Chương 238: Đồ chơi làm bằng đường
(Thời gian đọc: ~17 phút)
Thậm chí đại bộ phận cửa hàng trên đường này cuối cùng không ngờ đều trở thành sản nghiệp của hắn. Mỗi khi các chủ cửa hiệu xuống dốc, cần gấp tiền liền tìm đến Vương Lâm đem cửa hàng bán lại cho hắn.
Về phần cửa hàng của chính Vương Lâm, đã hai năm trước chủ quán đến tận cửa thăm rồi bán luôn cho hắn.
Giá cả là một thứ không có chuẩn mực nào cả.
Ngay thời điểm hiện tại, gần như Vương Lâm vừa ra khỏi cửa, các chưởng quầy của các cửa hàng lập tức đi theo sau nói các lời tốt đẹp. Trên thực tế việc này có liên quan đến việc thường ngày Vương Lâm rất ít khi ra khỏi cửa. Thậm chí mấy tháng liền hắn không hiện ra đến một lần. Vì thế lúc này mới vừa xuất hiện liền khiến cho các chưởng quầy trong lòng khẩn trương, sợ là tới để thu tiền thuê đất.
Vương Lâm thần sắc như thường, cũng không thèm liếc mắt nhìn Từ Đào một cái, bình thản nói:
Từ Đào do dự một chút, tiếp theo vái dài mấy cái, thấp giọng nói:
Trong mắt hắn xem ra Vương Lâm này tuy nói chỉ là một người phàm, nhưng Từ Đào này chạy trối c·hết không ngờ là tìm tới người này, tất nhiên là có quan hệ, đơn giản đem g·iết toàn bộ.
- Đồ chơi làm bằng đường này bán thế nào?
Nói lại tiểu đạo sĩ kia một đường bay nhanh chạy trốn, cũng không cần quan tâm đến kinh động người phàm tục, thậm chí lúc cuối cùng còn ném ra phi kiếm hóa thành đạo cầu vồng hướng về thành Đông chạy về.
Tiểu đạo sĩ ngẩn ra, đây là lần đầu tiên hắn thấy sư phụ không ngờ mua đồ chơi làm bằng đường. Đáy lòng có chút dở khóc dở cười, nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới tu sĩ tai to không ngờ đem đồ chơi nhỏ làm bằng đường đưa tặng cho hắn.
Một con đường nhỏ bằng đá cuội uốn lượn theo tòa đạo quan. Hai bên của con đường này còn trồng một số cây dương liễu, mỗi khi gió nhẹ thổi đến, hàng dương liễu lay động nhảy múa phát ra các tiếng động xào xạc. Đây cũng là một cảnh sắc hữu tình.
- Từ Đào, quay lại, không cần đóng cửa.
Mấy người nói chuyện với nhau một lúc, sau đó không để ý đến việc này nữa mà tiếp tục ngồi tĩnh tọa.
- Sư đệ, ngươi đuổi theo một phàm nhân. Chẳng lẽ người đó có thể khiến ngươi bị trọng thương như vậy sao?
- Đi thôi, mang ta đi nhìn xem người nọ.
- Phúc nhi, con có nhớ trước đây lần đầu tiên vi sư nhìn thấy con, khi con đang cùng một đám đứa nhỏ đoạt một đồ chơi làm bằng đường, có lẽ con đã quên rồi… Tu sĩ tai to trong mắt lộ ra vẻ hoài cảm.
Tuy nhiên người đi lại trên đường người tuy rất vắng vẻ nhưng rồi cũng sẽ nhận ra, nguyên nhân là v·ết m·áu bầm phun ra từ Từ Đào.
Nhà của Từ Đào từ tám năm trước đã dời đi khỏi khu phố này, lúc này đảo mắt cũng không có mấy người nhận ra thân phận của Từ Đào.
- Vương chưởng quầy, người này không biết còn sống hay đ·ã c·hết. Tôi xem ra hay là đi báo quan đi, bằng không sợ ngài rước lấy một thân phiền toái đó.
Hiện Thế tử dĩ nhiên được giấu ở trong hoàng cung. Tu sĩ kia dường như có chút e dè mà không tiến thẳng vào hoàng cung, vì thế liền đem lửa giận phóng thích trên người mấy người tùy tùng của Thế tử.
