Chương 182: Nguyên Anh Quy Tức
(Thời gian đọc: ~17 phút)
Trong Ma hải, không có ánh trăng, nhưng chỉ có một chút điểm ánh sáng xuyên thấu qua lớp sương mù thật dày mà tiến vào thôi, nhưng đối với tu sĩ mà nói, một chút điểm ánh sáng này cũng đủ để chiếu sáng mọi vật trong tầm mắt.
Sau khi Vân Phi đi khỏi động phủ, tốc độ lập tức nhanh lên, trực tiếp bay thẳng lên. Lúc này nàng đứng ở bên ngoài màn sương đen, trong lòng cảm thấy bất an, không khỏi lo lắng. Trên thực tế nàng cũng không chủ động tham dự vào tất cả những chuyện tối nay.
Trong mấy ngày Vương Lâm bế quan, Vân Phi đã âm thầm tìm một số tu sĩ giải trừ cấm chế của nàng, nhưng cũng không thành công. Vốn nàng đã cam chịu rồi, nhưng lại không ngờ tới chuyện ngày hôm qua.
- Đến đây nói chuyện!
- Diệt!
Trong âm thanh của nhân ảnh kia mang theo một chút uy nghiêm không thể kháng cự. Giọng nói của hắn vừa dứt, lập tức chung quanh màn sương đen, đột nhiên quay cuồng lên, hóa thành một con rồng sương màu đen, gầm thét uốn lượn, hình thành một con đường hình rồng thật dài, chỗ đầu rồng, chính là tiểu đình trên ngọn núi nhỏ, về phần đuôi rồng thì nằm ở dưới chân nàng.
- Nếu ngươi không nói thì ta sẽ không vì ngươi mà hóa giải cấm chế này, hơn nữa ta có thể nói cho ngươi, ở trong tu ma hải này người có thể phá giải cấm chế này không nhiều lắm đâu, ngươi nên suy nghĩ lại đi.
Nhưng lúc này bỗng nhiên trên búi tóc của Vân Phi hiển lộ ra một bóng ma, là một đầu thú, đột nhiên chắn ở trước mi tâm nàng, miệng thú mở ra, lập tức nuốt vào hai luồng sáng một đen một trắng kia.
- Quả nhiên là thượng cổ cấm chế!
Trong mắt của người đàn ông trung niên lộ ra kỳ quang, hắn nhìn chằm chằm vào cơn lốc kia với ánh mắt có vẻ hơi hứng thú. Tay phải của hắn không nhanh cũng không chậm liên tục vỗ lên chiếc trống cổ.
Hắn hừ nhẹ một tiếng, thân thể nhanh chóng lui về phía sau, tay phải liên tục giơ lên, lập tức tám mảng sương hình cầu bên người lập tức hình thành sương mù dày đặc.
Vân Phi do dự một chút, hạ giọng nói:
Sương mù hình rồng ở phía trước, ma binh ở phía sau, bao vây đệ nhị ma đầu, trong lúc đó ánh sáng của pháp bảo có các màu rực rỡ, giống như mưa rơi, ào ào từ trên cao trút xuống.
Cùng lúc đó, tay phải người này nhanh chóng lấy ra một mảnh gỗ màu đen từ trong túi trữ vật bộ mặt dữ tợn, quát to:
Khâu Tứ Bình vốn đang muốn nói chuyện, nhưng khi nhìn thấy ánh sáng đỏ trong mắt Vương Lâm, vẻ mặt hắn lập tức trầm xuống. Hắn không thể ngờ, người này không chờ hắn nói hết lời, liền ngay lập tức hạ sát thủ. Hắn trong lòng giận dữ, thầm nhủ : Người này cũng là Kết Đan hậu kỳ như mình nên mặc dù hắn có pháp bảo, chẳng lẽ ta lại không có pháp bảo sao?
Vương Lâm với bộ dạng lạnh lùng, trong mắt thoáng hiện một chút vẻ châm chọc, bình thản nói:
Mảnh gỗ màu đen kia, lập tức truyền ra từng hồi tiếng vỡ vụn, một tiếng "Bộp" rồi hóa thành từng mảnh vỡ, chỉ thấy ánh sáng đỏ chợt lóe, liền chìm vào trong người Khâu Tứ Bình.
Ánh mắt Khâu Tứ Bình lộ ra hàn mang, hắn hạ quyết tâm, nếu người này không chịu nghe hắn nói hết thì trước tiên mình cứ bắt hắn, sau đó mới nói chuyện.
