Chương 214: Hạch tâm tộc nhân
(Thời gian đọc: ~11 phút)
Vương Lâm dừng cước bộ, quay đầu nhìn lại theo hướng âm thanh phát ra, chỉ thấy ở một góc xa xa, một người trung niên suy nhược. Người này đang kinh ngạc nhìn Vương Lâm, trong ánh mắt dường như đang nhớ lại một hồi ức nào đó.
Vương Lâm nhìn gã, hình như cũng hơi quen quen, đảo bước chân, hắn tiến đến gần người trung niên, ngồi xổm xuống từ tốn hỏi:
- Ngươi vừa nói cái gì?
Người trung niên kia do dự một chút, lại cười, nét cười mang đầy ý chua chát, cung kính hạ giọng:
Thậm chí, khi hắn biết mình có được tư cách khiêu chiến với hạch tâm tộc nhân, lần đầu tiên hắn ra tay g·iết người – và người đầu tiên c·hết dưới tay hắn chính là ca ca của hắn – bởi ca ca chính là một trong những người cạnh tranh với hắn!
- Ta. Ai.
Cái tên này, dĩ nhiên đã mấy lần đổi chủ, nói một cách chính xác là sáu lần.
Pháp bảo, Đằng Cửu có rất nhiều. Hơn nữa mỗi một kiện đều là Nguyên Anh cấp.
Vương Lâm lặng im không nói, vỗ túi trữ vật, từ bên trong xuất ra một chiếc bình ngọc nhỏ màu trắng, đưa cho sư huynh:
Người trung niên cười rộ lên, tiếng cười lại càng chua chát, thở dài:
Vương Lâm cảm ứng được bảy điểm sáng vẫn không nhúc nhích, đúng là hạch tâm tộc nhân. Trong đó có hai người, vì trước đó bị triệu hồi về Đằng gia thành, nên vẫn chưa quay lại đây.
Cứ cách một khoảng thời gian, Đằng Hóa Nguyên sẽ tới gặp chín người, mang họ đi tới một vài hiểm địa quanh quốc gia, lấy thực chiến tôi luyện. Có thể nói, chín vị hạch tâm này, bất kể là tu vi hay kinh nghiệm chiến đấu đều gần như đạt tới đỉnh phong.
- Ở đây có bảy viên đan dược, mỗi tháng huynh ăn một viên, sau bảy tháng, tu vi tối thiểu cũng có thể khôi phục một nửa. Trương sư huynh, tại hạ còn một chuyện quan trọng, hôm nay đành từ biệt, hy vọng có ngày gặp lại.
Bảy người này, nhất định phải c·hết!
Trên một vách núi bên ngoài cách Hợp Hoan tông chừng trăm dặm, Vương Lâm xuất hiện, đặt người trung niên đó ở đằng sau, yên lặng nhìn hắn.
Người đàn ông trung niên cả người run lên, im lặng một lúc, lại cười khổ:
Vương Lâm phiêu phiêu bay giữa không trung. Dùng thần thức, có thể thấy rõ ràng, trong cồn cát này có một gian mật thất, trong đó có một người, đó chính là con mồi của hắn!
Nữ nhân, Đằng Cửu lại càng không thiếu. Chỉ cần hắn cần, Đằng gia ngay lập tức sẽ đưa lên vô số nữ nhân có tu vi nhất định để cho hắn hấp thu.
-Trong cơ thể huynh linh lực tán loạn dị thường. Kinh mạch lại yếu ớt không ngờ.
Đằng Cửu khoanh chân ngồi trong một gian phòng bí mật. Căn mật thất này bài trí nhìn chung khá đơn sơ, nhưng Đằng Cửu biết, gian phòng này, vô số người Đằng gia đã và đang điên cuồng muốn được đi vào.
Một trận gió đen đầy sát khí nổi lên mang theo cả tia máu tanh, chậm rãi từ không trung tản mát đến. Thân ảnh Vương lâm, phảng phất như La Sát đòi mạng, bay về phía cồn cát xa xa.
Để được khiêu chiến, hắn không mảy may ngại ngần tu luyện bí thuật ác độc nhất trong gia tộc, lấy thôn phệ linh lực người khác để gia tăng tu vi chính mình. Loại công pháp này, sẽ giảm thọ nguyên người luyện một cách nghiêm trọng, nhưng lại có thể đề cao tu vi rất nhanh.
- Ngươi… - Trương sư huynh, nếu đã nhận ra ta, vì sao lại làm bộ coi như không biết?
Hắn, năm đó, cũng là một trong những kẻ điên cuồng ấy.