- Sư phụ đối với tiểu sư đệ thật sự rất sủng ái.
Tiểu đạo sĩ kia sắc mặt nổi lên vẻ đỏ ửng dị thường, vào khoảnh khắc bộ xương sọ kia bị nuốt vào dĩ nhiên tâm thần bị hao tổn, rồi phun ra một ngụm tiên huyết, không nói hai lời lập tức hoảng sợ mà chạy.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng dáng người này, không hạ sát thủ. Hắn hiện tại hóa phàm, dĩ nhiên giai đoạn này bị ràng buộc, thật sự không muốn bởi vì việc nhỏ này mà hỏng đi tâm tình nhiều năm qua.
Tiểu đạo sĩ lấy tay đẩy người này ra, lạnh lùng nói:
- Ta nghĩ giả thuyết này là đúng. Với địa vị của sư phụ ở liên minh bốn phái, đừng nói là Kết Đan kỳ, kể cả là Nguyên Anh kỳ, kết cục cũng đều giống nhau!
- Người tốt quá, Vương chưởng quầy thật sự là người tốt!
- Sư phụ, tuyệt đối không sai được. Ban đầu con còn tưởng hắn là một phàm nhân.
Tiểu đạo sĩ vừa đi trong tâm tưởng nổi lên từng trận đắc ý. Hắn sớm biết sư phụ đối với chính mình là tốt nhất bởi nguyên nhân chính vì hắn là đệ tử cuối cùng của sư phụ.
Tiểu đạo sĩ vội vàng gật đầu nói:
- Ta muốn gặp sư phụ. Sư phụ!
Ánh mắt tu sĩ tai to lộ ra vẻ dịu dàng, tiến đến quầy hàng ôn hòa nói:
Vương Lâm mở miệng nói.
Từ Đào này nếu không cứu hiển nhiên là không thể sống được, Vương Lâm thầm than một tiếng, đúng là đối phương trong mười mấy năm qua thuỷ chung kính biếu quà cáp, lấy ra trong túi trữ vật một đan dược cực công hiệu, phất tay bắn ra rơi vào trong miệng đối phương.
- Không biết lần này người làm tiểu sư đệ rước lấy phiền phức là đệ tử `thuộc môn phái nào. Theo lời nói của tiểu sư đệ vừa rồi, người này như thế nào lại trà trộn vào trong đám phàm nhân vậy.
Tu sĩ tai to mỉm cười gật đầu lấy ra một đồng nhỏ đặt trên quầy hàng, sau đó nhìn kĩ lưỡng đám đồ chơi sinh động như thật làm bằng đường, cuối cùng chọn lấy một cái cầm lên.
Đang nói bỗng nhiên từ ngoài phố đi vào một người trẻ tuổi mặc đạo bào màu đỏ, người này trên mặt lộ vẻ tàn ác đang hướng bước đi lại tới chỗ của Từ Đào.
Không lâu sau tiểu đạo sĩ đã thuật xong, trong mắt hắn lộ ra vẻ hận thù lại thêm vào một câu:
- Một đồng nhỏ thôi ạ.
Tu sĩ tai to trong mắt lộ ra ánh kì dị, trên mặt nhìn không lộ ra vẻ mừng giận, chậm rãi nói:
- Cũng không phải lần đầu tiên có loại chuyện này, không nên ghen tị. Với tài trí của sư phụ lại há chẳng nghe ra sự bất hợp lý trong lời nói của tiểu sư đệ hay sao, không cần chúng ta để ý tới.
Kỳ thật thuế thu đất này cũng không được bao nhiêu tiền, nhưng phàm là người kinh doanh ở đây trong một thời gian dài đều biết tính tình Vương Lâm tốt bụng, vì thế liền có ý tưởng kéo dài tiền thuế đất, để một thời gian sau gần như không người nào phải nộp tiền thuế. Chính vì thế việc này cũng trở thành một thói quen.
Vương Lâm tuỳ ý lấy ra một chút bạc đem hai tiểu nhị đuổi đi, sau đó liền đóng cửa quầy lại, ngồi ở bên bếp lửa trầm ngâm không nói.
