Chương 1916: Phong khởi Đạo Cổ!
(Thời gian đọc: ~11 phút)
Một chỉ này không phải thi triển thần thông.mà câu thông thiên địa, cũng có thể nói là điều khiến lực lượng của thiên địa. Nó không phải công kích đám mãnh thú quỷ dị kia mà công kích vùng thiên địa chúng tồn tại.
Xé mở một vùng thiên địa, lấy một chỉ làm lực lượng bức áp, khiến thiên địa sụp đổ đè ép. Đám mãnh thú đó chẳng qua là bị mang theo mà thôi.
Vương Lâm vừa thì thào tay phải giơ lên nhìn vào chính ngón tay của mình, chậm rãi điểm về phía trước.
Nhưng cánh tay của hắn chỉ di động cực kỳ thong thả, giống như phía trước có tầng tầng ngăn cách vô hình, ngăn cản hắn điểm ra giống như Cổ Tổ.
Trong trời chiều, Huyền La đang đứng đó mỉm cười nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm do dự một chút. Hắn thực sự không muốn tới chỗ tiệc tùng nhưng nếu sư tôn đã yêu cầu thì Vương Lâm đành gật đầu vâng dạ.
- Đi, ta mang nàng đi g·i·ế·t người!
Nhiều người tới Đạo Cổ hoàng thành như vậy khiến cho nơi này trong thời gian ngắn liền trở nên cực kỳ náo nhiệt, ồn ào vô cùng. Đạo Cổ nhất mạch cũng phải tăng mạnh phòng hộ. Không cho phép trong đại lễ này xuất hiện chút chuyện ngoài ý muốn nào.
Thuộc hạ phụ trách toàn bộ việc bố trí đại lễ, có thể đảm bảo đại lễ tiến hành vô cùng đầy đủ, xin bệ hạ yên tâm.
Nữ tử nhắm mắt lại, trong đầu vang vọng hai tiếng rống như muốn phá tan thiên không, khiến thiên địa run rẩy.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua mảnh vỡ của ngọc giản trên mặt đất, chậm rãi nhắm mắt lại.
Nam tử mặc hoàng bào mỉm cười, có vẻ chờ mong, vung tay áo, biến mất khỏi lầu các.
Ngay lúc này thì cũng ở trong hoàng cung, trong một cung điện u tĩnh, một nữ tử mặc phượng bào đang ngồi. Nữ tử này không có tướng mạo tuyệt luân nhưng lại có một khí chất không nói lên lời. Nàng đang nhìn bản thân trong gương, ánh mắt lộ vẻ mê man.
Chẳng qua khiến hắn nghi hoặc chính là trong tâm thần hắn không hiểu sao lại xuất hiện một tia rung động. Rung động này đột nhiên tới khiến hắn sinh ra nghi hoặc.
Một người trong bảy người này cung kính đáp.
- Trời muốn nàng c·h·ế·t, ta cũng sẽ cướp nàng trở về!
Thời gian tới đại lễ phong hậu của Tiên Hoàng chỉ còn ba ngày.
- Việc này các ngươi đã chuẩn bị thế nào rồi.
Đạo Cổ hoàng tôn chậm rãi nói.
Việc này lại đại sự của Cổ Tộc, một trong tam hoàng phong hậu. Trên mặt đất mà hoàng quyền là chí cao vô thượng này, có thể nói mọi người đều biết tới. Ngay cả Cổ Đạo Sơn cũng đưa tới một phần lễ vật, khiến cho Đạo Cổ hoàng tôn tron thời gian ngắn trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người trong Cổ Tam Tộc.
Tất cả mọi chuyện Vương Lâm đều không biết, không cảm thụ thấy. Tu vi của hắn mặc dù thông thiên nhưng lại vẫn không nhìn thấy nước mắt của nữ tử này, không cảm thụ được khí tức của nàng.
Càng ở trong mấy ngày cuối cùng này, bởi vì người tới thật sự quá nhiều khiến cho Đạo Cổ nhất mạch phải xuất ra bảo vật trấn tộc, hóa thành chín mươi chín đại cao trong Đạo Cổ hoàng thành, lấy Thiên Không Thành của Đạo Cổ làm trung tâm mà mở rộng ra.
Tốc Thần Quyết trong cơ thể Vương Lâm nhanh chóng triển khai, ngưng tụ ra thần mạch thứ sáu. Thời gian trôi qua. đã tới ngày thứ bảy.
