Chương 830: Sinh cơ
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Vương Lâm gật đầu nhìn Thanh Thủy.
Ánh sáng màu hồng lóe lên trong mắt trái Thanh Thủy:
- Nếu có người dám làm ngươi bị thì tất cả dòng họ trên Đông Lâm tinh máu sẽ chảy thành sông. - Âm thanh mặc dù lạnh nhạt nhưng sát khí trong đó lại khiến cho Hướng Văn Đông nhíu mày, cười khổ.
Ánh mắt Vương Lâm có một sự cảm kích. Cả đời hắn không cảm kích nhiều người cho lắm. Tư Đồ, Chu Dật, Độn Thiên.và bây giờ là Thanh Thủy.
Khuôn mặt của hắn đang từ trung niên nhanh chóng già yếu. Một lúc sau hắn đã trở thành một lão già nét mặt vẫn còn một chút gì đó như trước.
- Ngươi muốn làm gì? - Vương Lâm gầm lên một tiếng đuổi theo Lý Mộ Uyển.
- Lấy người mà ngươi muốn cứu sông. - Âm thanh tổ tiên Hướng gia vang lên.
Dưới sự bao phủ của tử khí quả cầu cấm chế bao phủ Lý Mộ Uyển vỡ nát. Trước sự lo lắng của Vương Lâm nguyên anh của Lý Mộ Uyển vẫn nguyên vẹn lơ lửng trong không trung.
- Chính ngươi muốn lão phu thi triển Thất Tịch thuật? - Âm thanh già nua tỏa ra uy áp khắp xung quanh.
Mà điểm khiến cho người ta kinh hãi chính là một biển đầu người.
- Nhưng nếu vào lúc lão phu mạnh nhất thi triển Thất Tịch thuật có thể giúp cho nguyên anh khôi phục. Cho dù là thức tỉnh cũng có thể làm được. Còn bây giờ lão phu chỉ nắm chắc được có ba phần. - Vừa nói vô số ánh mắt từ trong biển đầu người tỏa ra những luồng sáng. Nhất thời từng làn tử khí xuất hiện bay quanh thân thể Vương Lâm.
Giống như có một thứ lực lượng gì đó đang kêu gọi muốn dẫn hắn đi.
- Thì ra là sinh cơ mất hết cố gắng ở lại thế gian chỉ là một nguyên anh tàn phế. Chẳng trách mà lại cần tới đây để lão phu thi triển Thất Tịch thuật.
- Lão phu có thể giúp người nhưng lời hứa của Hướng gia đối với ngươi cũng không đủ. Ta muốn một nửa sinh cơ của ngươi.
Bị cơn gió đó thổi qua Vương Lâm cảm giác hít thở không được thoải mái. Sự hoảng sợ trong mắt đã đạt tới mức cao nhất.
Vương Lâm im lặng kinh ngạc nhìn nguyên anh của Lý Mộ Uyển không hề có chút oán hay hối hận.
Vô số ánh mắt vừa mới chiếu vào người sinh cơ trong cơ thể Vương Lâm lập tức giảm xuống. Mái tóc đen trên đầu liền có một nửa trắng như tuyết.
Lập tức tử khí tan biến Vương Lâm như tia chớp lao thẳng tới quả cầu đang bao phủ Lý Mộ Uyển.
- Đến đây. - Âm thanh già nua vang dội trong thông đạo mang tới một cảm giác quỷ dị. Vương Lâm trầm mặc một lúc rồi nhấc chân bước vào trong thông đạo.
Ánh mắt Vương Lâm yếu ớt. Cảm giác yếu ớt của bản thân khiến cho hắn như cảm nhân được trong hư không có một thứ lực lượng đang gọi về.
Cái khe rất lớn, Vương Lâm rơi xuống chỉ thấy xung quanh vách bóng loáng. Chỉ có điều bên trong không hề có một chút sự sống, tất cả chỉ là một bầu không khí c·hết chóc.
Ngay cả biển đầu người xung quanh khi lời nói vừa dứt cũng dao động. Một cái đầu lâu từ trong đôi mắt chợt phát ra ánh sáng.
Trước mặt hắn xuất hiện một cái thông đạo tối om không hề có chút ánh sáng. Cho dù là với tu vi của Vương Lâm cũng không thể nhìn thấy rõ ràng.
- Đúng vậy. - Vương Lâm ổn đỉnh tinh thần, nói một cách bình tĩnh.
Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi vỗ vào túi trữ vật. Quả cầu ánh sáng bao phủ nguyên anh của Lý Mộ Uyển bay ra. Nhưng ngay vào lúc quả cầu xuất hiện sắp sửa rơi vào lòng bàn tay Vương Lâm liền có một luồng khí thế bá đạo ầm ầm lan tới, cuốn quả cầu tới vị trí trung tâm gió lốc.
Vương Lâm không hề có ý chống cự. Tử khí bao phủ quanh người hắn nhanh chóng rút ra từng dạo sinh cơ của hắn.
- Thuật này có tên là Thất Tịch đó là do phát duy trì trong bảy ngày. Nếu Nguyên Anh có thể chịu đựng trong bảy ngày thì có thể thức tỉnh. - Tổ tiên của Hướng gia chậm rãi nói.
