Chương 1714: Đỗ Thanh hoảng sợ!
(Thời gian đọc: ~11 phút)
Dị biến của địa hỏa mạch nơi này nhất định sẽ khiến người khác chú ý. Lúc này ta không tiện ở lại đây nữa.
Vương Lâm trầm ngâm đứng dậy, tay áo vung lên, thanh trừ toàn bộ cấm chế trong động phủ này.
Vương Lâm không muốn lưu lại bất cứ đầu mối nào để người khác tìm được mình, nhất là chuyện hắn am hiểu cấm chế. Đây là một đại lục xa lạ, nhiều thêm một chút thần bí, chẳng khác nào thêm một chút khả năng bảo vệ mình.
Cấm chế tiêu tán, vô tung vô ảnh, dù là có người nhìn ra được thì cũng rất có khả năng biết được là do Pháp Bảo hay do thi triển ra. Nhất là trong cái phất tay này của Vương Lâm, ngọn lửa gào thét bùng lên đốt cháy cả động phủ này sâu tới một trượng, do đó không còn chút dấu vết nào nữa.
Cất tiếng gầm thét, con hỏa long khổng lồ này liền áp sát Vương Lâm, há miệng đánh tới. Thiên địa chấn động, giống như có một viên lưu tinh từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía Vương Lâm. Luồng khí thế kinh người này đủ để tất cả tu sĩ khi đối mặt phải biến sắc.
Tiếng ầm vang trong nháy mắt này vang vọng khắp thiên địa. Thân thể Vương Lâm hơi sững lại một chút nhưng không lùi lại phía sau nửa bước, còn hỏa long lại phát ra tiếng gầm thê lương, cái đầu ầm ầm tan nát, nổ tung về phía sau.
Toàn thân hỏa long kia chấn động, biển lửa do cái đầu sụp đổ hóa thành lập tức vặn vẹo, bị Chu Tước hút vào miệng. Luồng lực hút này càng ngày càng lớn, cuối cùng tới mức trời rung đất lờ, thiên địa biến sắc. Toàn thân hỏa long kia lập tức hóa thành một biển lửa, bị Chu Tước hút toàn bộ!
Cho tới khi ở đệ ngũ hoa trong ngũ hoa bát môn, kịch biến xuất hiện ở Đông Lâm Trì đã khiến Vương Lâm thấy được một cánh cửa rộng lớn để nâng cao bổn nguyên.
Trong tích tắc khi Chu Tước cắn nuốt, giọng nói uy nghiêm của Vương Lâm vang lên trong thiên địa.
Trong nháy mắt khi sụp đổ, đầu hỏa long do biển lửa hóa thành biển lửa. Đang có dấu hiệu ngưng tụ lại một lần nữa. Trong biển lửa này, đôi mắt rồng ngưng tụ ra đầu tiên, tản ra ánh sáng phẫn nộ.
Trong nháy mắt khi nó xuất hiện, bầu trời xanh thẳm liền hóa thành màu hồng, giống như bị lửa thiêu đốt. Mặt đất cũng phát ra những tiếng xèo xèo. Chỉ thấy những khe hở bị xé mở ra, trong đó hiện ra rất nhiều dung nham.
Hai mắt Vương Lâm càng sáng ngời, vượt qua không gian vô tận phía trước, rất nhanh tới được một vùng sơn mạch trùng điệp.
Ngọn núi nơi này xanh biếc, không nhìn ra chút dấu vết nào của địa hỏa nhưng Vương Lâm lại dựa vào hỏa bổn nguyên cảm ứng được. Hắn đảo mắt một cái liền nhìn thấy một con hỏa long đang ở dưới sâu trong nền đất này nhắm mắt ngủ say.
Vương Lâm có thể cảm nhận được rõ ràng, hỏa bổn nguyên lại một lần nữa lớn mạnh hơn! Loại lớn mạnh này khiến nội tâm hắn vô cùng hưng phấn. Phải biết rằng khi còn ở trong động phủ giới, hỏa bổn nguyên của hắn đã không còn biến hóa nữa. Vương Lâm vốn tưởng rằng đó đã là cực hạn của hỏa bổn nguyên, cho rằng mình đã chính thức đại thành.
Nếu đã đạt tới cảnh giới đó, sau khi bổn nguyên lớn mạnh thì cũng có thể trở thành vương giả trong hỏa diễm nhưng cuối cùng vẫn có điểm bất đồng rất lớn với Vương Lâm.
Lúc này ở trên Tiên Cương đại lục, hỏa bổn nguyên lại một lần nữa lớn mạnh, tiến tới chân thân, khoảng cách được kéo gần nhanh chóng!