Chỉ nghe tiếng vỡ vụn liên tiếp truyền đến, tám đám sương mù hình cầu ngăn trở thần thức đều sụp đổ toàn bộ.
Vân Phi đè nén lo lắng trong lòng, cất bước đạp lên trên sương mù hình rồng, từng bước đi về phía trước.
- Đạo hữu, tại hạ không có ác ý, chỉ có chút. .
Ngay sau đó, tay phải của hắn vỗ lên trên túi trữ vật, lập tức xuất ra một cái trống nhỏ có một mặt được chế tác từ da thú vô danh. Đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm tiểu thú, nhẹ nhàng gõ lên mặt trống.
Con ngươi của người đàn ông trung niên tên Khâu Tứ Bình nhanh chóng co rút lại, tay phải của hắn gõ lên trên trống một cái, lập tức chung quanh màn sương đen bị thổi đi, lập tức co rút kịch liệt, hình thành tám quả cầu sương mù màu đen, lơ lửng chung quanh thân thể hắn.
Khâu Tứ Bình thầm mắng trong lòng, nhưng cũng không dám để lộ ra mặt. Hắn thở thật sâu, rồi nói:
- Ta chính là chủ của con thú này, không phải lúc trước ngươi sinh lòng muốn đoạt nó sao? Đến đây đoạt nó đi, ta cho ngươi cơ hội!
Sắc mặt Khâu Tứ Bình rốt cục đại biến, thân thể hắn cùng lúc đó lùi nhanh, không chút do dự hai tay bấm quyết, cắn vào đầu lưỡi, liên tục phun ra vài ngụm máu tươi, với ý đồ ngăn trở luồng tia chớp màu đỏ kia. Nhưng những ngụm máu tươi này chỉ xuất hiện trong nháy mắt, rồi lập tức bị bốc hơi, biến thành huyết vụ bay khắp nơi, không có một lần ngăn chặn hiệu quả.
- Không ngờ kỳ thú này còn có thể có công kích bằng thần thức, mặc dù ngươi đã có chủ nhân nhưng Khâu mỗ nhất định vẫn muốn đoạt lấy ngươi!
Cùng lúc đó, trăm con tiểu thú đồng loạt phát ra tiếng gào bén nhọn, từng vòng sóng âm giống như sóng dữ ngập trời, điên cuồng hướng về bốn phía đánh ra. Ngay sau đó, trăm con tiểu thú rất mạnh phát cánh, xoay chuyển vị trí, hình thành một cơn lốc, dùng lực t·ấn c·ông khổng lồ, hướng về một phía, bỗng nhiên lao tới.
Lời của hắn mới vừa thốt ra khỏi miệng, thì nghe một giọng nói vô tình mà cực kì lạnh giá,chậm rãi truyền đến từ nơi xa:
Trán người đàn ông trung niên mơ hồ đổ mồ hôi lạnh. Chuyện vừa rồi, nếu như hành động của hắn hơi chậm một chút, chỉ sợ cũng gặp phải nguy hiểm. Nhưng lúc này ánh mắt của hắn cũng tràn ngập nét cuồng nhiệt. Hắn liếm môi, khàn khàn quát:
Cùng lúc đó, đệ nhị ma đầu gào thét một tiếng, vọt ra, và dung hợp lại với cơn lốc kia. Trong lòng ma đầu hiển nhiên cực kỳ tức giận, sau khi nó khống chế cơn lốc, lập tức điên cuồng chuyển động chung quanh màn sương đen, thổi màn sương đen này thành từng mảnh nhỏ.
Hắn thoáng do dự, nhưng sau đó tiếp tục nói ngay:
Lúc này trong lòng hắn cực kỳ hối hận. Kỳ thật chỉ cần suy nghĩ, thì có thể nghĩ ra, người có thể thi triển thượng cổ cấm chế há có thể là kẻ tầm thường sao. Mặc dù tu vi của người này là Kết Đan hậu kỳ, nhưng mà ngay cả mình cũng không thể chống cự với công kích bằng thần thức của người này. Nếu như mình không có kỳ bảo hộ thân thì e rằng vừa rồi mình có thể m·ất m·ạng.