Ở giữa biển đầu người trong cơn gió lóc có một cái bình đài được tạo bằng đầu người bên trên có đặt một cái quan tài. Quan tài đó bằng gỗ đã hơi thối rữa nhưng có một luồng hơi thở giống như điên cuồng từ trong quan tài tỏa ra.
Âm thanh già nua hóa thành thần niệm phát ra khiến cho tử khí xung quanh trong tích tắc đậm đặc.
Vương Lâm im lặng nhìn quan tài trước mặt không nói gì.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, cung kính ôm quyền nói:
Một cảm giác yếu ớt chưa bao giờ có xuất hiện trong lòng Vương Lâm. Tu vi của hắn không giảm đi nhưng cảm giác yếu ớt đó vẫn tồn tại không tan.
Một tiếng hừ lạnh từ trong quan tài vang lên. Nhất thời có một luồng tử khí lan tới quấn lấy Vương Lâm. Trong nháy mắt Vương Lâm như trở nên điên cuồng không chút do dự mở con mắt thứ ba. Ánh sáng màu hồng xuất hiện chiếu thẳng vào làn tử khí đang quấn quanh người.
Vương Lâm càng hạ xuống càng cảm giác được tử khí trở nên bạo ngược. Từng làn hơi lạnh chui vào trong người Vương Lâm. Nếu là người khác thì vào lúc này đã đông cứng, ngọn lửa sinh mệnh chấm dứt.
Một lúc sau tử khí càng lúc càng dày. Cho dù Âm Dương song ngư cũng bị ảnh hưởng tốc độ xoay tròn từ từ chậm lại. Đúng lúc này thân thể hắn chấn động hai chân đứng trên mặt đất.
- Ngươi tên là gì? - Âm thanh già nua từ trong quan tài vang lên.
Vào lúc này nguyên lực vận chuyển khiến cho ngoài thân thể Âm Dương song ngư xuất hiện từ từ xoay tròn. Vì vậy mà tử khí đang bám quanh người hắn bị đẩy ra khiến cho bản thân không b·ị t·hương quá nặng.
Khuôn mặt của Vương Lâm trong phút chốc từ hình dạng thanh niên liền nhanh chóng già yếu. Đảo mắt một cái đã hóa thành trung niên.
Phía trước thông đạo là một khoảng không rộng lớn không nhìn thấy điểm cuối, chỉ thấy toàn là đầu lâu, xương cốt tỏa ra hơi lạnh.
Sinh cơ biến mất khiến cho tóc của Vương Lâm trắng bệch từ từ rụng xuống. Thân thể hắn dần dần héo rũ da tay xuất hiện đầy nếp nhăn.
Ánh mắt của Vương Lâm trong phút chốc như quên hết tất cả, quên mất bản thân và đối phương chênh lệch như thế nào. Hai mắt hắn lập tức đỏ bừng, con mắt thứ ba tỏa ra ánh sáng màu hồng.
- Hỗn láo! Lão phu lấy một nửa sinh cơ của ngươi sẽ thi triển Thất Tịch Thuật. - Âm thanh già nua vang lên khiến cho Vương Lâm chợt dừng lại. Hắn nhìn chằm chằm về phía quan tài ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Nhưng Vương Lâm trong cánh cửa tu đạo đầu tiên tu luyện chính là đạo Sinh Tử Luân Hồi với công pháp Hoàng Tuyền Thăng khiếu quyết nên đối với tử khí rất quen thuộc.
Cái khe rất sâu dường như không có đáy. Tốc độ rơi xuống của Vương Lâm rất nhanh sau khoảng nửa nén nhang mà vẫn chưa chạm đất. Sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh yên lặng vận chuyển nguyên lực xuất ra đạo Nhân Quả dung nhập với xung quanh.
Cho dù với định lực của Vương Lâm vào lúc này cũng phải tê dại lui lại phía sau hai bước mà hoảng sợ.
- Vãn bối Hứa Mộc tham kiến tiền bối.
Lý Mộ Uyển như có thể cảm nhận được tất cả thân thể run rẩy. Chỉ có điều thân thể của nguyên anh không có nước mắt nhưng có thể hóa thành một sự đau đớn.
Tử khí xung quanh nguyên anh của Lý Mộ Uyển liên tiếp đưa sinh cơ vào bên trong khiến cho nàng chầm chậm rõ ràng.
Thời gian cứ thế trôi đi. Ngày đầu tiên, ngày thứ hai.
Nhưng tới ngày thứ ba, khi nguyên anh của Lý Mộ Uyển từ từ rõ ràng liền dừng lại bởi vì sinh cơ của Vương Lâm đã biến mất hết.
- Đáng tiếc Thất Tịch thuật có từ thời thượng cổ, là thuật số một trong việc nghịch thiên cải mệnh. Với nó cho dù là n·gười c·hết cũng có thể sống lại, chỉ cần có đủ sinh cơ. Dùng Thất Tịch thuật truyền lại sinh cơ không thể tích lũy mà chỉ trong bảy ngày. Ngày tiếp ngày cứ duy trì như vậy cho tới ngày thứ bảy có thể thấy được nó cần một lượng sức sống như thế nào? Sinh cơ của ngươi chỉ đủ hai ngày, cho dù lão phu không lấy một nửa thì cũng không đủ tới ngày thứ ba. Hứa Mộc! Ngươi có còn thứ gì để tăng sinh cơ hay không? - Tổ tiên của Hướng gia chậm rãi mở miệng.
--- Hết chương 830 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


