Chương 845: Phó điện chủ của Oán Điện
(Thời gian đọc: ~18 phút)
Lưu Thanh Vân ánh mắt lộ ra vẻ cẩn thận, trong lòng kêu khổ, thầm nhủ, chính mình đã chọn Chu Tước Tinh bỏ đi này bởi vì nơi đây đã hẻo lánh, lại không có giá trị gì, sẽ không khiến cho những tu sĩ cùng đẳng cấp với hắn chú ý mà lui tới. Hắn chủ định im lặng mấy ngàn năm, sau khi đoạt xá thành công, sẽ trở lại Oán Điện tranh giành vị trí chủ điện.
Nhưng làm thế nào hắn cũng không ngờ tới vào giây phút cuối cùng khi chuẩn bị đoạt xá lại có những tu sĩ bậc này đi tới. Trong lòng hắn không ngừng suy nghĩ, lập tức hắn liền nghĩ đến việc này nhất định là âm mưu của một vài phó điện chủ khác của Oán Điện, không biết đã cho ba người này lợi ích gì mà khiến họ đến p·há h·oại việc đoạt xá của mình, hơn nữa thừa dịp lúc này mình chỉ có nguyên thần để hoàn toàn tiêu diệt.
- C·hết tiệt, vì không muốn gây sự chú ý của các phó điện chủ kia, lần này ta đã cực kỳ cẩn thận, không có đem tu sĩ thủ hạ tới hộ pháp mà chỉ âm thầm thao túng, không ngờ vẫn còn có người biết được chỗ của ta !
Lưu Thanh Vân trong lúc âm trầm, cẩn thận lui về phía sau nhìn đám Vương Lâm ba người.
- Ta có nguyên thần của một Khuy Niết tu sĩ, lấy nguyên thần của hắn để đền đáp thì thế nào ?
Nguyên nhân ngay từ đầu Lưu Thanh Vân đã không có được cơ hội này là bởi vì Vương Lâm đã nghĩ Lưu Thanh Vân này là phó điện chủ Oán Điện của Thi Âm Tông, tất nhiên phải có hàng loạt những thủ đoạn để bảo toàn tính mạng.
Lưu Thanh Vân trong lòng âm trầm, lúc này nguyên thần đã b·ị t·hương, trong lúc cười khổ cũng hiểu ra suy nghĩ của Vương Lâm, âm thầm hối hận. Thân ảnh Vương Lâm lại xuất hiện, liên tục điểm ra, lập tức liền có những trận lôi đình gào thét lao đến.
- Ngươi chạy không thoát đâu.
Giờ phút này, ở rất xa phía đông của Liên Minh Tinh Vực có một vùng biển đỏ như lửa, bên trong Hồng Hải này có một vật thể đỏ sẫm, còn có lửa đỏ tràn ngập, dường như như là một tu chân tinh b·ốc c·háy.
Vương Lâm liếc nhìn Lưu Thanh Vân một cái, chậm rãi nói:
- S·ú·c Địa Thành Thốn ! !
- Trong Thi Âm Tông ta, trong bảng xếp hạng những kỳ thi dị thể, Viêm Linh Hỏa Thi này đứng hàng thứ mười hai. Nếu đoạt xá thành công, hết thảy hỏa hệ thần thông trong trời đất đều không thể gây ra một chút tổn thương nào, ngoài ra còn có thể nắm trong tay Thiên Địa Chi Hỏa, có thể đối phó được với hết thảy thần thông ! Đây là một món hàng có giá trị cực cao, lấy nó để đổi lấy tính mạng tuyệt đối là đủ rồi !
Bên trong Chu Tước Thánh Tinh có một pho tượng chu tước rất lớn cao ngút lên chín tầng mây, sức nóng vô tận từ trong pho tượng này tràn ra, ở bên trên có ba lão già đang khoanh chân ngồi.
Gợn sóng dưới chân Vương Lâm bỗng nhiên tản ra, cả người trong phút chốc biến mất.
