Chương 1766: Tâm trạng trong đêm
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Lão già họ Chu này chưa bao giờ coi Vương Lâm ra gì. Theo hắn thấy, người này dù là trưởng lão Đại Hồn Môn nhưng tu vi quá yếu, sợ là có quan hệ gì đó cho nên mới được Đại Hồn Môn cho cái thân phận trưởng lão.
Loại chuyện này cũng không phải hiếm thấy trong các tông phái trên Tiên Cương đại lục, hầu như mỗi một tông phái đều có một vài người tu vi không cao chiếm một vị trí trưởng lão. Những người này không được người trong tông phái coi trọng, chẳng qua chỉ là bù nhìn mà thôi.
Loại người này một khi lên sa trường thì lập tức sẽ hiện nguyên hình. Lão già họ Chu này trong lòng thầm khinh miệt, chẳng qua thần sắc không thể hiện ra nhưng trong giọng nói lạnh như băng cũng thể hiện ra không ít.
Người này ở trước đại chiến cũng không thấy hắn có chiến công gì. Chẳng qua Lữ trưởng lão đã chỉ định yêu cầu người này đi tuần tra, chắc là cũng có ý tứ. sợ là người này ở Đại Hồn Môn cũng không ra gì cho nên ngay cả Lữ trưởng lão là đại nhân vật như thế cũng không thích.
Người này không phải là nhờ quan hệ mà trở thành trưởng lão Đại Hồn Môn! Tu vi của hắn. Thật sự là đáng sợ!
Hắn am hiểu nhìn sắc mặt mà đoán tâm tư. Vương Lâm bị xa lánh, không có tư cách vào cung điện, chỉ có thể ở lại động phủ này, từ điểm này cũng có thể nhìn ra vấn đề.
Chuyện tuần tra Vương Lâm không cự tuyệt. Nếu là Lữ Văn Nhiễm phái đi thì dù cự tuyệt một lần sẽ lại có nhiều lần khác.
Trong nháy mắt khi đại môn của động phủ sụp đổ. Lão già này hừ lạnh một tiếng, cất bước đi vào động phủ. Nhưng trong nháy mắt khi hắn bước chân vào động phủ, thân thể hắn bỗng nhiên sững lại. Hắn thấy Vương Lâm đang khoanh chân trong động phủ, lạnh lùng nhìn mình.
Ta lấy hỏa diễm nhiễm đỏ trời cao, chỉ để nàng không còn thấy lạnh.
Hủy đại môn của động phủ ta, đáng c·hết! Nể tình ngươi phạm tội lần đầu, tội có thể tha. Nhưng trừng phạt thì không thoát được! Ngày mai Vương mỗ trở về, muốn thấy động phủ đã có đại môn.
Ta nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí thiên, đánh vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng trước mặt nàng cũng chỉ vì muốn nàng mở đôi mắt.
Ánh mắt Vương Lâm sau khi dừng lại tại cung điện một hơi thở liền rời đi. Thần sắc bình tĩnh, tay áo vung lên, bước qua người lão già họ Chu kia. Đồng thời khi hắn đi qua, hắn như tùy ý vỗ vai lão già này.
Nhưng trong nháy mắt khi lão già này lao đi, một giọng nói vang lên bên tai hắn, khiến cho cước bộ của hắn bỗng sững lại, ánh mắt cực kỳ đau khổ.
Vương Lâm bình tĩnh mở miệng, thần sắc không nhìn ra chút hỉ nộ, chậm rãi đứng lên, bước một bước về phía lão già này.
Đi trên thảo nguyên, Vương Lâm nhớ tới Lý Mộ Uyển. Hắn nhắm hai mắt, trong lòng tràn ngập đau thương. Hắn vuốt ve tay phải của mình. Nơi đó là Không Gian trữ vật có Lý Mộ Uyển đang ngủ.
Có người khóa chặt cái rương này, nuốt chìa khóa, để mình không thể mở ra được, cũng không cho người khác chạm vào.