Nhưng chỉ cần hắn không phải Nguyên Anh thì nếu Vương Lâm muốn g·iết, thì cực kỳ đơn giản, ánh mắt hắn lạnh lẽo, âm trầm nói:
Theo đánh giá của hắn, mặc dù người này vẫn chưa đạt tới Nguyên Anh kỳ, nhưng lại có đủ công kích của Nguyên Anh kỳ. Điều này làm sao có thể chống lại được, làm sao mà không chạy chứ!
Lúc này thái độ của người trung niên kia có chút ngưng trọng, nhìn chằm chằm Vân Phi, cẩn thận quan sát.
Thân thể Khâu Tứ Bình chấn động, hai mắt lập tức lờ đờ, nhưng sau khi phun ra một ngụm máu to, vốn đôi mắt ông lờ đờ thì nay lại trấn tĩnh, chẳng qua trong sự trấn tĩnh cũng lộ ra vẻ sợ hãi mãnh liệt.
- Được, mời tiền bối phá giải trước, nếu như thành công, tất nhiên vãn bối sẽ nói cho tiền bối toàn bộ.
- Chỉ có một món hời quá lớn, cần đạo hữu đến đó trợ giúp để mở thượng cổ cấm chế!
- Ngươi đã từng mấy lần phái người gọi cô gái họ Mặc đi ra, mục đích không phải là muốn tìm người thi triển ra thượng cổ cấm chế sao? Tại sao hiện tại trông thấy người thì lại muốn chạy chứ!
- Thật khiến đạo hữu chê cười, lúc nãy Khâu mỗ chỉ nói đùa mà thôi, nếu như con thú này là vật của đạo hữu thì tại hạ sẽ không dám c·ướp đoạt. Trước đây có nhiều hiểu lầm, mong rằng đạo hữu không nên để ý.
Khâu Tứ Bình hoảng hốt trong lòng cười khổ nói:
Ánh mắt Vương Lâm có vẻ bình tĩnh, tay phải chợt vẫy, đệ nhị ma đầu lập tức bay trở về. Đồng thời trong đôi mắt hắn thoáng hiện lên ánh sáng đỏ, Cực Cảnh thần thức bỗng nhiên thoáng động, hóa thành một luồng tia chớp màu đỏ, nháy mắt trút xuống.
Công kích bằng thần thức hóa thành tia sét, thế như chẻ tre, phàm là màn sương đen ngăn trở ở trước nó đều lập tức tiêu tan, gần như trong chớp mắt, công kích bằng thần thức đã tới sát người đàn ông trung niên.
- Đạo hữu, ngươi và ta đều có Kết Đan hậu kỳ, nếu như ngươi nghe theo lời ta, Kết Anh sẽ nằm trong bàn tay!
Nháy mắt giọng nói này đã truyền tới, từng hồi tiếng ong ong bỗng nhiên xuất hiện khiến người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, chỉ thấy ở phía xa xa hiện ra một cơn lốc khổng lồ. Tốc độ của cơn lốc này rất nhanh, nháy mắt liền xông về phía màn sương đen.
Nháy mắt, thần thức công kích của tiểu thú lập tức không tự chủ tán đi về phía mảnh gỗ màu đen. Nhưng ngay trong lúc đụng tới mảnh gỗ này, tiếng rít gào của đệ nhị ma đầulại vang lên, thần thức công kích kia lập tức hóa thành trăm cái, giống như trăm sông đổ về một biển, nhanh chóng rút về.
Không lâu sau, trên mi tâm của Vân Phi, chậm rãi hiển lộ ra một dấu ấn lờ mờ. Dấu ấn này tràn đầy khí tức cổ xưa, trong khoảnh khắc người trung niên nhìn thấy dấu hiệu này, trên mặt hắn lộ ra vẻ mừng như điên, thì thào lẩm bẩm:
Người này biến sắc, thân thể nhanh chóng lui về phía sau, cùng lúc đó cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu, công kích bằng thần thức dừng ở trước ngụm máu tươi, lập tức phát ra tiếng xèo xèo, tự nhiên chững lại.
Chỉ thấy một người đàn ông đầu bạc, mặc y phục đen, chậm rãi đi tới từ nơi rất xa. Bước chân người này nhìn có vẻ như thong thả, nhưng thực tế cũng rất nhanh, gần như cũng chỉ vài cái nháy mắt thì người này đã lên tới trên đỉnh núi.
- Tiền bối, vãn bối không thể nói điều này, không bằng như vậy đi, vãn bối dùng một lò luyện đan làm điều kiện để đổi lấy chuyện ngài hóa giải cấm chế được không?