Tinh cầu được gọi là Chu Tước Thánh Tinh!
Ở đằng xa, Tháp Sơn mang theo tiếng gào thét, nhanh chóng tiến đến.
Chỉ thấy khắp không trung lôi đình ầm vang, hóa thành từng đạo lôi quang lao thẳng đến Lưu Thanh Vân. Tay phải Vương Lâm lại liên tục điểm lên người của Lưu Thanh Vân, mỗi một lần điểm tới, đều khiến cho thân mình của Lưu Thanh Vân gần như tan vỡ, không ngừng lui về phía sau.
Lưu Thanh Vân trợn tròn hai mắt, lui về phía sau nhanh hơn.
- Từ nay về sau ngươi sẽ là vật cưỡi của ta, nếu có ý đồ phản nghịch, đừng hòng sống sót!
- Cho ngươi thời gian ba nhịp thở để suy xét !
Ở trên Chu Tước Tinh này hắn phải đem thần thông của bản thân tế luyện một phen, cái đầu tiên nghĩ tới chính là thần thông của Cô Thần! Có máu tươi này, Vương Lâm sẽ có thể thi triển ra một vài thuật thần thông, cho dù là bản tôn cũng có thể thi triển được.
Đối với quỷ kế lúc trước của Lưu Thanh Vân, Vương Lâm đã nhìn ra rõ ràng. Hắn lớn lên ở Liên Minh Tinh Vực này đã gặp qua rất nhiều âm mưu thâm độc, nếu tin tưởng Lưu Thanh Vân, thì hắn không phải là Vương Lâm.
Xa xa trong tinh không, một đạo hồng quang gào thét lao đi, một tu sĩ thanh niên cưỡi trên một con hỏa điểu bay thẳng đến nơi đây, tiến vào bên trong biển lửa biến mất hoàn toàn.
- Lôi Cát tham kiến chủ nhân.
Thanh niên kia lập tức lui ra phía sau hơn mười trượng, miễn cưỡng gắng gượng, nói:
Lưu Thanh Vân nói xong, vung tay phải, lập tức hỏa thi này bay thẳng đến Vương Lâm.
Không chờ hắn nói xong, thân ảnh Vương Lâm hiện ra ở phía sau Lưu Thanh Vân, ngay khi hắn chuyển hướng định bỏ chạy, song chỉ tay phải ẩn chứa thiên địa lôi ý, trong tiếng sấm ầm ầm vang vọng không trung, trực tiếp điểm vào hậu tâm của Lưu Thanh Vân.
- Những phó điện chủ kia cũng thật là giỏi ! ! ! Có thể mời được một Khuy Niết tu sĩ có S·ú·c Địa Thành Thốn, thù lao mà bọn họ phải trả chắc chắn là không thể tưởng tượng nổi !
Nguyên thần này của hắn cũng phải là toàn bộ, với mưu trí của hắn, sẽ không bao giờ lựa chọn mạo hiểm. Năm đó hắn đã phân ra hơn một nửa lưu lại ở một chỗ khác, để nếu gặp phải nguy cơ sinh tử cũng có thể giữ lại được tính mạng.
Lưu Thanh Vân không hề do dự, đem nguyên thần đưa về phía trước, rơi vào trong tay Vương Lâm.
Ở phía trước hắn, thân ảnh Vương Lâm biến ảo hiện ra. Thần sắc hắn bình tĩnh, không một chút biến đổi, càng không có thương thế gì. Bên ngoài thân thể hắn có một cái đỉnh hư ảo đang dần dần biến mất.
Lưu Thanh Vân trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng, không chút do dự tự bạo.
- Đây là tiên nhân ! !