Hai mắt lóe sáng, Vương Lâm hừ lạnh.
Ngọn lửa hừng hực bốc lên, khiến cho Chu Tước này phát ra một tiếng kêu dài.
Biến hóa đơn giản nhất chính là thần thông đánh ra không phải là một lần mà là hai lần chồng lên nhau. Loại uy lực này vượt xa hiện tại! Loại biến hóa này Vương Lâm lúc trước căn bản không thể tượng tượng được.
Hắn mơ hồ đoán ra, địa hỏa trên Thiên Ngưu Châu này từ cổ chí kim hẳn là chưa có người thử hấp thu, toàn bộ đều sau khi được hỏa trong thiên địa này thừa nhận, tạo thành bổn nguyên xong liền trở thành bậc toàn năng.
Lại tản ra đi, tiếp tục tìm kiếm. Ta cũng không tin là hắn có thể chạy khỏi Thiên Ngưu Châu!
Ba ngày trước địa hỏa ở nơi này phát sinh dị biến, hiển nhiên đây chính là chỗ ân thân của tu sĩ họ Vương kia! Ghê tởm, ta đã triển khai toàn bộ tốc độ mà vẫn chậm.
Tại Tiên Cương đại lục xa lạ cường giả như mây này, không có chuyện gì khiến người ta phấn chấn tinh thần hơn là tu vi gia tăng. Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, đạp trên Chu Tước khổng lồ lao về phía trước. Thần thức hắn khuếch tán ra, tìm kiếm địa hỏa mạch tiếp theo.
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã biến thành một đạo cầu vồng ở phía cuối thiên địa. Tốc độ phi hành của hắn so với trước kia còn nhanh hơn một chút, lúc này toàn lực phi hành, trong nháy mắt đã bay xa ngàn dặm.
Trong nháy mắt khi ánh mắt Vương Lâm rơi vào người hỏa long kia, hỏa long đột nhiên mở mắt, trong đó là một vùng biển lửa, xuyên qua mặt đất nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Không đúng, người này dẫn động dị biến của địa hỏa một hai lần còn có thể nói là vô tình. Nhưng lần này lại tới ba lần! Hắn hiển nhiên là có ý lợi dụng. Nhưng hắn làm như vậy rốt cục là vì cái gì.
Từ đó hắn cũng biết, hỏa bổn nguyên của mình không ngờ có thể hóa thành bổn nguyên chân thân! Hắn vĩnh viễn không thể quên được cảm giác cường đại khi chân thân xuất hiện.
Rống!
Thân thể Vương Lâm hướng về phía dưới bước từng bước một, trong tích tắc khi dẫm lên ngọn núi, tay phải hắn liền giơ lên chụp một cái xuống phía dưới.
Người này nếu trốn thì rất khó tìm. xem ra phải nhờ Đại Hồn Môn trợ giúp một phen rồi.
Huyền La từng nói, từ cổ chí kim chưa có người nào từ động phủ giới mạnh mẽ tiến vào được Tiên Cương đại lục. Mà ta không phải là đầu thai, hiển nhiên cũng không trưởng thành ở nơi này!
Đỗ Thanh hít sâu một hơi, nắm chặt bàn tay.
Hỏa long nọ so với con hỏa long lúc trước Vương Lâm cắn nuốt lớn hơn không ít, lực lượng hỏa diễm từ trên người nó lan ra cũng có thể so với một kích toàn lực của tu sĩ Không Linh.
Làm xong mọi chuyện, Vương Lâm nhoáng một cái liền ra khỏi động phủ, đứng trong thiên địa. Lúc này trời đã sáng, ngàn dặm không mây, bầu trời xanh thăm đầy nắng rực rỡ.
Tiếng kêu hóa thành tầng tầng gợn sóng, lấy Chu Tước làm trung tâm, hướng về bốn phía không ngừng khuếch tán đi. Vương Lâm bước từng bước về phía trước, đứng trên đỉnh đầu Chu Tước, cả người được biển lửa bao bọc.
Đỗ Thanh nhíu mày. Hắn không thể nghĩ ra nỗi.
Ánh mắt Đỗ Thanh lộ sát khí, trầm mặc phất tay.
Nghĩ tới đây, hô hấp của Vương Lâm trở nên hơi dồn dập.
Nhưng Vương Lâm không cho cái đầu này có cơ hội ngưng tụ hoàn toàn. Thân thể hắn từng bước tiến về phía trước, mắt trái lóe lên ánh lửa. Từ trong đồng tử có một con Chu Tước biến ảo ra, lao vọt tới trước người hắn, hướng về phía hỏa long hút mạnh một cái.
