Chương 180: Kỳ Lân thú thành
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Không ai sinh ra đã là kẻ lòng lang dạ sói. Không ai sinh ra đã là người cẩn thận, là người giả dối. Càng không có ai sinh ra đã lạnh lùng vô tình. Tất cả đều do những sự việc trong hiện thực thúc đẩy tạo thành.
Nếu như có thể lựa chọn, rất có thể sẽ có người đánh đổi tất cả để trở thành một kẻ "lòng lang dạ sói, gan to tày trời, làm việc quyết đoán, lạnh lùng vô tình, tâm tư cẩn mật, ý chí kiên định, xảo quyệt như hồ ly".
Vương Lâm bây giờ đã rời khỏi nước nếu như tính cả thời gian ở chiến trường ngoại vực với thời gian ở Cổ thần thực tế đã được hơn bốn trăm năm. Hơn bốn trăm năm căn bản đã thay đổi hoàn toàn tư tưởng của một con người.
Hắn bây giờ đã khác hoàn toàn so với thiếu niên ở Hằng Nhạc phái Triệu quốc trước kia. Vương Lâm cũng có lúc nghĩ lại nếu như năm đó Tứ thúc không lấy danh ngạch của con mình nhường cho hắn thì e rằng bây giờ hắn đã là một nắm đất.
Hai tu sĩ kia không hề phát hiện được thần thức của Vương Lâm đang dò xét mình.
Bao bọc bên ngoài Kỳ Lân cổ thú là một dãy núi. Dãy núi này hình tròn bảo vệ toàn bộ Kỳ Lân thành bên trong. Bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc được người ta mở một lối đi lớn trở thành cổng thành.
Thần thái Vương Lâm bình tĩnh cùng với Vân Phi đi qua cửa thành rồi chầm chậm tiến tới bên dưới Kỳ Lân thú to lớn kia. Nhìn gần Kỳ Lân càng thêm hùng vĩ như một tòa núi lớn đứng sừng sững trước mặt, khiến cho người ta cảm thấy nhỏ bé hơn rất nhiều.
Sau khi đánh ra một đạo cấm chế, Vương Lâm cũng không để ý tới nữ tử này nữa mà vung tay áo tách riêng căn phòng để nữ tử này ở ra, ở giữa là cấm chế ngăn cách.
Trong Kỳ Lân thú này là thành thị của thành phố này. Trong đó dường như bán tất cả các nguyên liệu, pháp bảo, công pháp của tuyệt đại bộ phận Tu Ma Hải.
Thực tế hình dáng Kỳ Lân thành là từ một ngọn núi đá đen sì tạo thành một Kỳ thú cực lớn.
Đứng ở chỗ cái vảy đó, Vân Phi lấy ngọc bội ra ấn lên đó một đạo linh quang, lập tức một luồng ánh sáng xanh từ trong ngọc bội xuất hiện. Sau đó chiếc vảy Kỳ Lân lập tức hóa thành từng đợt nước trong suốt dao động chầm chậm.
- Ngươi có thể tùy ý ra vào nhưng nếu như để lộ việc ta đã ra khỏi Toái Tinh loạn. Lúc đó đừng trách ta vô tình. Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không lưu lại ở Tu Ma hải lâu đâu. Khi rời khỏi ta sẽ giải bỏ cấm chế cho ngươi.
Sau khi xem xét một lượt, Vương Lâm phát hiện Kỳ Lân thú có công hiệu giống với Thanh long của Đấu Tà phái!
Ở cửa phía Đông dãy núi có hai tu sĩ mặc cẩm bào xanh đang đứng. Vương Lâm đảo mắt nhìn những tu sĩ này. Họ đều có tu vi Trúc Cơ trung kì.
- Những tu sĩ này đều là hộ vệ bên ngoài của Thành chủ phủ Kỳ Lân thành. Bên trong Kỳ Lân thành ngoài Thành chủ phủ không tồn tại bất kỳ môn phái nào. Ở đây Thành chủ phủ quản lý tất cả thành này. Bất kỳ một môn phái ngoài thành nào muốn vào Kỳ Lân thành đều phải hành sự theo một loạt các quy định ở đây.
Vương Lâm cầm ngọc bội, thần thức đảo qua, phát hiện trong đó có một trận pháp. Hiển nhiên trận pháp này chính là điểm mấu chốt khống chế động phủ này. Sau một hồi xem xét, ngước đầu lên nhìn Vân Phi, bình thản nói:
Dưới sự dẫn đường của Vân Phi, ngày thứ tư hai người nhìn thấy từ xa một tòa Thương Thiên Cổ Thú. Nam Đấu thành nếu như so sánh với nó thì chẳng khác nào giống như một đứa trẻ mới tập đi so với người khổng lồ vậy.
Động phủ không lớn, bên trong có ba gian thạch thất, sau khi Vương Lâm đi vào Vân Phi lập tức dâng ngọc bội sau đó hồi hợp chờ Vương Lâm sắp xếp.
Vân Phi đứng bên cạnh cảm khái nói.
Đệ nhị ma đầu sau khi xuất hiện lập tức yên lặng lơ lửng giữa không trung, không nhúc nhích, chờ đợi mệnh lệnh của Vương Lâm. Từ sau khi kết xuất hồn hạch, tia phản kháng cuối cùng trong nội tâm hồn hạch này cũng đã tan thành mây khói.
Kỳ Lân thành này giường như do hàng trăm cái Nam Đấu thành gộp lại. Từ đằng xa nhìn lại thì giống như là Thượng cổ Hoang thú đang nằm úp xuống rồi phát ra những luồng khí Cổ phác uy nghiêm.