- Tại sao Trương sư huynh lại ở trong Hợp Hoan tông? Hơn nưa, tu vi của người….
Vương Lâm nhìn họ Trương trước mặt, cảnh tượng năm đó như hiện ra trước mắt, trái tim hơi thắt lại. Một lúc lâu sau mới có thể buồn bã cất lời hỏi một câu.
Di chuyển qua một khoảng cách lớn, thần thức Vương Lâm không ngừng dò xét, phát hiện bảy đốm sáng, tuy nhiên nãy giờ vẫn thủy chung đứng im không nhúc nhích.
Vương Lâm thở dài, chầm chậm hỏi.
Chín người này xét tu vi, trừ Đằng Hóa Nguyên, cực kỳ ít người biết tới họ. Chín người bọn họ, có thể nói là tự tay Đằng Hóa Nguyên dạy dỗ mà nên, tương lai nối nghiệp Đằng gia.
- Sao? Người biết ta sao?
Vương Lâm nhướn mày, cầm lấy cánh tay người sư huynh đầu tiên, trầm ngâm một hồi, lại hỏi:
Bảy người này chính là các hạch tâm tộc nhân do Đằng gia nhiều năm qua không ngừng đào thải bồi dưỡng ra!
Đan dược, Đằng Cửu không thiếu. Tất cả đan dược trên đời, chỉ cần hắn yêu cầu, cả Đằng gia sẽ dùng tất cả phương pháp để kiếm về cho hắn.
Tất cả tất cả, Đằng Cửu đều không phải quan tâm. Đó là vì, hắn chính là hạch tâm tộc nhân, có thể hưởng thụ tất cả. Nhiệm vụ của hắn chỉ có một: đó là tu luyện, tu luyện, và tu luyện.
Do đó, chín người hạch tâm tộc nhân này, trừ một người ra, đã đổi khoảng trên ba lượt.
Vương Lâm săm soi người này thật cẩn thận, trầm ngâm:
Dưới gian mật thất này là một linh mạch ngầm, linh mạch ở đây tuy không lớn, nhưng để cho một người tu luyện cũng là quá xa xỉ!
Từ nhỏ hắn đã được gọi là thiên tài, vẫn ôm giấc mộng có thể thay thế người khác trở th·ành h·ạch tâm đệ tử. Bởi chỉ có thể trở th·ành h·ạch tâm đệ tử mới có thể ngẩng đầu ở Đằng gia, mới có thể được lão tổ để ý đến, mới có thể trở thành Nguyên Anh kỳ tu sĩ.
- Tiền bối, vãn bối có một sư đệ. Là năm đó vãn bối dẫn hắn lên núi… Tim Vương Lâm nhảy thót một cái, rốt cuộc hắn cũng nhớ ra người này là ai. Trầm mặc một lát, hắn vung tay áo, lập tức cuốn người này biến mất khỏi Hợp Hoan tông.
Người đàn ông nhìn theo thân ảnh Vương Lâm biến mất, ánh mắt không kìm được sự ngưỡng mộ, lại điểm thêm nét phiền muộn. Lúc nãy, hắn gọi ra tên Vương Lâm, hiển nhiên đã nhận ra sư đệ của mình, nhưng sư đệ ngày nào hắn đưa lên núi hôm nay thay đổi quá lớn, tu vi cao đến không thể tin. Trí nhớ của hắn xác định đây đúng là Vương Lâm, nhưng thâm tâm hắn không dám tin… Nắm thật chặt chiếc bình ngọc, hít thật sâu một hơi, hắn rướn mình, tập tễnh lê bước xa dần.
Mắt hắn lóe lên một tia ngoan độc, lúc này, gần như tất cả người Đằng gia, đều theo như kế hoạch của hắn, tiến về phía Đằng gia thành. Dĩ nhiên không cần Vương Lâm bận tâm, mục tiêu của hắn lúc này là bảy người kia.
Người đàn ông trung niên chua xót cười:
Toàn bộ Đằng gia, cứ mỗi năm mươi năm lại có một lần nghi thức khiêu chiến hạch tâm tộc nhân, không cần biết ra sao, chỉ biết sau cùng sẽ tuyển ra chín người làm người khiêu chiến.
Đi từng bước một, thông qua đủ loại cách thức cuối cùng hắn đã trở thành một trong chín người này. Tất cả, chỉ dùng máu tươi và ném lại tất cả những gì gọi là tôn nghiêm, là nhân tính, để đổi lấy vị trí "người khiêu chiến".
-Đã rất nhiều năm ta không trở về… Người đàn ông thấp giọng trả lời.
