Chương 1840: Bàn tay này của ai!
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Tông môn.
Vương Lâm từ trong nhập định tỉnh lại, ánh mắt lộ vẻ nhớ lại.
Ta tới từ Thất Đạo Tông!
Hồi lâu hắn mới bình tĩnh nói.
Tướng mạo tầm thường, nhưng khí chất đặc biệt, cũng không tệ lắm.
Đôi mắt Hải Tử Thiên Tôn sáng ngời, nhìn Vương Lâm, nhẹ nhàng chớp chớp đôi mắt động lòng người.
Vương Lâm không trực tiếp cự tuyệt mà uyển chuyển mở miệng.
Lấy chiến lực Thiên Tôn của ngươi, tại Nam Châu này chắc chắn Đạo Nhất Thiên Tôn sẽ mời chào ngươi. Đồng ý rồi sao?
Khuôn mặt mơ hồ kia không có lớp da, hai mắt trong nháy mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị, xuyên thẳng qua ba tấc trong tầng sáng, giống như muốn xuyên thấu qua hai mắt Vương Lâm.
Thân thể mềm mại của Hải Tử Thiên Tôn sững lại, nhìn bóng lưng Vương Lâm lao về phía trước. Bóng lưng này khiến nàng nhớ tới cảnh mấy năm trước Vương Lâm che chờ trước người mình.
Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
Sợ là không lâu nữa, phạm vi năm mươi trượng này lại còn có thể giảm xuống, cho tới khi tầng sáng sụp đổ.
Đến. Đến. Đến đây.
Trong nháy mắt khi nhìn rõ khuôn mặt của thân ảnh này, hai mắt Vương Lâm đột nhiên co rút lại, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Tâm thần hắn giống như có trăm vạn lôi đình ầm vang, thân thể chấn động mãnh liệt!
Hai người nhẹ giọng nói chuyện giống như có một không khí đặc thù tràn ngập phạm vi trăm trượng này.
Đôi mắt xinh đẹp của Hải Tử Thiên Tôn nhìn lên người Vương Lâm.
Hải Tử Thiên Tôn giống như rất hứng thú với đề tài này, lại nhìn Vương Lâm nói.
Thấy Vương Lâm nói vậy, khuôn mặt Hải Tử Thiên Tôn lộ nụ cười, nhìn hắn nhẹ giọng nói.
Ở bên ngoài tầng sáng, thân ảnh mơ hồ kia chợt dừng lại, cũng ở cách tầng sáng ba tấc, cách Vương Lâm trong tầng sáng không tới sáu tấc!
Tầng sáng trăm trượng lúc này trong ba năm đã có dấu hiệu thu nhỏ lại.
Hải Tử Thiên Tôn suy nghĩ trong chốc lát. Trong tất cả các cường đại tông môn trong ấn tượng của nàng dường như không có Thất Đạo Tông.
Hải Tử Thiên Tôn này lúc đầu ta thấy bình thường. Nhưng vừa rồi lại hơi làm càn rồi.
Hành động đột ngột này khiến cho Hải Tử Thiên Tôn lộ ra vẻ lo lắng, thân thể cũng nhoáng lên, đang định đi theo.
Vương Lâm nhíu mày, trầm ngâm một lát, sau đó liền không để ý tới nàng nữa mà đắm chìm vào hấp thu Sơn Hải thụ linh.
Chưa!
Vương Lâm nhướng mày.
Thần sắc hay giọng điệu của Hải Tử Thiên Tôn lúc này cũng không giống với ba năm trước, giờ lại khôi phục bình thường.
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn phía trên tầng sáng, lại thấy được trong bóng tối một thân ảnh mơ hồ. Thân ảnh này giống như ẩn ở nơi đó. Đưa mắt nhìn hắn.