Tiểu đạo sĩ kia lập tức mừng rỡ, vội vàng đứng sang một bên dẫn đường mang theo tu sĩ tai to rời khỏi đạo quan. Về phần các tu sĩ khác trong tâm cũng mong muốn đi theo nhưng mắt không thấy sư phụ có dấu hiệu triệu tập, vì thế nhìn nhìn lẫn nhau. Một người trong số bọn họ than nhẹ một tiếng nói:
Từ lúc đạo sĩ xuất hiện cho mãi đến lúc rời khỏi, khoảng thời gian này không kéo dài lắm, hơn nữa lại không gặp người phàm tục nào cho nên vẫn chưa ảnh hưởng đến mọi người trên đường phố.
- Kể lại tỉ mỉ đi!
Nhưng hiện tại một tiểu tu sĩ chỉ có tu vi Trúc Cơ không ngờ ngay cả hắn dám giở trò. Vương Lâm sắc mặt như thường, trong mắt bình tĩnh, tay phải bâng quơ vung lên nhẹ nhàng dường như là đuổi một con muỗi vậy.
Hắn nhìn tiểu đạo sĩ bình thản hỏi để xác định lại:
Lúc này mặc dù cơn gió nhẹ đang thổi đến nhưng tiếng lay động của hàng dương liễu lại bị một tiếng động lớn từ trên trời bao trùm đến. Chỉ thấy tiểu đạo sĩ kia hóa thành một đạo cầu vồng bỗng nhiên dừng lại ở ngoài cửa đạo quan. Hắn mới vừa hạ xuống mặt đất liền phun ra một ngụm tiên huyết, sắc mặt tái nhợt, một tay đẩy cửa đạo quan, lảo đảo chạy vào.
Lúc này Vương Lâm bỗng nhướn lông mày lại, nói:
Tiểu đạo sĩ thở sâu, vội vàng đem tất cả các việc trên đường gặp phải, thêm mắm thêm muối nói ra. Tiểu đạo sĩ này mồm miệng có chút lanh lợi, cách thể hiện cũng rất thần tình. Tu sĩ tai to kia vẫn im lặng lắng nghe. Các đệ tử bên người hắn đều cúi đầu không nói, nhưng trong mắt cũng lộ ra vẻ kỳ quái.
Tu sĩ tai to giơ cánh tay phải lên, chậm rãi nói.
- Sư phụ rõ ràng không công bằng, chúng ta cũng không phải ngày đầu tiên biết. Ngay cả công pháp tu luyện, tiểu sư đệ và ta cũng khác biệt. Thôi, việc này chúng ta trong lòng tự hiểu là được, nếu mà trực tiếp nói ra ngược lại mình lại tỏ vẻ nhỏ nhen.
Vương Lâm thần sắc như thường, thản nhiên liếc mắt nhìn người này một cái. Người này đúng là mười mấy năm qua, gần như ngày lễ ngày tết nào cũng đều mang tặng một lượng lớn vàng bạc, Từ Đào.
Tu sĩ tai to xoa xoa đầu tiểu đạo sĩ, nói:
Tu sĩ tai to thủy chung không có nửa điểm dao động.
Từ trong trí nhớ hắn, mỗi lần sư phụ dẫn hắn đi tiêu diệt người trêu chọc hắn gần như trên mặt đều là loại vẻ mặt này. Bất kể hắn trêu chọc dạng cừu gia gì, chỉ cần nhìn thấy sư phụ liền lập tức mặt không còn chút máu, không phải quỳ xuống đất cầu xin tha thứ thì đó là lập tức chạy trốn. Mặc dù có mấy người có ý đồ phản kháng, nhưng cuối cùng đối với ba dạng người này đều có kết cục giống nhau.
Ở vùng ngoại thành của thành phía đông có một tòa đạo quan. Tòa đạo quan này bốn phía có chút u tĩnh, còn có một hồ nước trong xanh, các đóa hoa sen hồng nhạt nở rộ. Ở đáy trong hồ nước lớp lớp lá sen màu xanh sinh trưởng. Phía trên mặt hồ một ít con cá nhẹ nhàng bơi lượn ở xung quanh các đám lá sen, đồng thời khiến cho lá cây chậm rãi lay động. Bề mặt hồ như một bức tranh gợn sóng, có một cảnh tượng vượt ra khỏi trần tục.