- Năm đó ngươi đi rồi không quay về. Các sư tổ dồn hết tâm sức mà tài bồi ta, tiêu tốn không ít công sức, giúp ta nâng cao tu vi đến Kết Đan hậu kỳ. Ta ly khai Hằng Nhạc phái, vốn định lịch lãm một phen, tu luyện chờ ngày kết anh, một lần nữa sẽ làm rạng danh Hằng Nhạc phái. Nhưng không ngờ đã gặp một ả đàn bà. Ả là đệ tử Hợp Hoan tông. Ta… Ai……. Uổng phí một thân tu vi. Tiện nhân kia hứa sẽ niệm tình cũ vẫn chưa g·iết ta, mà lấy thân thể của ta để luyện chế Hợp Hoan đan. Đan này còn chưa luyện thành thì ta tuy là một phế nhân, nhưng thọ nguyên cũng không bị mất. Nếu không phải vậy thì ta đã sớm thành một bộ xương trắng.
Nói xong, Vương Lâm lặng lẽ nhìn thật sâu sư huynh, xoay mình, cả người chợt nhoáng lên, biến mất tại chỗ. Con quái thú to tướng đằng sau mang theo một đống t·hi t·hể đ·ược bó gọn bằng một ngọn núi nhỏ bay dần về phía xa xa.
Đằng Cửu thỏa mãn nhìn gian mật thất, linh lực nơi đây nồng đậm gấp bội bên ngoài. Bên trong gian phòng tuy bài trí đơn sơ, nhưng nếu cẩn thận xem xét, có thể nhận ra, tài liệu xây nên căn phòng này hoàn toàn là thượng phẩm linh thạch.
- Tiền bối, là vãn bối nhận lầm người. Mong tiền bối không lấy làm phiền lòng.
Tu vi của người này hắn có thể nhìn ra, ngoại trừ Đằng Hóa Nguyên, là Nguyên Anh tu sĩ đầu tiên. Không xét đến tu vi, từ thân thể hắn tỏa ra một cỗ sát khí dày đặc, ngưng kết không thể tiêu tan.
Ngoài ra, chín người này cũng không phải là không bao giờ thay đổi. Cứ mỗi năm mươi năm một lần, đã là người Đằng gia, đều có cơ hội khiêu chiến với bọn họ một lần, một khi chiến thắng có thể có đủ tư cách thay thế họ trở th·ành h·ạch tâm gia tộc, được tu luyện tại Địa Linh huyệt, được cả Đằng gia hỗ trợ.
Để cho chín vị hạch tâm tộc nhân này tu luyện, Đằng Hóa Nguyên phải bỏ thật nhiều công sức. trên cả Triệu quốc mở ra chín linh huyệt, cả chín người gần như cả năm ở trong bế quan.
Nếu không trải qua đủ loại sát kiếp, người bình thường rất khó có thể có được sát khí nhường này. Tuy nói so với sát khí của Vương Lâm còn thấp hơn vài cấp, nhưng, sát khí của người này, so với một ít ma tu, còn mạnh hơn đến vài phần.
Người trung niên nhìn hắn, vẻ mặt đầy phức tạp, thấp giọng:
Dù sao, kẻ thù của hắn, cũng chính là chủ nhân trước của cái tên Đằng Cửu này, tu vi đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ.
Khóe miệng Vương Lâm khẽ động, người này tuy là người Đằng gia nhưng lại khiến hai mắt hắn sáng ngời!
Phải biết rằng, điều kiện đầu tiên để trở thành ma đầu là phải có một sẵn hung tính. Hung tính càng lớn, khi trở thành ma đầu, uy lực triển hiện ra càng kinh khủng.
Tay phải Vương Lâm bắt quyết, bỗng nhiên nhấn xuống mặt đất một cái. Lập tức trên cồn cát xuất hiện một dấu ấn hình bàn tay. Những tiếng ù ù vang lên, thủ ấn càng sâu, mạnh mẽ ấn xuống dưới.
Đằng Cửu đang ở trong gian mật thất, đột nhiên mở hai mắt, gần như không một chút do dự, cả thân mình chợt lóe lên, biến mất khỏi gian phòng. Ngay khoảnh khắc hắn biến mất, cả gian phòng ầm ầm sụt xuống, một khối cát khổng lồ không ngừng chảy xuống thành một lỗ cát xoáy thật sâu.
Đằng Cửu hiện ra giữa không trung, ánh mắt ngập tràn sát khí, cúi đầu nhìn gian mật thất đã biến mất không còn dấu vết, toàn bộ sát khí đề cao đến cực hạn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
--- Hết chương 214 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