Hắn hầu như không cần nghĩ ngợi, lập tức bay vọt về phía xa xa, tìm kiếm đại môn mới cho động phủ này, muốn trước khi Vương Lâm trở về có thể sửa chữa xong. Hắn không dám không làm như vậy.
Lời nói lạnh lùng của hắn truyền vào trong động phủ của Vương Lâm, rơi vào trong tai Vương Lâm, khiến hắn mở bừng đôi mắt, trong mắt bình tĩnh. Loại bình tĩnh không chút dao động này khiến người ta cảm thấy đáng sợ.
Hơn hai ngàn năm, chưa tới ba ngàn năm, rất dài, nhưng cũng rất ngắn. Giống như cỗ xanh trên Cực Thiên thảo nguyên này, đã trải qua mấy đời tràn ngập thảo nguyên này. Nhưng gió thì lại vĩnh viễn không thay đổi mà thổi tới.
Cất bước đi tới, Vương Lâm dừng lại trước người lão già họ Chu này một trượng, ngừng chân, bình tĩnh nhìn vào hai mắt đối phương.
Vương trưởng lão. Lời lão phu nói ngươi có nghe thấy không!
Trong lòng một người đều có một cái rương, chứa trong đó ký ức cả đời. Ký ức này có thể là ngọt ngào, có thể là cay đắng.
Có người đánh mất cả cái rương này và bản thân, không thể tìm được nữa.
Loại ánh mắt này, loại phong thái này khiến lão già họ Chu cảm thấy một áp lực cường đại. Khiến cho đầu óc hắn trống rồng.
Loại bộ dáng này khiến trong lòng lão già họ Chu lộ vẻ căm ghét. Hắn không đợi Vương Lâm đáp lời, tay áo vung lên. Lập tức ở đại môn của động phủ Vương Lâm truyền ra t·iếng n·ổ vang. Chỉ thấy trên đại môn xuất hiện một cái khe. Trong thời gian ngắn, cái khe này liền lan ra toàn bộ cánh cửa.
Chỉ là một loại cảm giác nhưng lại khiến hắn cực kỳ kinh hãi.
Thời gian từ từ trôi qua. Mặt trăng trên bầu trời đã bị mây đen hoàn toàn che phủ. Do vậy thiên địa lúc này hoàn toàn chìm đắm trong bóng tối. Thân ảnh của Vương Lâm lại một lần nữa dung nhập vào trong đêm, không còn nhìn rõ nữa.
Ánh trăng rất sáng, bao phủ cả mặt đất, khiến thảo nguyên này tràn ngập một màu bạc. Nhưng khi Vương Lâm xuất hiện thì lúc này đã quá nửa đêm. Ánh trăng dần dần mờ đi, bị một tầng mây đen che phủ, khiến cho mặt đất tràn ngập bóng tối.
Theo một bước Vương Lâm bước ra, sắc mặt lão già họ Chu này tái nhợt, hai chân không chịu sự khống chế, theo tiềm thức lui lại phía sau, sau vài bước liền rời khỏi động phủ, toàn thân tràn ngập mồ hôi, quần áo ướt nhẹp.
Ta lấy lôi điện ầm vang thế giới, chỉ để nàng có thể nghe thấy giọng nói của ta.
Chu đạo hữu, ngươi tới đây một chút.
Vừa nói, thân thể Vương Lâm vừa hướng về phía trước, chậm rãi biến mất.
Vương Lâm yên tĩnh từ từ đi trên thảo nguyên. Cỏ xanh trên mặt đất phát ra những tiếng lạo xạo. Ban đêm yên tĩnh, tiếng động này nghe càng rõ.
Ở trong lòng đất Cực Thiên thảo nguyên, thân ảnh Vương Lâm phiêu hốt. Dọc đường đi lên, không lâu sau hắn đã xuất hiện dưới ánh trăng.