Khâu Tứ Bình này vốn là người thông minh nên sau khi nghe Vương Lâm nói thì lập tức đoán ra, thủ hạ mặc áo đen của hắn, e rằng đang gặp nguy hiểm, nhưng hắn lại giả bộ không biết, cũng không có hỏi lời nào.
Cơn lốc theo sau, những đám sương mù hình rồng sớm đã sụp đổ, dưới sự thúc đẩy từ từ của cơn lốc, lập tức tiêu tan hoàn toàn và bị cuốn vào bên trong c·ơn l·ốc x·oáy.
Tay phải Vương Lâm vung lên, đệ nhị ma đầu liền bay ra khỏi cơn lốc, lơ lửng ở trước người đối phương, vẫn bất động.
Rất nhanh, nàng đi tới tiểu đình trên đỉnh núi, trong nháy mắt khi đi tới nơi này, nàng thấy rõ người trong đình này. Người đó tuổi cỡ trung niên, tướng mạo đường hoàng, có một luồng khí danh gia. Hắn mặc cẩm bào, ánh mắt cơ trí, trong khoảnh khắc khi nhìn về phía Vân Phi, trong đôi mắt ấy lộ ra thần thái sáng ngời.
- Đạo hữu, ngươi và ta cũng không có thâm cừu đại hận gì, tại sao còn đuổi tận g·iết tuyệt chứ?
Đông, đông, đông, đông! Bốn tiếng liên tiếp, lập tức khắp màn sương đen bỗng nhiên quay cuồng kịch liệt, hóa thành một đám mãnh thú với hình thù kỳ quái, xuất hiện ở bên ngoài.
Trên mặt Khâu Tứ Bình lộ ra vẻ cười khổ, nói:
Lúc đầu người đàn hắn trung niên nhìn thấy con thú này thì không khỏi biến sắc. hắn thật sự không nhận ra con thú này rốt cuộc là loại thú gì, mà không ngờ có năng lực quỷ dị như vậy, có thể hút lấy thần thức của người khác.
Người đầu bạc này chính là Vương Lâm, tay phải hắn chợt vẫy, lập tức hai vật phẩm bay ra từ trong cơn lốc, phân ra là túi trữ vật và lò luyện đan. Sau đó Vương Lâm vẫn chưa xem xét, mà là đặt ở trong ngực, lúc này mới liếc nhìn tu vi đối phương một cái. Theo nhận xét của Vương Lâm, người đàn ông đó không ngờ đạt tới cảnh giới đại viên mãn của Kết Đan hậu kỳ, chỉ còn cách Nguyên Anh một chút.
Trong lòng hắn cũng lờ mờ đoán ra, con thú này vẫn luôn ẩn nấp ở đây, hay là vật có chủ, về điểm ấy, trong lòng người đàn ông trung niên có chút kinh nghi.
Sau khi hắn lấy ra vật ấy, lập tức đánh lên trên đó vài đạo linh quyết, lập tức khối đá kia lóe ra tia sáng bảy màu, ngay sau đó, từ bên trong bắn ra một luồng ánh sáng đỏ, dừng ở mi tâm của Vân Phi .
Ánh sáng đỏ trong mắt Vương Lâm từ từ biến mất, hắn nhìn chằm chằm vào người này, giọng nói có chút âm trầm:
- Đó thật sự là thượng cổ cấm chế! Thật không ngờ, thực sự lại có người có thể sử dụng loại cấm chế này.
Hắn không nhiều lời, thân thể lập tức lui nhanh về phía sau.
Một bóng ma t·ử v·ong đã rất lâu vẫn chưa xuất hiện qua, giống như mây đen, bao phủ ở trong lòng Khâu Tứ Bình. Hắn không nhiều lời, nhanh chóng lấy ra mảnh gỗ màu đen lúc trước, ngay lập tức được triệu ra. Cực Cảnh thần thức của Vương Lâm đã tới người đó, đánh ở trên mảnh gỗ.
Vương Lâm kêu khẽ một tiếng, dưới công kích của Cực Cảnh thần thức, người này không ngờ vẫn còn sống. Điều này lại khiến hắn có chút ngạc nhiên. Phải biết rằng Cực Cảnh thần thức của hắn, trước đây chỉ mới xuất ra một lần mà gặp chuyện này, đó cũng là khi ở ngoài tu ma hải. Có một gã tên là Thượng Quan Mặc, dùng một miếng ngọc bội thần kỳ bên người, nên đã tránh được một kiếp.
