng một bên nhìn chằm chằm vào người điên, ánh mắt cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Lưu Kim Bưu lộ thần sắc ngưng trọng, tiến lên vài bước, ánh mắt không ngừng đánh giá người điên. Nhất là sau khi nhìn vẻ mặt đối phương nhìn Hứa Lập Quốc liền gật đầu mỉm cười, nụ cười có chút quái quái.
-Người điên?
-Đúng, là người điên, không sao!
Ánh mắt của Hứa Lập Quốc và Lưu Kim Bưu chậm rãi tiếp xúc, đồng thời chuyển động, tủm tỉm cười nhìn về phía người điên.
--- Hết chương 1451 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