Nói xong, thân mình Vương Lâm hướng về phía trước cất bước đi, Tháp Sơn và đồng tử đầu to đi theo sau. Lôi Cát cầm cái bình nhỏ, thầm than một tiếng, từ trong thân mình truyền ra những tiếng ầm ầm, lập tức co rút lại. Thân mình cao lớn trăm trượng cuối cùng hóa thành một đại hán cao ba trượng, đi theo sau Vương Lâm, đồng thời đau lòng đưa tay phải điểm vào ngực một cái, lập tức liền có máu chảy ra, hứng vào trong cái bình nhỏ.
- Làm thuộc hạ của người này cũng không là nhục thân phận của ta!
- Ngươi chạy không thoát đâu!
Cảnh tượng này khiến cho Lưu Thanh Vân gần như hồn bay phách lạc.
Giữa không trung phía trước hắn lại nổi lên gợn sóng, Vương Lâm một bước đi ra, vẫn không nhiều lời, cúi đầu nhìn thoáng qua mặt đất, bình tĩnh nói:
Vương Lâm cứu lão tổ Cự Ma Tộc này bởi vì đã nhìn thấy bên trong máu của đối phương có một tia khí tức của Cổ Thần. Sau khi quay về Liên Minh Tinh Vực, tuy tu vi của Vương Lâm đã cao hơn trước kia không ít, nhưng nguy cơ cảm thấy cũng càng thêm mãnh liệt.
Vương Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn Lưu Thanh Vân một cái, tiến lên một bước, thân ảnh biến mất. Lưu Thanh Vân kia trong lúc hoảng sợ, điên cuồng lui về phía sau, trong miệng lo lắng nói:
Trước mặt là một tu sĩ có thần thông S·ú·c Địa Thành Thốn, đối với đối thủ cùng giai có thể nói là bất bại, tiến thoái tự do, giao chiến với loại người như vậy hoàn toàn là một cơn ác mộng.
Lưu Thanh Vân ánh mắt lóe lên, nhìn Vương Lâm, nói:
Nguyên thần của hắn hóa thành tinh quang, cấp tốc bỏ chạy. Nhưng trong phút chốc, ở phía trước, Vương Lâm một bước đi ra, tay phải hướng xuống dưới hung hăng vỗ vào hư không một cái ! Lập tức thiên địa chấn động, một sức t·ấn c·ông mạnh mẽ đánh xuống, thân mình Lưu Thanh Vân bị bức phải dung nhập lại. Sắc mặt hắn tái nhợt, định lui về phía sau, bên tai lập tức truyền đến một tiếng cười ngây ngô. Chỉ thấy đồng tử đầu to kia lắc cái đầu to, ngăn cản đường lui của Lưu Thanh Vân.
Tay trái của hắn lại hung hăng vỗ lên nguyên thần của Lưu Thanh Vân một cái, nguyên lực trong cơ thể vận chuyển. Một cái vỗ này khiến cho nguyên thần Lưu Thanh Vân chấn động, sức mạnh tự bạo hủy diệt lập tức tan rã.
- Báo! Đại quân của La Thiên tu sĩ đã chiếm được sáu phần địa giới phía tây, có mười một tiểu đội chia làm mười một hướng đang tiến lên. Những người dẫn đầu là một trăm lẻ tám vị Tiên mới được phong, trong đó đứng đầu là Phó Phẩm Lôi Tiên Hứa Đình!
- Đạo hữu, ngươi và ta cũng không phải là có mối thù truyền kiếp, nếu có thể tha cho ta một con đường sống, việc này nhất định ta sẽ đền đáp !
Mắt thấy bản thân ở trong tình thế không thể phản kháng, trong mắt Lưu Thanh Vân chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn, hắn quát to:
Ầm một tiếng, hỏa thi kia nổ tung, vẫn chưa ảnh hưởng đến Chu Tước Tinh mà chỉ tập trung toàn bộ trong một phạm vi nhỏ, như vậy mới có thể làm cho uy lực của nó phát huy đến mức lớn nhất. Một ngọn lửa không thể tưởng tượng được ở nơi này trong nháy mắt điên cuồng tràn ngập không trung, gần như toàn bộ những đám mây trên không trung đều tan rã, thậm chí còn có những vết nứt lớn lan khắp bầu trời.