Bệ hạ hùng tài đại lược, cuối cùng sẽ có một ngày đạt được mong muốn! Chúng ta nguyện đi theo bệ hạ, ở phía sau bệ hạ chứng kiến ngày đó tới!
Đối với tất cả chuyện này, Vương Lâm đang chìm đắm trong tu luyện không hề chú ý tới. Vào đêm khi còn cách đại lễ này ba ngày, trong khi Đạo Cổ hoàng thành tràn ngập màu sắc, ánh đèn sáng rực không gian, truyền ra tiếng người náo nhiệt, thậm chí ở chín mươi chín đài cao ở xung quanh cũng như vậy.
Từ thuật này có thể thấy được Cổ Tổ mạnh tới mức nào. Đó là một loại cảnh giới khác. Nhưng trong đầu ta lại có một phần ký ức nhỏ, mà nhờ Tốc Thần Quyết ta cũng có thể bắt chước được một chút.
Thời gian so với ta suy đoán còn dài hơn một chút.
Vương Lâm khoanh chân ngồi xuống, nhìn vào đám sương mù màu vàng, nén một tia rung động trong nội tâm. Cho tới khi mặt trời lặn xuống núi tây, Vương Lâm ngẩng đầu lên, mở miệng hút một cái, nuốt ngũ hành chân thân và đám sương mù màu vàng kia vàng trong cơ thể, sau đó đứng dậy đẩy cửa phòng ra.
Vào sáng sớm khi đại lễ còn một ngày, Vương Lâm đang tu hành dưới nền đất liền mở hai mắt ra, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc. Trong cơ thể hắn đã xuất hiện sáu thần mạch.
Trẫm sau khi lấy nàng, cho nàng thân phận này là tặng phẩm tốt nhất rồi. Quốc sư. Trẫm đang chờ kết quả mà trước kia người tính ra đây.
Bởi vì có nhiều tộc nhân của Tam Tộc Cổ tới như thể khiến cho nơi này xuất hiện rất nhiều nơi buôn bán. Trong lúc chờ đợi đại lễ, tộc nhân tam tộc không ít liền tự động giao dịch vật mình cần, cũng khiến cho nhiều nơi đấu giá xuất hiện.
Nữ tử kia cũng không biết là người mà nàng đang nhớ tới lại cũng đang ở dưới bầu trời này, hô hấp cùng một luồng linh khí.
Quốc sư chuyển lời là hắn muốn tự mình tham gia đại lễ này.
Nữ tử trong gương nhắm mắt, hai hàng nước mắt theo khóe mắt chảy xuống. Nước mắt nọ lăn theo khuôn mặt, rơi xuống y phục khiến y phục nàng ướt đẫm.
- Tốt!
Hắn không biết là hồn phách Uyển nhi mà hắn vẫn luôn tìm kiếm lại ở cách hắn gần như vậy.
- Đưa vật này cho Diệp Đạo, coi như là lễ vật của vi sư tặng hắn.
Trầm mặc trong chốc lát, Vương Lâm đứng dậy, từng bước ra khỏi động phủ dưới nền đất này, sau khi xuất hiện đã ở bên trong nhà gỗ. Đám kim quang kia mơ hồ đã xuất hiện hình người, bắt đầu ngưng tụ chân thân.
Mặc dù ở ngay trước mắt hắn, có lẽ hắn cũng không nhận ra nữ tử này là ai. Bởi vì trong tàn hồn của nữ tử này có một luồng sương mù che đi tất cả, khiến sau khi nữ tử này dung hợp với Tống Trí, sương mù lại càng đậm hơn.
Một người trong đó lập tức mở miệng nói.
- Đã chuẩn bị xong hết rồi.
- Sứ đoàn Thủy Cổ, Cực Cổ cũng đã được sắp xếp tốt, sứ giả của hai vị Đại Thiên Tôn cũng đã được chiêu đài. Lễ vật tới từ Cổ Đạo Sơn được sứ giả đại nhân đưa tới, thuộc hạ đã cung kính đặt trong hoàng thành.
Hôm nay Đạo Cổ hoàng thành, nhất là trong hoàng cung có thể nói là bảo vệ nghiêm ngặt, cường giả ngưng tụ. Hầu như tất cả cường giả của Đạo Cổ nhất mạch đều đã tới đây.
Nửa ngày sau Vương Lâm thu hồi ngón tay, không thử nữa mà cúi đầu trầm ngâm.
Thậm chí cả bầu trời của Đạo Cổ hoàng thành cũng đều bị nhuộm thành nhiều màu, khiến người ta vừa thấy hoa mỹ tuyệt vời lại vừa tỏa ra không khí vui mừng khi phong hậu.