Vương Lâm khoanh chân ngồi bất động trong động phủ, tay phải bắt quyết, điểm nhẹ lên mi tâm một cái. Lập tức một hư ảnh từ đó bay ra. Hư ảnh này chỉ lớn bằng một bàn tay, hình thái mơ hồ nhưng có thể nhận ra đây là một con thú.
- Trước đây không ai biết về Kỳ Lân thành này. Tương truyền rằng trước khi nước biển trong Tu Ma Hải chưa biến thành sương khói tòa thành này đã tồn tại rồi.
Vương Lâm nhìn lướt qua, sau đó ánh mắt chăm chú nhìn vào con Kỳ Lân to lớn ở trước cửa thành.
Liếc qua một chút Vương Lâm thu lại tầm mắt, thản nhiên nói:
Không lâu sau đến lượt Vương Lâm và Vân Phi. Vân Phi lấy ngọc bội ra. Sau khi giao nộp một số linh thạch nhất định liền dẫn Vương Lâm tiến vào Kỳ Lân thành.
Trong số những người ra vào này cũng có một số tu sĩ Kết đan kỳ. nhưng thần thái của những tu sĩ cẩm bào kia vẫn lãnh đạm như thường, hoàn toàn không có chút gì cung kính. Ngược lại những tu sĩ Kết Đan kỳ kia cũng không có thái độ gì ngênh ngang.
Cảnh tượng kỳ lạ này lập tức khiến Vương Lâm cảm thấy hứng thú.
Vân Phi quay đầu lại nhìn Vương Lâm, thân mình trầm xuống một chút. Ánh mắt Vương Lâm chớp động, ngồi xổm xuống sờ một cái. Một cảm giác mát lạnh từ trong tay truyền ra. Hắn trầm ngâm hồi lâu, thân mình đột nhiên cử động, trầm xuống.
Kỳ Lân thú nằm dưới đất to lớn vô cùng. Trên người nó có rất nhiều vảy. Trên thực tế ở mỗi cái vảy đó chính là một động phủ.
Thậm chí không nói tới Đồ Ti, riêng Giao long to đến ngàn trượng bên trong Cổ thần cũng không kém gì Kỳ Lân thú này.
Ngoài ra, Vương Lâm còn nghi ngờ việc Đằng Hóa Nguyên có thể tìm được địa chỉ của gia tộc mình. Điều này hắn cũng sẽ truy xét cho ra. Phàm là những người có liên quan đều được liệt vào danh sách phải gặp tử thần!
Vân phi đứng bên cạnh vội vàng giải thích.
Chỉ có điều cảm giác này đối với Vương Lâm mà nói chẳng là gì, so với Cổ thần Đồ Ti thì thực sự nó chẳng là gì cả. Với những ký ức về Cổ thần đối với Vương Lâm mà nói Kỳ Lân thú cũng chỉ đến vậy mà thôi.
Ánh mắt họ sáng ngời, lạnh lùng nhìn những người đi lại xung quanh. Phàm là những người đi vào đều cầm theo một miếng ngọc bội hình dạng Kỳ Lân, đợi sau khi kiểm tra xong mới được đi vào.
Vương Lâm hít sâu một hơi, thu lại những cảm xúc đang bộc phát ra.
- Dẫn ta tới nơi ở của ngươi!
Vân Phi nhìn thấy ánh mắt Vương Lâm hướng về Kỳ Lân thành phương xa vội vã giới thiệu.
Tay phải hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lập tức xuất hiện một ngọn ngọc giản. Ngọc giản này chính là quà tặng trước lúc chia tay của Lý Mộ Uyển, trong đó có ghi lại toàn bộ trận pháp Trấn phái Thanh long của Đấu Tà phái.
Nhưng suốt cuộc đời hắn hiển nhiên sẽ không phải trải qua nhiều gian nan như hiện nay. Con đường mà hắn đi sẽ là thi cử, báo đáp triều đình. Còn cha mẹ hắn sẽ không phải có kết cục như vậy. Sau khi con trai của mình thi cử đỗ đạt họ sẽ nhận được sự tôn kính của nhiều người, được người khác dựa dẫm, nhờ vả, nhưng lại tự hào thỏa mãn, sống hết một đời.
Tay phải Vương Lâm cách không điểm một cái, thân ảnh ma đầu này dần dần trở nên mờ nhạt, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Chẳng qua thần thức thôn hồn của Vương Lâm quan sát vẫn có thể nắm rõ vị trí của ma đầu này.
Trong lòng hắn chợt động, truyền ra một đạo thần niệm. Lập tức đệ nhị ma đầu rời khỏi thạch thất, đi tới phòng Vân Phi, yên lặng đến bên cạnh nàng.
Cả quá trình đó nữ tử này không phát hiện ra chút nào.
Sau đó Vương Lâm cũng không để ý tới nữ tử này nữa mà hít sâu một hơi. Mọi ký ức khi ở địa phương của cổ thẩn trong thời gian hai trăm năm đều hiện ra một lần nữa.
Trong thời gian đó hắn vô số lần suýt c·hết, đến giờ hồi tưởng lại phảng phất như là mộng cảnh, khiến cho người ta có một cảm giác không chân thật.
--- Hết chương 180 ---
Có thể bạn thích

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc

Quỷ Giới Cầu Tiên: Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ

Vô Địch Thiên Mệnh


