Chương 580: Van ngươi Khốn Tiên võng
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Từ sau khi đoạt được nó, khi không có ai hắn đã từng dùng qua một lần, muốn nhìn xem nó có uy lực như thế nào. Nhưng hắn lại không nghĩ tới, tấm lưới này lại trói chặt hắn lại. Lần đó trói hắn tới tận ba ngày.
Sau lần ấy, hắn do dự mãi, không cam lòng, lại dùng thêm một lần nữa. Kết quả là vẫn trói hắn lại thêm ba ngày. Chỉ khi sử dụng lần thứ ba, nó mới trói trụ một khối đầu gỗ hắn dùng làm thí nghiệm.
Vẻ mặt của lão già thấp bẻ đầy bi thương, cầm Khốn Tiên võng, dứt khoát không chạy nữa mà đứng nguyên tại chỗ. Trong lòng hắn hiểu rằng chính mình chẳng qua chỉ là Vấn Đỉnh trung kỳ hư giá tử mà thôi, so với người có được đạo của chính mình đã đạt tới Vấn Đỉnh kỳ Vương Lâm thì muốn chạy trốn cũng là quá khó khăn.
Sớm muộn gì cũng bị đối phương bắt được mà thôi!
- Trói hắn! Nhất định phải trói hắn!
Sự chua xót trong đáy lòng lão già đã không biết dùng ngôn ngữ nào để biểu đạt. Hắn liên tiếp thi triển thần thông nhưng mặc cho hắn đem hơn mười loại thần thông khác nhau để bỏ chạy nhưng cuối cùng đều không có chút hiệu quả nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh mang đem lão hoàn toàn bao phủ.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng. Thanh mang này quá mức quỷ dị. Thần thức của hắn quét ra không ngờ không thể xuyên thấu. Với tính cẩn thận của hắn, tâm niệm lập tức khẽ động, đang định thi triển Đại Na Di để tránh đi thanh mang này.
Gần như hắn vừa xuất hiện, lão già hét lớn một tiếng, Khốn Tiên võng từ trong tay bay ra, chỉ trong phút chốc đa mở rộng ra vô hạn, như thiên la địa võng!
Nói xong trên người lão già toát lên kim quang, nhưng kim quang vừa nổi lên lập tức biến mất!
- Hừ, lúc này đây là do vận khí của lão phu không tốt! Muốn chém muốn g·i·ế·t, ngươi xem mà xử lý đi!
Vương Lâm hướng về những tu sĩ lưu lại ôm quyền, coi như đáp lời lại. Sau đó hắn chụp một cái vào hư không, bắt lấy Tôn Nhược Nam, nhanh chóng hướng phương xa bay đi. Những tu sĩ lưu lại chờ Vương Lâm quay về là mục đích nói lời cảm ơn, lúc này thấy Vương Lâm rời đi, hồi tưởng lại cuộc sống mấy năm qua giống như một giấc mộng, cáo biệt nhau, hướng về các nơi tản đi.
Trước đó, tuyệt đại bộ phận tu sĩ thừa dịp Vương Lâm truy kích lão già kia đã vội vàng chạy trốn khỏi toà thành kia. Bọn họ đã không còn Tiên chủng trong người, tự nhiên coi như là đã đạt được tự do.
Với tính tình của Vương Lâm, sau khi nghe thế cũng không thể không bật cười. Loại tươi cười này cực kỳ hiếm thấy trên mặt hắn!
Hắn nói như thế nhưng nội tâm cũng không kìm được trở nên khẩn trương hẳn lên!
Nhớ tới ghi chép về uy lực của Hạ phẩm Tiên vệ trong ngọc giản thần bí kia, lão già thấp bé không kìm nổi tâm động.
Thanh âm Vương Lâm như hàn phong, dừng lại trên người Tôn Nhược Nam, lập tức khiến cho toàn thân nàng run lên. Nhưng rất nhanh nàng liền cười lạnh nói:
Với định lực của hắn mà sau khí thấy được một màn này cũng hiếm khi phải ngây ra một lúc. Bởi vậy có thể thấy được sự kinh ngạc trong lòng hắn.
- Đừng trói ta… Đừng trói ta… Không được trói ta… Ta cứu các ngươi ra, ngươi không thể trói ta. Không được trói ta, ta van ngươi Khốn Tiên võng, tha cho ta một con đường sống… Khi Vương Lâm đang giật mình, thanh mang kia chợt loé lên, nháy mắt đã bao vây xung quanh lão già kia. Thân mình lão già nhoáng lên một cái, toàn thân toát ra ánh lửa, muốn bỏ chạy. Nhưng ánh lửa vừa mới nổi lên đã lập tức tiêu tan.
Giờ phút này nàng ngơ ngác nhìn không trung, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì!
Sắc mặt của lão già tái nhợt, thân mình nhanh chóng lui về sau, trong miệng liên tục gào lên:
Trước đó thần thức của Vương Lâm đã chú ý tới tấm lưới trong tay lão già. Với sự cẩn thận của hắn, tự nhiên phân tích ra pháp bảo này của lão già cũng không tầm thường. Người này sau khi xuất ra pháp bảo này không ngờ không chạy nữa. Điều đó cho thấy đối với uy lực của pháp bảo này lão già rất có tự tin.
