Chương 1753: Ẩn nấp
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Thân thể Vương Lâm nhoáng lên, trực tiếp xuất hiện trên không trung của Đan Hải. Phía dưới hắn là cấm chế trận pháp vô hình kia. Ở nơi này có trận pháp cách trở, hắn cũng không sợ bị tu sĩ trong cấm chế phát hiện ra.
Nhưng Vương Lâm vẫn cực kỳ cẩn thận, thu liễm khí tức tu vi toàn thân, cả người như u hồn nhanh chóng bay về phía Đan Hải xa xa.
Chỉ vài bước, Vương Lâm liền dung nhập thiên địa biến mất, lúc xuất hiện hải vực gần Lục Ma Châu. Ở chỗ này dù là trên bầu trời cũng tồn tại rất nhiều tu sĩ Lục Ma Châu lao vụt qua.
Tu vi của đám tu sĩ này không đủ, hầu hết đều là bước thứ hai, đạt tới bước thứ ba cũng không nhiều nhưng cũng có thể thấy vài người. Những người này bay qua, thần thức tản ra bốn phía giống như đề phòng gì đó.
Ở bên cạnh nàng Vương Lâm còn thấy một người mà hắn đã từng gặp, chính là thanh niên mặt trắng tay cầm quạt, đang nhìn đại hải phía dưới, không biết nghĩ gì.
Vương Lâm có cấm chế bổn nguyên, đối với cấm chế trận pháp trên Đan Hải cũng đã có nghiên cứu, lúc này biết điểm nào quan trọng nhất.
Vương Lâm hơi kinh hãi nhưng càng như vậy hắn lại càng tỉnh táo. Dung nhập vào trận pháp này, hắn chậm rãi tới gần hải vực của Lục Ma Châu, ở nơi này hắn mơ hồ cảm nhận được trung tâm của trận pháp.
Chính giữa đội ngũ này là một cái trống lớn ước chừng trăm trượng!
Chẳng ai chú ý tới sương mù trong cấm chế trên bầu trời, Vương Lâm ẩn thân lúc này đồng tử đột nhiên tỏa u quang. Cả người hắn hóa thành một làn khói, trong nháy mắt khi mười tu sĩ ở phía dưới đi ngang qua liền dùng tốc độ cực nhanh nhoáng lên, trong tích tắc liền chui vào trong lỗ tai một người.
Chẳng qua trong tích tắc khi Vương Lâm từ trong sương mù lao ra, chui vào trong lỗ tai tu sĩ kia, chiếc la bàn trong tay nữ tử dưới ba cây đại kỳ đột nhiên cảnh báo. Nữ tử này sửng sốt, lập tức cúi đầu nhìn xuống. Chẳng qua ánh mắt nàng khi nhìn tới thì tất cả đã kết thúc.
Nữ tử ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Thanh niên mặt trắng bên cạnh nữ tử phát hiện ra thần sắc nữ tử biến hóa, lập tức hỏi.
Những Pháp Bảo này đều lớn gần trăm trượng, từ chúng lan ra những luồng khí tắc kinh người, tràn khắp bốn phía, hình thành uy áp.
Những tu sĩ này thường tạo thành hơn mười người một tồ, thần sắc nghiêm túc, gào thét lao qua.
Chẳng qua đây là một chuyện khó khăn. Muốn lấy la bàn này thì hắn phải đi ra, do đó vẫn bị những người phía dưới phát hiện.
Cả Đan Hải ở những vị trí bất đồng bất ngờ xuất hiện chín dòng xoáy khổng lồ, từ từ chuyển động, vang lên những tiếng động kinh thiên động địa.
Vân Không đại sư huynh đã ra tay rồi, chẳng bao lâu cả Đan Hải này sẽ biến mất. Đến lúc đó chúng ta có thể thấy nửa viên tiên đan trong truyền thuyết, xem uy lực của nó lớn tới mức nào!