Không nghĩ ra nổi thứ gì. Tất cả trong mộng sau khi tỉnh dậy đều trở nên mơ hồ. Không thể nhớ ra hình dáng nữ tử trong mộng, không nhớ rõ hình dáng nam tử trong mộng, chỉ nhớ rõ hai câu nói của hắn.
Đạo Cổ Hoàng mỉm cười.
Sứ giả tới từ Cực Cổ nhất mạch và Thủy Cổ nhất mạch cũng lục tục tới nơi này, mang theo lễ vật tham dự đại lễ của Đạo Cổ.
Đối với đại lễ phong hậu này. Đạo Cổ hoàng tôn cũng cực kỳ coi trọng, thậm chí cả bộ tộc Đạo Cổ cũng đều chú ý tới việc này. Dù sao đây cũng là sắc phong hoàng hậu của Đạo Cổ, tất cả tộc nhân của Đạo Cổ nhất mạch đều chờ mong, ánh mắt nhìn về phương hướng hoàng thành. Thậm chí có không ít cường giả trong tộc nhân đứng đầu các quận cũng từ nơi khác chạy tới đây, chuẩn bị tận mắt chứng kiến đại lễ của Đạo Cổ nhất mạch!
Đại Thiên Tôn còn chưa trả lời là đại lễ có tham gia hay không.
Ba ngày sau là đại lễ. Mỗi đời Cổ Hoàng của Đạo Cổ nhất mạch vào đêm trước đại lễ đều cử hành một đại tiệc phong hậu, để cho sứ giả mỗi nước được nhìn thấy hoàng hậu.
Tộc nhân đến từ tộc ta và cường giả của hai tộc khác đã được thuộc hạ chia ra ở chín mươi chín đài cao bốn phía, nhân số tuy nhiều nhưng vẫn có thể dung nạp được.
Trong lầu các này trừ Đạo Cổ Hoàng ra còn có bảy người đang quỳ xuống trên mặt đất, giờ phút này đồng thời mở miệng, thần sắc lộ vẻ cuồng nhiệt.
- Tại sao ta lại rơi lệ. Hắn là ai? Ta là ai? Là Tống Trí sao? Ta là Tống Trí sao.
Tống hậu vẫn bình thường, cả ngày không ra khỏi phòng như trước, giống như luôn nhớ lại ký ức. Nhưng mỗi lần đều đau đớn không thôi, dường như không thể nhớ ra.
Trong hoàng cung của Đạo Cổ cũng tràn ngập không khí vui mừng. Ở trên lầu cao nhất. Đạo Cổ hoàng tôn đang đứng chấp tay sau lưng, nhìn thiên địa đủ màu trước mặt, khóe miệng hiện lên nụ cười.
Cả Đạo Cổ Hoàng vô cùng vui sướng hân hoan. Trên đường to ngõ nhỏ cho tới hoàng cung đều được bố trí cực kỳ tinh xảo. Nhất là vào ban đêm. Đạo Cổ hoàng thành hầu như không có bóng tối, tỏa sáng rực rỡ, phát ra ánh sáng nhiều màu. Từ rất xa cũng có thể nhìn thấy.
Càng bởi hoàng hậu họ Tống là hậu nhân của Đại Thiên Tôn Thủy Cổ nhất mạch cho nên lúc này Tống Thiên Đại Thiên Tôn cũng phái sứ giả mang tới một phần lễ vật.
Ta biết tính cách ngươi không thích náo nhiệt, về sau có thể bớt được gì thì hay thứ ấy.
Huyền La mỉm cười chụp vào hư không một cái, xuất ra một cái hộp quà đưa cho Vương Lâm.
Vương Lâm sau khi tiếp nhận cũng không nhìn xem mà thu lại, ôm quyền vái Huyền La một cái, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng bay lên, ở giữa không trung đổi hướng một chút, bay về phía Đạo Cổ hoàng cung.
Tặng lễ vật này xong liền rời đi tiếp tục tu luyện. Kim bản nguyên sắp ngưng tụ thành, không có chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện này rồi.
Vương Lâm đã quyết định. Trong nháy mắt khi ý niệm này dâng lên trong đầu hắn, trong trái tim hắn lại một lần nữa xuất hiện tia rung động.
Vương Lâm nhướng mày, nhìn thoáng qua phương hướng hoàng cung xa xa.
--- Hết chương 1916 ---
Có thể bạn thích

Ta Dùng Huyễn Thuật Khống Chế Toàn Thế Giới (Bản Dịch)

Ta! Bắt Đầu Sáng Tạo Thiên Cơ Lâu! (Bản Dịch)

Tu La Kiếm Thần (Bản Dịch)

Chấp Ma (Bản Dịch)

Đấu La Đại Lục 3: Long Vương Truyền Thuyết (Bản Dịch)