- Ngươi buông ra. Ngươi dựa vào cái gì mà bắt ra!
Sắc mặt của lão già đỏ bừng, hai tay nắm chặt, trên da thậm chí còn nổi lên cả gân xanh.
Sau khi Tôn Nhược Nam bị Vương Lâm bắt lấy, lập tức thanh tỉnh, trong khi bay đi không ngừng dãy dụa.
- Trói hắn! Trói hắn! Trói hắn!
Lão già thấp bé như điên lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào thanh mang kia, âm thanh thì thào nói mãi cho đến khi thành tiếng gào rít điên cuồng.
Tuy nói trước đó không hiểu sao lão không xuất pháp bảo này ra nhưng sự cảnh giác của Vương Lâm cũng dâng lên. Nháy mắt khi hắn hiện thân, dưới chân đã s·ú·c tích vô số thần thông Đại Na Di, chỉ cần tâm niệm hắn khẽ động liền có thể cưỡng ép xuyên thấu bất kỳ không gian nào xung quanh.
Đương nhiên cũng không phải không có trường hợp đặc thù. Nếu sử dụng tu sĩ có được đạo niệm của chính mình, đồng dạng cũng có thể đạt tới xác suất thành công một phần vạn.
Lão già thấp bé hừ nhẹ một tiếng, giờ phút này hắn cũng không thèm đếm xỉa đến. Tính nhát gan của hắn bị sự uất hận vô tận che dấu. Hắn cho ràng chính mình là người uỷ khuất nhất trong số tất cả tu sĩ ở Tu Chân Giới. Rõ ràng hắn có được kỳ ngộ khiến cho vô số người lâm vào điên cuồng nhưng cuối cùng lại bị huỷ bởi pháp bảo mà hắn đạt được trong kỳ ngộ đó!
Nhưng cũng có một số người không rời đi, Tôn Nhược Nam là một trong số đó.
Trên mặt lão già lộ ra vẻ đau thương, chửi ầm lên:
Nhưng đúng lúc này thanh mang tốc độ đột nhanh đại trướng, với tốc độ khó có thể tưởng tượng được co rút lại. Sự co rút này rất mạnh… Chỉ có điều… Mục tiêu mà nó co rút cũng không phải là Vương Lâm mà là lão già thấp bé như đang phát điên lên kia!
Lão già bị Khốn Tiên võng trói lại, đưa trước mặt Vương Lâm, nhìn thấy biểu tình của Vương Lâm lại càng cảm thấy uỷ khuất, cả giận nói:
Cả đời Vương Lâm đấu pháp đối địch vô số lần nhưng tận mắt thấy đối phương bị chính pháp bảo của mình ném ra khốn trụ, đưa tới trước mặt mình thì chính là lần đầy tiên trong hơn bảy trăm năm qua!
- Chưa từng thấy qua tự mình tống tới cửa sao?! Pháp bảo của lão phu mất đi hiệu lực không được sao?!
- Này… Trên mặt Vương Lâm lộ ra vẻ dở khóc dở cười, nhưng đồng thời mức độ kiêng kỵ đối với Khốn Tiên võng cũng nháy mắt đạt tới một mức độ cực cao. Hắn vừa tận mắt nhìn được cảnh tượng bất kể lão già thi triển loại thần thông nào đều mất đi hiệu lực.
Chỉ thấy Khốn Tiên võng bay lên che kín cả đất trời, một đạo thanh mang từ bên trong không ngừng loé ra. Cùng lúc đó, mặt đất đồng dạng cũng loé ra thanh mang. Hai phiến thanh mang bỗng nhiên lao ra, không ngừng thu lại!
- Chủ nhân trước đây nhất định là do ngươi hại c·h·ế·t!
Ai lại không muốn đánh cuộc một phen, nếu Khốn Tiên võng này thật sự có thể khốn trụ Vương Lâm ba ngày. Với ba ngày, hắn muốn chạy trốn thì Vương Lâm nói gì cũng không thể đuổi kịp, nếu hắn không trốn, bắt lấy tên Vương Lâm này, sử dụng một số dược vật, nói không chừng có thể đem hắn luyện hoá thành một Hạ phẩm Tiên vệ chân chính như ghi chép trong ngọc giản kia.
Duy nhất chỉ có Tôn Nhược Nam coi như không nhìn thấy Vương Lâm vậy, vẫn cứ ngẩn người nhìn lên không trung như trước!
- Ta biết ngươi bắt ta làm gì. Là muốn đem ta thành Lô đỉnh đi. Không sao, ngươi muốn thì cứ tới, sau đó thả ta đi là được!
Trong khi bay đi, Vương Lâm quay đầu lại liếc nhìn nàng một cái. Ánh mắt hắn lộ ra một cỗ vô tình như đang nhìn một khối tử thi vậy, chậm rãi nói:
- Ngươi, không có tư cách làm Lô đỉnh của ta!
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, quay đầy lại, bước ra một bước đã liền đi xa tới mấy vạn dặm rồi.
Tôn Vân Sơn lo lắng đứng trên mặt đất, bên người hắn có hơn mười tu sĩ. Nội tâm hắn đúng là không yên. Bỗng nhiên hai mắt hắn nhíu lại, từ trên không khung xa xa, một đạo trường hồng gào rít xông tới, hoá thành Vương Lâm.
--- Hết chương 580 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


