Chương 1880: Hải Tử trầm mặc
(Thời gian đọc: ~10 phút)
- Ngươi. Ngươi rốt cục là ai!
Sắc mặt Hải Tử Thiên Tôn tái nhợt, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vẻ hoảng sợ không cách nào hình dung nổi. Thân thể nàng khi thấy Vương Lâm bước tới liền theo tiềm thức lui lại phía sau.
- Vương Lâm? Ta không phải tên là Vương Lâm, ta. Tên ta đúng ra phải là Lục Mặc!
Vương Lâm tóc đen bước thong thả đi về phía Hải Tử Thiên Tôn. thần sắc lãnh khốc, không chút tâm tình, lạnh lùng tới cực điểm.
Thời gian trôi qua không lâu. dưới ánh mắt trông mong của Lưu Kim Bưu, hắn thấy xa xa đi tới hai người. Một người trong số đó là mặc trường sam màu đỏ. đúng là Hứa Lập Quốc.
Năm đó trong Sơn Hải, bàn tay gãy kia cũng không phải là nổi điên. Nó lựa chọn công kích ' ngươi đầu tiên là bởi vì ngươi cũng giống như ta, không thuộc về Tiên Cương đại lục này. Ta tới từ động phủ giới còn ngươi.đến từ thiên ngoại.
Hải Tử Thiên Tôn, thân phận của ngươi ngoài việc là đệ tử của Cửu Đế Đại Thiên Tôn ra thì còn thuộc về nhất mạch của quốc sư, đúng không?
- Ta từng quan sát thân thể ngươi, có dấu vết của kiếm này. Mảnh vỡ này có thể khiến kim bổn nguyên của ngươi đại thành!
-Cửu Đế!
- Ta xuất hiện không hủy diệt và g·iết chóc thì sẽ không trở về! Ngươi.tán đi!
Bên cạnh hắn là người điên đang nghênh ngang đi tới. Sở dĩ hắn tới nơi này cũng bởi mấy ngày nay cảm thấy sự kêu gọi như Hứa Lập Quốc, khiến hắn vô cùng phiền lòng, đơn giản tới đây xem một chút.
- Bổn tôn của ta đúng là quá mềm lòng rồi.hắn vốn nên sớm nhìn ra mánh khóe, nhưng lại không chịu tin.
- Ta đại biểu cho hủy diệt, nắm giữ sát lục.
Hắn muốn g·iết người!
- Phải rời khỏi nơi này rồi. Tất cả tiên tộc dù bí ẩn hay bắt đầu ta cũng không muốn nghĩ tới nữa.
Vương Lâm tóc đen bình tĩnh nói.
Sát cục lần này dùng ngươi làm mồi nhử, dẫn dụ ta đi ra, là vậy sao?
Vương Lâm tóc đen bình tĩnh nói. Mỗi một câu nói của hắn đều khiến cho sắc mặt Hải Tử Thiên Tôn tái nhợt hơn. Tới cuối cùng, Hải Tử Thiên Tôn cắn môi dưới, trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm.
- Sát lục giáng xuống thế gian, ánh sáng bị thay thế bởi bóng đêm. chúng sinh. cần độ vô lượng kiếp.
Sắc mặt Hải Tử Thiên Tôn tái nhợt, hé miệng muốn nói gì đó nhưng lại không thể mở lời.
Mặt thấy một chưởng này lập tức tới gần nàng, khoảng cách tới thiên linh của Hải Tử Thiên Tôn không tới ba tấc, khiến thân thể Hài Tử Thiên Tôn run rẩy, giống như sắp sụp đổ thì đột nhiên một luồng lực lượng giống như có thể đánh tan thiên địa, tan biến hư không bỗng nhiên hiện ra phía sau Hải Tử Thiên Tôn. hóa thành một thân ảnh. Thân ảnh này lưng hơi còng, mơ hồ là một lão già, tay trái ôm lấy Hải Tử Thiên Tôn, kéo về phía sau. đồng thời tay phải giơ lên bỗng nhiên v·a c·hạm với một chưởng của Vương Lâm tóc đen.
Trong sáng sớm ngày thứ hai. Vương Lâm mang theo Lưu Kim Bưu và Hài Long đứng ở cửa thành phía đông. Hắn quay đầu lại nhìn tổ thành, bình tĩnh chờ đợi.
- Ngươi chỉ là do ngủ hành chân thân của ta ngưng tụ ra, cũng muốn cản trờ ta sao?
Hắc khí trước mặt hắn lúc này lấn át ánh sáng, khi tới trước mặt Cửu Đế Đại Thiên Tôn lại một lần nữa ngưng tụ, hóa thành Vương Lâm tóc đen.