- Bốn phái lớn liên minh, cái dạng tu sĩ gì mà không có. Ta xem người này rất có thể là Kết Đan kỳ cho nên mới có thể nhẹ nhàng bâng quơ mà phá đi bản mạng la sát của tiểu sư đệ.
Từ trong giọng nói gấp gáp của Từ Đào, Vương Lâm dần dần hiểu biết được ngọn nguồn. Thế tử điện hạ kia không biết thế nào mà trêu chọc vào một người hùng mạnh, là một tu sĩ thần thông cao cường. Tu sĩ này vừa xuất hiện lập tức đám tu chân bên người điện hạ đều rời khỏi, không tham dự vào.
- Đại ân đại đức Từ Đào ghi nhớ trong lòng!
Nội tâm hắn cười lạnh, tự nhủ lần này sư phụ ra mặt tất nhiên người nọ c·hết không có chỗ chôn, để cho hắn biết được kết cục của việc dám trêu chọc mình.trộm của NhiềuTruyện.com
- Vương tiên sinh, thế tử điện hạ nguy rồi.
- Tiểu nhị, tiểu tam, hai người ra đây, đem người đang nằm bên ngoài khiêng đến cửa hàng của ông chủ cửa hiệu Vương.
Vương Lâm cười cười, vỗ vỗ bả vai chưởng quầy lắc đầu nói:
Nhiều nhất cũng chỉ là có cảm giác một trận gió lạnh thổi qua thôi.
- Với tính tình như vậy của tiểu sư đệ sớm tối cũng gây ra phiền toái lớn, ai!
- Hoảng cái gì?
- Ngươi theo ta đi một chuyến, dẫn đường phía trước, không cần sử dụng pháp thuật. Chỉ cần đi là được.
- Có sư phụ ở đây, tiểu sư đệ mặc dù có mắc vào phiền toái lớn cũng chưa chắc trở thành chuyện. Ngược lại nếu đổi thành người khác thì cũng khó mà nói được.
Thì thầm nói xong hắn lập tức quay đầu lại hô:
- Cứu ta… Nói xong người sụp xuống ngất đi.
- Sư phụ, con đã báo danh hào của người ra nhưng người nọ quá kiêu ngạo. Sư phụ, chúng ta nói gì thì cũng phải đi giáo huấn hắn một chút.
Vương Lâm chắp tay sau người, đi ở trên đường phố, không lâu sau đã đi tới đầu phố. Nhưng vào lúc này đột nhiên một con ngựa lực lưỡng chạy tới với tốc độ cao, ngồi trên lưng là một người trung niên, người này sắc mặt có chút khó coi, thậm chí khóe miệng còn có máu tươi dính lại.
- Không thể quên được, chính sư phụ đem con mang đi và dạy con pháp thuật thần thông.
- Không việc gì đâu, tìm người đưa đi cho ta là được.
Người bán hàng từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy tu sĩ tai to, trong lòng không biết vì sao liền trào dâng lên sự hảo cảm, cười nói:
- Người mà ngươi mới vừa gặp trong cơ thể không có chút gì linh lực, giống như là người phàm bình thường?
Vương Lâm đối với hiện tượng này cũng không quá để ý, cũng thuận theo tự nhiên xem như là cảm ngộ một bộ phận của thiên đạo.
- Sư phụ, con bị người ta phá bản mạng la sát, tâm thần bị hao tổn. Sư phụ, nhờ người báo thù.
Bên trong máu tươi kia còn mang theo một chút mảnh của n·ộ·i· ·t·ạ·n·g, người này mặt không còn một chút máu, thân hình nhoáng một cái quỳ rạp xuống đất, giọng gấp gáp:
Nói xong hắn xoay người chắp tay ra sau lưng, chậm rãi đi ra.
Chưởng quầy nhìn bóng dáng Vương Lâm, thở dài lẩm bẩm:
- Cứu ngươi một mạng coi như đã trả lại ngươi nhân quả phụng dưỡng mười sáu năm qua, ngươi đi đi.
Tiểu đạo sĩ trong lòng đắc ý giống như đang được ăn mật đường. Hắn thở sâu, bước chân vội vàng đi nhanh, trong lòng thầm nhủ đừng để người nọ chạy mất, phải nhanh chân đến đó mới được.