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như thường.
Bên trong tinh không của Liên Minh Tinh Vực, ở một chỗ cách rất xa Chu Tước Tinh có gợn sóng nổi lên. Thân mình Vương Lâm bước ra, trong nháy mắt thi triển từng đạo cấm chế, lần lượt dừng ở trên nguyên thần của Lưu Thanh Vân.
Không chỉ có Lưu Thanh Vân không dám tin, mà ngay cả đồng tử đầu to cũng thở hổn hển, ánh mắt lộ vẻ kh·iếp sợ. Hắn chỉ biết Vương Lâm vốn rất mạnh, nhưng lại không ngờ rằng trong một v·ụ n·ổ như vậy mà đối phương không ngờ lại không hao tổn đến một sợi lông, điều này làm cho hắn trong lòng cũng không còn dám có ý chống đối nữa. Đối với Vương Lâm, hắn lại càng thêm sợ hãi.
Sau khi đánh ra vô số phong ấn lên trên nguyên thần khiến cho quá trình tự bạo hoàn toàn bị ngăn chặn, Vương Lâm ném nguyên thần của Lưu Thanh Vân vào trong túi trữ vật, sau đó xoay người, dưới chân lại xuất hiện gợn sóng, biến mất bên trong tinh không.
Cẩn thận nhìn thoáng qua, Vương Lâm gật gật đầu. Nguyên thần này quả thật là một Khuy Niết tu sĩ, tuy nhiên hiện tại thần trí cũng đã tiêu tan, chỉ còn lại thể xác của nguyên thần mà thôi.
Ánh mắt Vương Lâm nhìn vào trong mắt Lôi Cát. Lôi Cát lập tức chấn động, đối với hắn, ánh mắt này giống như hai thanh kiếm sắc bén trực tiếp xuyên thấu vào hai mắt mình, đâm vào trong tâm thần, khiến cho tâm thần hắn run rẩy, vội vàng cũng kính gật đầu vâng dạ.
Trên Chu Tước Tinh, đồng tử đầu to hai mắt co rụt lại, sự sợ hãi đối với Vương Lâm ở trong lòng lại càng đậm. Hắn tự hỏi nếu là chính mình đối mặt với nguyên thần Khuy Niết kia, sợ là tuyệt đối sẽ không thể ung dung như thế, thậm chí chỉ hơi sơ ý lập tức sẽ bị ảnh hưởng.
- Lôi Cát, ra đây!
- Đạo hữu, tại còn một vật, vật ấy nhất định sẽ làm ngươi vừa lòng !
- Hỏa thi tan vỡ tuy rằng đau lòng, nhưng lấy t·hi t·hể này để tiêu diệt một tu sĩ có Thúc Địa Thành Thốn cũng rất đáng giá. Hơn nữa hai người ở phía sau hoàn toàn cũng không đuổi kịp ta!
Vương Lâm đi tới bên cạnh nguyên thần của Lưu Thanh Vân, bắt lấy nguyên thần của người này, sau khi vuốt vào hư không làm nổi lên gợn sóng, cả người hắn biến mất không thấy.
Sau khi thu lấy nguyên thần này, Vương Lâm lắc đầu nói:
Hỏa thi kia tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã tới gần Vương Lâm. Nhưng ngay lúc đó, t·hi t·hể này bỗng nhiên mở hai mắt, từ bên trong lộ ra một luồng hào quang điên cuồng.trộm của NhiềuTruyện.com
Lúc đối phương tung ra hỏa thi, hắn đã nhìn ra được manh mối, âm thầm mở ra Cổ Thần Cự Đỉnh, ngay khi hỏa thi nổ tung, Cổ Thần Cự Đỉnh mở ra, cực kỳ ung dung, hắn liền di chuyển thân hình đi.
- Có thấy bóng dáng tên Hứa Mộc kia không?