Nhưng thần sắc Vương Lâm vẫn bình tĩnh như thường, không biến hóa chút nào, trong mắt lóe lên hàn quang. Trong nháy mắt khi hỏa long này đánh tới, tay phải hắn giơ lên, hướng về phía hỏa long đánh một quyền!
Thiên Ngưu Châu ngày này nhiều phân chi địa hỏa, xem ra không ít hơn ngàn nhánh. Nếu ta có thể hấp thu toàn bộ, thậm chí có thể hấp thu một chủ mạch thì hỏa bổn nguyên của ta. Không biết có thể đạt tới mức như ở Đông Lâm Trì kia, ngưng tụ ra bổn nguyên chân thân hay không?
Một tiếng gầm vang lên, mặt đất chấn động. Ngọn núi thoáng một cái liền như có một cơn cuồng phong gào thét tràn qua. Tiếng rồng gầm này phàm nhân không thể nghe thấy, dù là tu sĩ cũng khó phát hiện ra, chỉ có Vương Lâm có hỏa bổn nguyên bất đồng mới có thể nghe rõ ràng được tiếng rống mang theo sự bài xích vô cùng này.
Một địa hỏa mạch nho nhỏ mà cũng dám gầm lên với ta, thật là to gan!
Hắn sở dĩ rời đi, nguyên nhân chủ yếu là hắn phát hiện ra vật đại bổ khiến hỏa bổn nguyên của mình lớn mạnh!
Hai ngày sau khi Vương Lâm rời đi, một đạo cầu vồng gào thét lao tới. Bên trong đạo cầu vồng nọ chính là lão tổ Thương Long Tông, Đỗ Thanh! Lúc này hắn đã dùng tốc độ nhanh hơn. Thân thể biến ảo ra trên vùng đại lục này, thần sắc âm trầm, mơ hồ lộ ra một tia kh·iếp sợ. nhìn vùng núi phía dưới, mí mắt theo tiềm thức giật giật mấy cái.
Giờ phút này lao đi trong không trung, thần thức Vương Lâm tản ra. Bao phủ mặt đất phía dưới, ánh mắt bừng sáng, lộ vẻ hưng phấn.
Lập tức thiên địa ầm vang. Chỉ thấy trên mặt đất đột nhiên hiện ra một cánh tay bằng gỗ to tới trăm trượng. Cánh tay này từ dưới đất chui lên, mang theo ngọn lửa, ầm ầm giáng một quyền vào ngọn núi.
Tiếng chấn động kinh thiên vang lên. Ngọn núi này run rẩy sụp đổ, hóa thành vô số mảnh vụn bị cuốn đi bốn phương tám hướng.
Giống như thuận theo thiên ý vào nghịch thiên mà đi. Cũng bởi vì thế này cho nên sau khi Vương Lâm cắn nuốt hồn phách phân chi của địa hỏa mạch thì hỏa bổn nguyên của hắn mới tăng mạnh!
Thân thể Đỗ Thanh nhoáng lên, bước lên trên ngọn núi, thần thức tản ra, cẩn thận nhìn thoáng qua mặt đất, cuối cùng xâm nhập vào bên trong, tiến vào nền đất.
Vừa nhìn thấy nơi này, đột nhiên hắn hít sâu một hơi, sắc mặt đại biến!
Địa hỏa mạch khô héo, địa hỏa tiêu tán. Chi địa hỏa mạch này không ngờ lại t·ử v·ong rồi! Hắn hấp thu địa hỏa. Chuyện. Chuyện này không có khả năng. Tu sĩ dù có hỏa bổn nguyên cũng không dám mạnh mẽ hấp thu địa hỏa. Một khi làm như vậy rất có khả năng khiến hỏa bổn nguyên trong cơ thể cắn trả, sẽ bị hỏa trong thiên địa của Thiên Ngưu Châu bài xích. Hắn. Hắn làm thế nào, hắn rốt cục muốn làm gì!
Ánh mắt Đỗ Thanh lộ vẻ hoảng sợ.
Hắn chưa bao giờ nghe nói tới người có thể hấp thu địa hỏa mạch. Bậc toàn năng hỏa bổn nguyên trên Tiên Cương đại lục thường đều thở phụng địa hỏa, đạt được sự tán thành của nó mới hiểu ra bổn nguyên, căn bản không dám cắn nuốt, cũng không thể cắn nuốt!
--- Hết chương 1714 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