Từ nhỏ đến lớn, phàm gặp việc gì phiền toái, chỉ cần nói với sư phụ, sẽ lập tức dẫn hắn đi tìm tiêu diệt đối phương. Nhiều năm như vậy rồi, không có một lần sư phụ cự tuyệt qua.
Gần như lúc Vương Lâm trở lại cửa hàng cũng đồng thời hai người tiểu nhị mặc quần áo vải thô đi đến, dĩ nhiên là cùng khiêng Từ Đào. Vương Lâm ra hiệu hạ xuống đặt ở trên mặt đất trong cửa hàng.
Khi sắc trời dần tối, tu sĩ tai to và tiểu đạo sĩ đi đến chỗ cửa hàng của Vương Lâm. Sắc trời dĩ nhiên đã trở nên ảm đạm, tuy nhiên ở hai bên đường phố cũng lên đèn, ánh sáng nổi lên bao quanh cả khu vực.
Nghĩ tới đây hắn trộm nhìn sư phụ ở bên cạnh. Từ vẻ biểu hiện bên ngoài nhìn không thấy được nét mừng giận, trong lòng hắn thầm nghĩ với hiểu biết về sư phụ, mặt càng không lộ b·iểu t·ình nào chứng tỏ trong lòng sư phụ càng phẫn nộ.
Người chưởng quầy tạp hoá kia do dự một chút, liếc nhìn xung quanh phát hiện không ai chú ý tới nơi này liền tiến lên vài bước nhẹ giọng nói:
Về phần g·iết hại phàm nhân, nếu có việc phiền toái gì cũng có sư phụ hắn phía trên. Nghĩ như vậy, trên mặt hắn lộ ra một vẻ tàn nhẫn.trộm của NhiềuTruyện.com
Tu sĩ trung niên kia nói ra vấn đề nghi vấn.
- Vương tiên sinh, cứu mạng!
Từ Đào hốt hoảng mở to mắt, có chút run sợ, lập tức nhìn xung quanh rồi vội vã nhổm người dậy, nhìn thấy Vương Lâm lập tức quỳ rạp xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ kích động, nói không ra lời.
Đang đi, tu sĩ tai to bước chân bỗng dừng lại. Tiểu đạo sĩ đi quá vài bước vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt tu sĩ tai to dừng lại trên các đồ chơi nhỏ bằng đường được bày bán ở sạp nhỏ một bên.
Trong đạo quan một vài đạo sĩ đang ngồi khoanh chân bỗng nhiên mở hai mắt. Một người trong số bọn họ sau khi nhìn thấy bộ dạng chật vật của tiểu đạo sĩ lập tức đứng lên tiến đến, kinh ngạc hỏi:
- Hôm nay không thu tiền thuê đất, mọi người tản ra đi.
Nói cho cùng tất cả các loại tiền bạc, đồ vật, đã là người phàm thì ít người cảm thấy bỏng tay, cầm được càng nhiều càng tốt.
Tiểu đạo sĩ nhìn vào đồ chơi làm bằng đường trên tay, cảnh tượng hồi còn bé chậm rãi xuất hiện trong lòng. Hắn thở sâu, đem đồ chơi bằng làm bằng đường trân trọng đặt trong túi trữ vật. Hắn có ý định lưu lại cả đời, bởi vì, đây là món đồ mà sư phụ mua tặng.
Từ Đào ngẩn ra vội vàng lùi lại, ngỡ ngàng nhìn Vương Lâm.
- Đứng sang một bên, có khách tới thăm!
Vương Lâm uống một ngụm rượu trong bầu trên tay, bình thản nói.
Từ Đào sắc mặt khẽ biến, vội vàng đứng ở bên cạnh Vương Lâm nhìn ra cửa chính của cửa hàng, ánh mắt lay động.
Không quá lâu sau, chỉ nghe các tiếng bước chân rất nhỏ từ bên ngoài từ từ truyền đến. Ngay sau đó, một tu sĩ tai to từ bên ngoài cửa hàng đi vào, phía sau hắn là tiểu đạo sĩ ban ngày được Vương Lâm buông tha.
--- Hết chương 238 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