Tuy nhiên hắn cũng nghĩ đến việc đối phương hiển nhiên đang có một thứ pháp bảo dũng mãnh, cho nên mới có lực công kích mạnh như thế.
Chẳng qua ý tưởng của hắn vừa mới hiện lên, thì chỉ nghe phía đối diện của Vương Lâm truyền đến một âm thanh lạnh giá như gió từ Cửu U tới.
Ánh mắt Khâu Tứ Bình chớp động, nói với giọng điệu bình thản:
Trên thực tế, khi nàng chạy đến con đường hình rồng thì kết cục của nàng cũng đã định rồi, chắc chắn nàng phải rơi vào con đường c·hết. Nếu như nàng có thể nghe theo lời Vương Lâm, lặng lẽ chờ đợi tới khi hắn rời khỏi tu ma hải thì cũng còn có một chút sinh cơ.
Đệ nhị ma đầu kêu to một tiếng, lập tức tất cả tiểu thú trong cơn lốc phân tán ra, thần thức ngưng tụ lại một chỗ, hình thành một tia sét, trong nháy mắt rít gào phóng tới, đánh thẳng đến chỗ người đàn ông trung niên.
Tất cả mọi chuyện phát sinh quá nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt, Vân Phi hoàn toàn hương tiêu ngọc vẫn, rơi vào kết cục thần thức bị nuốt.
Khâu Tứ Bình nhướn mày, hắn có thể nhìn ra, tu vi đối phương cũng xấp xỉ mình, cùng là Kết Đan hậu kỳ, nhưng thái độ người này cực kỳ kiêu ngạo, vậy hẳn là hắn có chỗ dựa vào.
Ngay sau đó, bóng ma này hóa thành tiểu thú, bỗng hướng về Vân Phi hút một cái. Đôi mắt Vân Phi đột nhiên trừng lên, nháy mắt đã tràn đầy tơ máu, thần thức không tự chủ được thoát khỏi thân thể, liền bị tiểu thú kia hút vào trong miệng.
Một đám mãnh thú hung tợn ngập trời, phát tán ra khí thế khát máu g·iết chóc, đều nhìn chằm chằm cơn lốc đó.
Người trung niên cười ha hả, đứng lên, tay phải vung lên, lập tức một khối đá màu tím xuất hiện trong tay, khối đá này hình tròn, bề ngoài bóng loáng vô cùng.
Ma thú này không hề do dự chút nào, một hơi liền nuốt kim đan của Vân Phi, lập tức thân hình tăng lên khoảng một vòng. Ngay sau đó, thân thể nó bỗng nhiên chuyển động, lập tức từ một hóa mười, lại từ mười hóa thành trăm, lập tức hơn trăm tiểu thú xuất hiện chi chít ở trong vòng vây này.
Trên mặt Vân Phi có vẻ không quyết đoán, sau hồi lâu, nàng cắn răng một cái, nói:
-Thu!
- Chắc hẳn các hạ chính là người am hiểu thượng cổ cấm chế rồi?
- Lòng kiên nhẫn của ta có giới hạn, chỉ cho ngươi ba câu thôi. Nếu như trong ba câu ngươi không thể khiến ta động tâm thì đừng trách Vương mỗ vô tình.
Giọng nói Khâu Tứ Bình như nghẹn lại, nhưng rất nhanh liền tiếp tục nói:
Vương Lâm nói với thần sắc bình thản:
- Câu đầu tiên!
- Trừ phi có một vài linh đan diệu dược có thể gia tăng tỷ lệ Kết Anh, nếu không căn bản là không thể thỏa mãn linh lực cần Kết Anh.
Vương Lâm liếc mắt nhìn người này một cái, nói:
- Câu thứ hai!
- Tuy rằng Khâu mỗ không có linh đan diệu dược gì, nhưng lại biết một thứ còn quý báu hơn linh đan vô số lần. Nếu như ngươi có thể ăn thứ đó, thì chuyện Kết Anh không phải việc khó, mà thứ đó chính là nguyên anh của tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Tại hạ biết có một nơi, trong đó có ít nhất có hai người có Nguyên Anh Quy Tức!
Khâu Tứ Bình chỉ nói có một hơi hết câu cuối cùng.
--- Hết chương 182 ---
Có thể bạn thích

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc

Quỷ Giới Cầu Tiên: Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ

Vô Địch Thiên Mệnh