Lão già họ Chu kinh hãi. Hắn cảm thấy trong nháy mắt khi mình tiến vào động phủ này, chỉ thấy trong này không phải là một tu sĩ mà là một con mãnh thú viễn cổ sát khí ngập trời tỉnh giấc, khiến thân thể hắn lập tức run rẩy, ngay cả nguyên thần cũng chấn động.
Giọng nói này là của Lữ Văn Nhiễm.
Lão già họ Chu này thầm than. Lữ Văn Nhiễm gọi, hắn cũng phải lập tức chạy tới, cười khổ một tiếng, đành bỏ qua việc chữa trị đại môn của động phủ, bất đắc dĩ bay đi. Hắn chỉ cầu sao mình từ chỗ Lữ Văn Nhiễm đi ra vẫn còn đủ thời gian để hoàn thành việc Vương Lâm giao. Nếu không thì hậu quả hắn không dám nghĩ tới nữa.
Cảm giác mãnh liệt này khiến ánh mắt lão già họ Chu lộ vẻ không thể tin nổi và nỗi sợ vô cùng.
Sắc mặt lão già họ Chu tái nhợt. Vừa rồi Vương Lâm nhìn hắn khiến hắn cảm thấy như có một thanh kiếm sắc bén đặt ở mi tâm, suốt đời khó có thể quên được.
Chỉ có gió từ xa thổi tới, cuốn qua mặt đất, khiến y phục và vài sợi tóc của Vương Lâm thổi bay lên, nhưng trong bóng tối cũng mơ hồ không nhìn rõ.
Sau khi Vương Lâm rời đi, lão già họ Chu kia run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, thân thể lảo đảo, ánh mắt hoàn toàn bị sự sợ hãi bao phủ.
Vương. Vương trưởng lão. Ngươi. Ngươi muốn làm gì!
Than nhẹ một tiếng, Vương Lâm ở trên đại lục xa lạ này, trong màn đêm. Bởi vì v·ết t·hương chưa lành mà trong lòng nổi lên cảm giác cô độc.
Trong hai ngày lão già họ Chu đi thông báo. Người tuần tra đều cực kỳ khách khí, vội vàng ra nghênh đón. Hôm nay thấy Vương Lâm lạnh lùng như vậy khiến hắn hiển nhiên là bất mãn.
Ầm một tiếng, cánh cửa động phủ lập tức tan nát!
Là. Là Lữ Văn Nhiễm trưởng lão.
Ai cho ngươi tư cách hủy động phủ của ta!
Hắn thích đêm đen. Bởi vì đêm đen có thể che bớt thân ảnh hiu quạnh. Hắn cô độc, hắn không muốn người khác nhìn thấy.
Thân ảnh ẩn trong hắc ám, hòa hợp với bóng tối, ngay cả mái đầu bạc trắng cũng như bị bóng tối này l·ây n·hiễm, không nhìn rõ nữa.
Vuốt tay phải, cảm nhận được độ ấm của bàn tay, giống như hắn có thể cảm nhận được Lý Mộ Uyển.
Hầu như trong tích tắc khi ánh mắt của Vương Lâm nhìn tới, Lữ Văn Nhiễm cũng như phát hiện ra, mở hai mắt, cùng với ánh mắt của Vương Lâm, cách một tầng cung điện, mơ hồ như đối mặt.
Lão già họ Chu đứng ở ngoài động phủ của Vương Lâm, trong đầu hiện lên ý niệm này.
Có người vẫn nắm chặt cái rương này trong lòng bàn tay, nói với mình là không được quên.
Có người lại chôn thật chặt cái rương này xuống, chờ một năm nào đó. Xuân ấm khai hoa, xem có thể nở ra một đóa hoa kiều diễm hay không.
Trong rương có thể là tình cảm của người, có thể là ngọt ngào và cay đắng lẫn lộn.
Cái rương của ta vẫn còn.
Vương Lâm thì thào. Trong bóng tối này không thể nhìn thấy sự cô độc của hắn, không thể nhìn thấy vẻ tịch mịch. hiu quạnh của hắn.
--- Hết chương 1766 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