Chiếc trống này có vẻ cực nặng, ở phía dưới nó có gần trăm tu sĩ vận chuyển toàn bộ tu vi nâng lên, chậm rãi phi hành.
Cả đường này số lượng tu sĩ không dưới mấy vạn. Nhiều tu sĩ ở nơi này như vậy, nếu nói không phải là đám người này không thèm thuồng Lục Ma Châu thì không ai tin nổi.
Làm sao vậy?
Trầm mặc, thần sắc Vương Lâm đột nhiên sững lại, ngẩng phắt đầu. Hắn cảm nhận được một luồng dao động cường đại từ xa xa chậm rãi đi tới. Dao động này không phải là tu sĩ mà là từ Pháp Bảo lan ra.
Ngay ở phía trước!
Dung nhập vào tầng sương mù thứ bảy, Vương Lâm cẩn thận bay trong tầng sương mù này, tìm kiếm vị trí của la bàn trong trận pháp này. Hắn bay trên không trung, theo hướng Lục Ma Châu mà đi. Lúc này càng nhiều tu sĩ Lục Ma Châu xuất hiện.
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, ở trong sương mù nhanh chóng lao đi. Ở phía trước hắn có ba cây đại kỳ chọc trời!
Cho tới khi mấy trăm tu sĩ này rời đi rồi, Vương Lâm nhìn hình dáng chiếc trống lớn phía xa xa, trở nên trầm mặc.
Vương Lâm nhíu mày nhìn mấy trăm tu sĩ phía dưới, lại nhìn ba cây đại kỳ một chút.
Tu sĩ kết hợp cùng Pháp Bảo.
Cùng lúc đó, dưới ba cây đại kỳ có một đội ngũ chừng mười tu sĩ từ đáy biển bay ra, tới thẳng hướng nữ tử kia.
Có chút chuyện không ổn. Vừa rồi la bàn cảnh báo, tự chấn động, hẳn không phải là tu sĩ Lục Ma Châu tiến vào trong Đan Hải!
Trong nháy mắt khi chui vào lỗ tai hắn, thân thể tu sĩ này sững lại một chút, ánh mắt lộ vẻ mê mang nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, theo đội ngũ nhanh chóng tiếp cận nữ tử ở dưới ba cây đại kỳ.
G·i·ế·t chóc giữa các tông môn, giữa các châu vô cùng tàn khốc, dù ở địa phương nào cũng tồn tại. Động phủ giới cũng vậy mà Tiên Cương đại lục này cũng thế.
Trong la bàn trên tay nữ tử này dày đặc những điểm sáng màu xanh biếc, không có điểm trắng. Chẳng qua trên la bàn vẫn hiện ra tầng tầng sóng gợn.
Ánh mắt nữ tử này lóe lên, tay trái liên tục bắt quyết, không ngừng đánh ấn ký lên la bàn nhưng vẫn không thấy gì.
Ký quái. Rõ ràng trong Đan Hải lúc này không còn tồn tại bất cứ tu sĩ ngoại châu nào nhưng trên la bàn này lại hiện ra tầng tầng gợn sóng, rõ ràng là khi trận pháp phát hiện ra chuyện dị thường nên cảnh báo.
Nơi này không nên ở lâu. Cần chiến đấu rồi nhanh chóng rời đi!
Thế gian vốn không có đất lành. Dù là có thì đó cũng là bởi vì có cường giả tồn tại trấn áp tám phương, khiến người ta không dám có bất cứ tâm tư gì.
Bốn phía quanh hai người còn có mấy trăm tu sĩ mặc lục y giống như thị vệ, không nhúc nhích mà nhắm mắt đả tọa.
Càng ngày tu sĩ Lục Ma Châu càng nhiều, mơ hồ xuất hiện cả cường giả cảnh giới Không Huyền, khiến Vương Lâm đi về phía trước chậm hẳn lại. Hắn trầm ngâm, hai mắt sững lại. Thân thể lập tức hóa thành cầu vồng, trực tiếp nhảy vào bên trong trận pháp cấm chế vô hình phía dưới, đồng tử hai mắt tràn ngập tơ máu. Bao phủ toàn thân, trong nháy mắt đã chìm vào trong cấm chế, hóa thành một tia sương mù.