Thời gian trôi qua, vầng mặt trời xa xa mọc lên. ánh sáng từ phía đông tỏa ra, giống như một tầng sóng gợn. Những nơi nó đi qua, màu đen hóa thành ánh sáng, dùng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy nhanh chóng phủ xuống tổ thành này.
Một chưởng này hạ xuống đủ để đánh tan thân thể Hải Tử Thiên Tôn. hủy diệt nguyên thần hầu như không còn. khiến nàng hình thần câu diệt!
Hóa ra trên người ngươi lại tồn tại lực lượng đại biểu sát lục và hủy diệt!
Vương Lâm tóc đen dừng bước trước Hải Tử Thiên Tôn, nhìn nàng, chậm rãi mở miệng, giọng nói âm trầm, ẩn chứa sát khí.
Bên cạnh Hải Tử Thiên Tôn, ngủ hành chân thân của Vương Lâm thần sắc cực kỳ ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm tóc đen. Bên cạnh hắn lôi đình bổn nguyên. Thái Sơ bổn nguyên, còn có cả tam đại hư bổn nguyên đang vờn quanh, tỏa ra ánh sáng nhu hòa, giống như an ủi Vương Lâm tóc đen ở phía xa.
Khi làn sóng gợn đại biểu cho ánh sáng đó hiện ra trên dãy phố này, thân thể Vương Lâm vẫn không nhúc nhích như cũ. Hắn nhìn sóng gợn ánh sáng cách mình ngay càng gần, cuối cùng để cho thân thể bị bao phủ bởi ánh sáng.
Hai mắt Vương Lâm tóc đen không lộ ra chút ánh sáng, tay phải giơ lên hướng về phía ngũ hành chân thân vung một cái.
Ánh sáng này tỏa ra v·a c·hạm với hắc khí nọ, tiếng ầm vang truyền khắp không gian, giống như một lần đối kháng giữa ánh sáng và bóng tối vậy. Trong nháy mắt. ánh sáng tiêu tán, bước chân của Cửu Đế cũng không di động chút nào nhưng hai mắt lại lộ ra tia sáng ngập trời!
Đây là lần đầu tiên hắn ra tay với Đại Thiên Tôn!
Cửu Đế nhíu mày, trong tích tắc khi một lượng lớn hắc khí bay tới, hai tay giơ lên, lập tức đặt trước người, kết thành một ấn kỳ hình tròn. Trong nháy mắt, ánh sáng mãnh liệt chợt lóe lên, đột nhiên xuất hiện sáng bừng thiên địa. Ánh sáng này từ trong ấn ký trong tay hắn lan ra, bao phủ bốn phía.
Lão già nọ chính là Cửu tông thập tam môn. Thần sắc hắn ngưng trọng, sau khi cứu Hải Tử Thiên Tôn liền nhìn về phía Vương Lâm.
- Ngươi đánh không thắng được lão phu đâu!
Một cái vung này liền khiến ngũ hành chân thân lộ ra vẻ giãy dụa, nhưng thân thể ầm ầm sụp đổ, từ trạng thái chân thân bất ngờ hóa thành mấy đạo bổn nguyên, cùng với hơn năm đạo bổn nguyên khác vờn quanh, bay thẳng vào trong tay Vương Lâm tóc đen. cuối cùng dung nhập trong tay phải, hoàn toàn biến mất.
- Cửu Đề Đại Thiên Tôn bảo ta tới Cửu Đề sơn là vì thế này sao?
- Hả? Là ngươi? Con mẹ nó, ngươi không ngờ còn dám xuất hiện trước mặt bổn vương!
Nhưng hắn bước tới lại không hề khiến Cửu Đế Đại Thiên Tôn khinh miệt, người lại tỏ vẻ ngưng trọng, thiên địa biến sắc. Chỉ thấy gió tuyết đầy trời trong nháy mắt ngưng tụ lại, hóa thành một tuyệt kiếm khổng lồ. quét thẳng về phía Vương Lâm.
Đồng tử trong hai mắt Cửu Đế Đại Thiên Tôn hơi co rút lại. Một chưởng vừa rồi của hắn ẩn chứa lực lượng của Đại Thiên Tôn. nhưng lại chỉ có thể khiến đối phương lui lại chín bước!
Cũng có thể nói, tông môn của quốc sư chính là đến từ thiên ngoại.
Than nhẹ một tiếng, đối với Hải Tử Thiên Tôn. Vương Lâm không suy nghĩ tới nữa. Hắn giơ tay phải lên, chụp lấy mảnh vỡ Tiên Cực kiếm trước người, cầm lấy liền dứt khoát bỏ lại Hồn Khải, xoay người đi về phía xa xa.