Biến hóa lúc trước của Hải Tử Thiên Tôn khiến ấn tượng của Vương Lâm thay đổi. Nhưng hắn lại không phát hiện ra hiện tượng giống như một thân thể, hai hồn phách, cho nên mới dùng ánh mắt Tiên Cực Kiếm đảo qua, nhưng cuối cùng cũng không phát hiện ra chút dấu vết nào.
Bản thể Vương Lâm ở phía xa xa trong lúc Hải Tử Thiên Tôn nhắm mắt đả tọa, đồng tử âm thầm co rụt lại.
Nể tình ngươi đồng thời bị vây với ta ở nơi này, lúc trước lại không một mình rời đi, có muốn ta giới thiệu cho một người hay không?
Đông Châu Thất Đạo Tông, là một tông môn rất nhỏ.
Vương Lâm không quay đầu lại nhưng giọng nói lại vang vọng trong tâm thần Hải Tử Thiên Tôn.
Thời gian thoáng một cái đã trôi qua ba năm.
Trong ba năm này Hải Tử Thiên Tôn cũng không nói một câu nào, như chìm đắm vào đả tọa giống Vương Lâm, thỉnh thoảng thần sắc lại biến hóa, không biết đang tu luyện thần thông gì.
Vương Lâm vừa nói vừa phất tay. Lập tức hư ảnh biến rao ra, lôi đình chân thân bước ra khoanh chân ngồi xuống giữa Hải Tử Thiên Tôn vào Vương Lâm.
Hiện giờ thì có vẻ như còn chút bí ẩn đây.
Một vùng hoa văn màu lục di động trên làn da Vương Lâm. Hoa văn này thoạt nhìn giống như thực vật, như ẩn như hiện, khiến cho hình dáng của hắn lúc này hơi quỷ dị.
Tiếng ầm vang duy trì liên tục hơn nửa canh giờ mới từ từ tiêu tán. Tầng sáng phòng hộ lúc này chỉ còn lại năm mươi trượng mà thôi! Khoảng cách năm mươi trượng đối với Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn mà nói đã là quá gần. Hai người đưa mắt nhìn nhau.
Hải Tử Thiên Tôn nhẹ giọng nói.
Trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia hàn ý. Đứng dậy đi tới một góc xa Hải Tử Thiên Tôn, một lần nữa ngồi xuống, nhắm mắt đả tọa. Luyện hóa thụ linh thứ ba.
Tu vi không cao nhưng lại có chiến lực Thiên Tôn, phi thường tốt.
Nó là một bàn tay gãy!
Sư tôn ta tốt lắm. hay là theo lão nhân gia người đi.
Thất Đạo Tông?
Khuôn mặt đó không có da mặt, huyết nhục mơ hồ, trông cực kỳ khủng kh·iếp, nhưng lại tràn ngập sự uy nghiêm không nói lên lời. Thân thể hắn chỉ hư ảo mơ hồ, không nhìn rõ ràng, duy có
Nếu như ngươi bị nhốt ở nơi này thời gian quá dài, muốn tìm một người nói chuyện thì Vương mỗ tìm cho ngươi một người!
Trong nháy mắt Vương Lâm đã tới gần biên giới của tầng sáng kia, khuôn mặt chỉ cách tầng sáng không tới ba tấc. Trong nháy mắt khi hắn tới, đột nhiên hư ảnh ở bên ngoài tầng sáng cũng chuyển động, bất ngờ vọt về phía Vương Lâm.
Nếu như để vạn trượng như trước, phân tán như cũ thì e rằng đã b·ị đ·ánh tan rồi.
Thu lại thần thông mị hoặc của ngươi đi.
Nó vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chúng ta. quan sát nhất cử nhất động của chúng ta. Mấy năm nay đều như thế.
Vương Lâm lại nhíu mày. Đưa mắt nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mắt này một cái, mơ hồ cảm thấy người này hình như có hơi kỳ quái, bất đồng với cảm giác của mình về nàng.