Kế cả nữ tử kia, những người này không thể nào biết được, giờ phút này trong bầu trời phía trên bọn họ, ngay trong cấm chế trận pháp vô hình, Vương Lâm đang lạnh lùng nhìn họ. Ánh mắt của hắn tập trung vào la bàn trên tay nữ tử kia, đảo qua vài lần.
Mọi việc phải nhanh, không thể cho bất kỳ kẻ nào chạy thoát, cũng không thể cho nữ tử kia có cơ hội truyền tin.
Chính là cái la bàn này rồi! Lấy được vật này ta không cần ẩn thân trong trận pháp nữa. La bàn này là vật duy nhất ta cần để tiến vào Đan Hải.
Cũng là trống lớn như thế Vương Lâm sau đó còn nhìn thấy tổng cộng tám cái. Ngoài ra hắn còn nhìn thấy một ít Pháp Bảo khổng lồ, rõ ràng là của tông môn chuẩn bị cho cuộc chiến.
Hành động của nàng khiến thanh niên mặt trắng cầm quạt đứng bên chú ý, tiến lên vài bước nhìn la bàn. Hắn mỉm cười nói.
Nữ tử kia không nhìn la bàn trong tay nữa, ánh mắt lộ vẻ chờ mong nhìn về phía xa xa.
Không cần nghi thần nghi quỷ nữa. Có Vân Không đại sư huynh ở đây, không có gì đáng ngại nữa rồi.
Vương Lâm có cấm chế bổn nguyên, lúc này lấy cấm chế bổn nguyên của bản thân bắt chước trận pháp bao phủ cả Đan Hải này, trong thời gian ngắn cũng tự tin là không ai có thể phát hiện ra được.
Vương Lâm ẩn trong sương mù không nhúc nhích, nhìn bên dưới trầm ngâm.
Nữ tử kia trầm mặc trong chốc lát liền gật đầu.
Vương Lâm hóa thành một tia sương mù, nhìn đội ngũ tu sĩ Lục Ma Châu trên bầu trời, trong lòng thầm than.
Hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu này bay nhanh trên bầu trời. Họ xuất hiện không khiến nàng và tu sĩ bốn phía chú ý, hiển nhiên chuyện điều động này rất tầm thường.
Trong nháy mắt khi nhắn nhìn lại, mấy trăm tu sĩ Lục Ma Châu từ phía xa gào thét bay tới. Trong mấy trăm tu sĩ này có bốn cường giả Không Huyền. Bốn người này chia làm bốn phương đông tây nam bắc, giống như hộ vệ vậy.
Dưới ba cây đại kỳ ngoài khơi, nữ tử kia nhìn la bàn trong tay, lông mày càng nhíu chặt.
Thần sắc nữ tử cực kỳ ngưng trọng.
Người này am hiểu thuật ẩn thân, ta không thể phát hiện ra. Triệu sư huynh, giúp ta một tay, ta muốn nghịch chuyển la bàn, xem rõ trong chớp mắt vừa rồi đã phát sinh chuyện gì!
Thanh niên mặt trắng kia không cần nghĩ ngợi, lập tức giơ tay phải lên, đặt lên lưng nữ tử này. Nàng hít sâu một hơi, ánh mắt lộ ánh sáng kỳ dị, nhìn chằm vào la bàn trong tay, lấy phương pháp sư tôn dạv nàng, tay trái liên tục bắt quyết điểm lên la bàn.
Nàng không lưu ý tới khoảng cách giữa đám tu sĩ Lục Ma Châu trở về và nàng đang càng ngày càng gần!
Một ánh mắt như muốn g·iết người trong hơn mười tu sĩ như đang ẩn đang hiện.
--- Hết chương 1753 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