Trong khi Hải Tử Thiên Tôn sợ hãi lui lại phía sau, ngủ hành chân thân của Vương Lâm bước về phía trước nửa bước, mang theo những bổn nguyên khác vờn quanh, chắn trước người Vương Lâm tóc đen, đưa mắt nhìn nhau.
- Hủy diệt sát lục. Bổn tôn vẫn luôn tìm hiểu ngươi rốt cục dựa vào thứ gì mà có thể xông qua tầng mười bảy Thiên Tôn Niết. Với tu vi của ngươi nếu chỉ dựa vào Hồn Khải thì quả quyết không có khả năng đạt tới cấp độ đó.
Vương Lâm tóc đen nhìn ngũ hành chân thân.
Vương Lâm tóc đen đứng đó, ngẩng đầu nhìn bầu trời, trầm mặc thật lâu.
Một đêm trên con phố này, chân trời phía xa xa đã có ánh bình minh xuất hiện, giống như muốn xua tan bóng tối, khiến cho mặt đất được ánh sáng bao phủ.
- Hiện tại nói cho ta biết, ngươi là ai!
Trận tuyết này rất lâu sau mới chấm dứt. Cho tới sáng sớm ngày thứ hai. bông tuyết vẫn rơi trùm mặt đất, giống như phủ cho mặt đất một tầng áo bông trắng dày.
Tay phải Vương Lâm tóc đen giơ lên, trong nháy mắt khi tuyết kiếm hạ xuống, nắm quyền đánh tới! Một kích này đánh thẳng lên tuyết kiếm, truyền ra t·iếng n·ổ ầm vang. Nhưng tuyết kiếm nọ lại lập tức tan nát. Thân thể Vương Lâm cũng tan rã, hóa thành vô số hắc khí bị cuốn đi, bỗng nhiên thay đổi phương hướng tiến về phía Cửu Đế Đại Thiên Tôn.
Mái tóc của hắn trong khi ánh sáng tràn qua từ màu đen liền dần dần trở thành tóc bạc. Vẻ lãnh khốc trong mắt hắn. thần sắc lạnh như băng khi mái tóc bạc xuất hiện lập tức trở thành uể oải và hiu quạnh.
Thân ảnh Vương Lâm biến mất ở phía xa xa. Theo hừng đông, gió tuyết vẫn như trước, bông tuyết như lông thiên nga rơi xuống.
- Ngươi không thể lấn át được g·iết chóc và hủy diệt.
Đưa ra mảnh nhỏ của Tiên Cực kiếm này, Cửu Đế nhìn Vương Lâm đầy thâm ý, xoay người mang theo Hải Tử Thiên Tôn vẫn luôn trầm mặc, thoáng một cái liền biến mất hoàn toàn.
Tiếng ầm vang kinh thiên vang lên. Thân thể Vương Lâm tóc đen chấn động, lui lại phía sau vài bước, toàn thân phát ra tiếng bùng bùng, giống như sắp nổ tung vậy. Hắn bảo toàn thân hắn ra sau bảy bước liền tan nát thành hắc khí, nhưng trong nháy mắt lại ngưng tụ một lần nữa. hóa lại thành hắc bào.
Vương Lâm tóc đen lắc đầu, tay phải giơ lên, thần sắc tỉnh táo đầy vẻ vô tình, một chưởng hướng về phía Hải Tử Thiên Tôn hạ xuống.
Cửu Đế Đại Thiên Tôn vừa nói, tay phải vừa vung lên. Mảnh vỡ kia liền bay thẳng về phía Vương Lâm. lơ lửng trước ngươi hắn. không hề nhúc nhích.
Người điên từ xa đã nhìn thấy Vương Lâm. lập tức trừng mắt xắn áo xông lên.
Hứa Lập Quốc sau khi nhìn thấy Vương Lâm cũng sửng sốt.
- Hứa Lập Quốc, ta phải đi rồi. Ngươi ở lại nơi này hay đi theo ta!
Vương Lâm nhìn người điên đang vọt tới, thầm than, ánh mắt rơi vào thân thể Hứa Lập Quốc, chậm rãi nói.
Lời nói của hắn truyền vào tâm thần Hứa Lập Quốc, khiến trong đầu Hứa Lập Quốc ầm vang. Tầng trí nhớ bị phong ấn tan ra. Cảnh tượng năm xưa trong nháy mắt hiện lên trong đầu hắn.
--- Hết chương 1880 ---
Có thể bạn thích

Thiên Long Bát Bộ: Đạt Ma Truyền Nhân (Bản Dịch)

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tạo Hóa Tiên Tộc (Bản Dịch)

Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn (Bản Dịch)

Tiên Đạo Phần Cuối