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lấy ra một cái bình nhỏ, ném cho Lôi Cát, bình tĩnh nói:
Sau một lúc trầm mặc, một lão già trên bức tượng Chu Tước nhẹ nhàng nói. Thanh âm hắn tuy nhạt, nhưng khi nói ra sức nóng bốn phía cũng trở nên nồng đậm, dường như có sự thay đổi quy tắc.
Từng tiếng tim đập ầm ầm, lay động tâm thần từ trong tấm kính kia truyền ra. Ngay sau đó, từ bên trong có một t·hi t·hể chậm rãi bay ra.
Lúc này, sau khi hắn liều mạng, bỗng nhiên một luồng khí tức hủy diệt từ trong nguyên thần hắn tràn ra. Nếu là tự bạo, thì nguyên thần của Khuy Niết tu sĩ tự bạo có uy lực vượt xa hơn rất nhiều hỏa thi vừa rồi, Chu Tước Tinh cũng không thể chịu đựng được. Một khi tự bạo, Chu Tước Tinh này lập tức cũng sẽ sụp đổ!
Hắn chẳng thể ngờ được khi đang mười phần chiếm ưu thế, Lưu Thanh Vân kia không ngờ còn dám phản công như vậy! Đồng tử đầu to lần đầu tiên đối với tu sĩ của Liên Minh Tinh Vực có ấn tượng sâu sắc.
Hắn nói xong, trong hai mắt không thể không lóe lên vẻ độc ác, tay phải chạm lên tấm kính vừa biến ảo hiện ra từ giữa mi tâm kia. Lập tức liền có một luồng uy áp cực kỳ vô biên trong phút chốc tràn ngập trời đất.
Lúc này, thân ảnh của tu sĩ thanh niên kia ở cách đó trăm trượng biến ảo hiện ra, dường như không thể chịu đựng được sức nóng này, vừa mới xuất hiện, liền chảy rất nhiều mồ hôi.
Uy lực của ngọn lửa này quá lớn, Tháp Sơn không thể không lùi lại. Ngay cả đồng tử đầu to kia tâm thần cũng kịch chấn, trong khi ngọn lửa khi bùng lên, lập tức lui về phía sau. Sắc mặt hắn tái nhợt, trong khoảnh khắc vừa rồi hắn thầm nhủ nếu hỏa thi ở phía trước người mình nổ tung thì tuyệt đối sẽ không thể tránh được kiếp nạn này !
Nhất là khi Lưu Thanh Vân lựa chọn tự bạo, đồng tử đầu to kia da đầu lại run lên, nhưng khiến hắn lại càng kh·iếp sợ hơn chính là Vương Lâm kia thủy chung thần sắc vẫn bình tĩnh, dường như hết thảy chuyện này đều nằm trong dự kiến của đối phương. Hành động nhanh gọn lưu loát như mây trôi nước chảy, mang theo nguyên thần Khuy Niết kia rời đi đều khiến cho đồng tử đầu to không ngừng chấn động. Đối với Vương Lâm, giờ phút này hắn thật sự kính phục.
Lưu Thanh Vân cười khổ, hắn cũng biết vật mình đưa ra so với những phó điện chủ kia còn kém hơn rất nhiều. Trong lúc trầm ngâm, vẻ mặt hắn âm tình bất định, hắn ngẩng mạnh đầu, cắn răng một cái, nói:
Lưu Thanh Vân cười khổ, hắn biết đối diện với Khuy Niết tu sĩ có S·ú·c Địa Thành Thốn, mình hoàn toàn không có cách nào chạy thoát, lúc này liền thở dài, ôm quyền nói:
- Vậy thì đưa ra đây.
- Lấy một ít máu của ngươi đổ đầy bình này.