Trong nháy mắt khi ngẩng đầu, thần sắc hắn biến đổi. Đứng dậy bước về phía trước. Hầu như trong nháy mắt thân thể hắn di động, tầng sáng trăm trượng này trong tiếng ầm vang đã co lại!
Vào tháng thứ tư của năm thứ ba này, đột nhiên tiếng ầm vang bên ngoài tầng sáng trở lên kịch liệt hơn quá khứ rất nhiều, cắt đứt việc tu hành của Vương Lâm, khiến hắn bỗng ngẩng đầu nhìn lại.
Tổng thể mà xét thì coi như là hài lòng. Cứ như vậy đi. Đợi tới khi thoát vây thì chuyện song tu đạo lữ của ngươi tỷ tỷ sẽ giúp cho.
Tầng sáng phòng hộ này xem ra ngay cả trăm năm cũng không thể duy trì nổi nữa. Ta đã không ngừng co rút lại, lấy cách này chống cự với bàn tay kia nhưng chỉ được ba năm đã trở thành năm mươi trượng rồi.
Vương Lâm lắc đầu.
Hải Tử Thiên Tôn này rõ cổ quái!
Ngươi không nên đi tới. Nếu phát hiện ra ta có gì không đúng thì lập tức đánh thức ta dậy!
Ta không có tông môn, từ nhỏ đã đi theo sư tôn, lớn lên bên trong Đế Sơn.
Vương Lâm thầm than. Người ta hỏi tới tông môn của hắn, lúc này lại khiến hắn nhớ tới cố hương. trộm của NhiềuTruyện.com
Hải Tử Thiên Tôn nghe vậy thì lập tức che miệng cười rộ lên. Đây là lần đầu tiên trong một năm nay nàng như vậy.
Hải Tử Thiên Tôn sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Vương Lâm lại nghĩ ra phương pháp như vậy, đôi mày thanh tú nhíu lại, nhìn thoáng qua lôi đình chân thân băng lãnh tỏa ra khí tức sát lục nồng đậm đang nhìn chằm chằm vào mình, hừ nhẹ một tiếng, cũng nhắm mắt ngồi xuống.
Như vậy nó rốt cục là bàn tay của ai!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên kim quang, cả người lập tức tỉnh táo lại.
Ngươi tu đạo bao nhiêu năm rồi?
Đôi mày Hải Tử Thiên Tôn nhíu chặt, thần sắc lộ vẻ bất đắc dĩ.
Đế Sơn rất đẹp. Mỗi khi tới mùa này lá đỏ ngập nơi này, giống như ngọn lửa bùng cháy vậy. Ngươi nếu có cơ hội có thể đi tới Đế Sơn một chút.
Ánh mắt Hải Tử Thiên Tôn lộ vẻ sợ hãi, nhẹ giọng mở miệng nói.
Hải Tử Thiên Tôn không biết tại sao đột nhiên hỏi tới vấn đề này.
Ta không sao.
Vương Lâm chậm rãi mở miệng. Lúc này khoảng cách của hắn tới tầng sáng chỉ còn một tấc, đi tới một chút nữa là sẽ xuyên qua tầng sáng này!
Trong nháy mắt Vương Lâm thức tỉnh, thân ảnh mơ hồ bên ngoài tầng sáng phát ra tiếng gào thét, đánh mạnh lên tầng sáng, giống như muốn nhảy vào bên trong. Tầng sáng này lóe lên kịch liệt, giống như sắp sửa bị nghiền nát vậy.
- Tiên Tổ!
Ánh mắt Vương Lâm xuyên thấu qua tầng sáng đang giao động, nhìn vào thân ảnh đang điên cuồng đánh tới.
--- Hết chương 1840 ---
Có thể bạn thích

Thiên Long Bát Bộ: Đạt Ma Truyền Nhân (Bản Dịch)

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tạo Hóa Tiên Tộc (Bản Dịch)

Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn (Bản Dịch)

Tiên Đạo Phần Cuối