Càng nhìn hắn lại càng thấy xa lạ. Hắn thân là phó điện chủ Oán Điện của Thi Âm Tông trong Liên Minh Tinh Vực, có lẽ Âm Dương Hư Thực tu sĩ hắn chưa thấy hết toàn bộ, nhưng tu sĩ đạt tới Khuy Niết gần như ai hắn cũng đã từng gặp qua. Dù sao tu sĩ Khuy Niết Kỳ trở lên trong Liên Minh Tinh Vực cũng không phải quá nhiều.
Hắn hét lên một tiếng, nguyên thần trực tiếp tản ra, trong phút chốc liền sụp đổ, hóa thành vô số tinh quang, giống như ngân hà cuộn lên, trực tiếp hướng về phía trước với tốc độ nhanh nhất điên cuồng bỏ chạy.
Lưu Thanh Vân trầm ngâm, thầm than một tiếng, tay phải điểm vào mi tâm một cái, lập tức giữa mi tâm hiện lên gợn sóng, từ trong bay ra một tấm kính. Sau khi tấm kính này xuất hiện, lập tức trên đó lóe lên hào quang, có một nguyên thần của một nam tử trung niên chậm rãi bay ra.
Thậm chí sau khi Tu Tinh Chi Tinh bị ảnh hưởng, phạm vi hủy diệt sẽ lại càng lớn, hậu quả sẽ khó có thể tưởng tượng nổi. Đây chính là một trong những nguyên nhân làm cho Vương Lâm băn khoăn trước khi ra tay.
Lưu Thanh Vân cắn răng một cái, nói:
Lưu Thanh Vân sắc mặt dữ tợn, quát to:
- Đền đáp như thế nào ?
Một tiếng cười điên cuồng từ trong miệng Lưu Thanh Vân truyền ra, trong lúc đó hắn dữ tợn thân mình nhoáng lên bay thẳng về hướng chân trời. Với tính cách của hắn quyết sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, hết thảy chuyện vừa rồi chẳng qua hắn muốn mê hoặc đối phương. Một đòn tự bạo của hỏa thi nếu tản ra thì có lẽ hiệu quả không lớn, cho dù đối với Chu Tước Tinh này cũng không thể có ảnh hưởng, nhưng lúc này hắn đem sức mạnh tự bạo của hỏa thi này hạn chế trong phạm vi nhỏ, tuy cũng không ảnh hưởng đến Chu Tước Tinh, nhưng trong phạm vi nhỏ này, hắn tự tin những tu sĩ đồng cấp không ai có thể chống cự.
- Lấy vật này để đổi lấy sinh mạng, là không đủ.
Nguyên thần kia là đối thủ không đội trời chung của hắn, nhiều năm trước đã bị hắn dùng sức mạnh của Thi Âm Tông phá đi thân thể, lấy nguyên thần, vốn chuẩn bị để luyện thành khôi lỗi, nhưng giờ phút này vì bảo toàn sinh mệnh, cũng cực kỳ đau lòng mà dâng ra.
Thực tế mọi việc xảy ra đều chính xác như dự liệu của Vương Lâm, lúc này hắn xuất thủ không hề có một chút nương tay. Thân ảnh hắn nhoáng lên một cái, lại dung nhập vào thiên địa, đi thẳng đến Lưu Thanh Vân kia.
- Chính Phẩm Lôi Tiên Hứa Mộc mới được phong của La Thiên Tinh Vực đến nay vẫn chưa rõ tung tích, đang còn tra xét!
- Không đến hai tháng mà mới chiếm được sáu phần. Đám La Thiên tu sĩ này cũng rất là nghiêm cẩn.
Một lão già khác mỉm cười, nói.
- Vả lại còn phải xem kế hoạch của Tu Chân Liên Minh như thế nào, nếu thành công, hẳn sẽ cho La Thiên tu sĩ một bài học sâu sắc. Đáng tiếc Thánh Hoàng đã vân du, nếu không lần này Chu Tước Thánh Tinh ta cũng sẽ có lợi thế rất lớn.
Lão già cuối cùng bĩnh tĩnh nói.
--- Hết chương 845 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


