Chương 1623: Luân hồi nhất thể
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Một lúc lâu sau Thanh Lâm nhíu mày, thần thức thu hồi từ trên phân thân của Thiên Vận Tử, trả lại cho Vương Lâm.
-Không có mánh khóe gì.hồn phách này chỉ là một phân hồn tầm thường, hơn nữa cực kỳ suy yếu, giống như lúc nào cũng có thể t·ử v·ong vậy.
-Ngươi cũng không phát hiện sao?
Vương Lâm trầm ngâm trong chốc lát, lại mở miệng nói.
Hai mắt Thanh Lâm lóe sáng, nhìn chằm chằm vào sợi tơ lóe u quang nọ, chính là một bộ phận nhỏ của cấm chế bổn nguyên tự động vận chuyển. Thần thức Thanh Lâm ầm ầm chuyển động, toàn bộ ngưng tụ lên trên sợi tơ này, trong tích tắc khi dung hợp, đầu óc hắn liền ầm vang, thiên địa trước mắt hỗn loạn. Đợi tới khi rõ ràng thì hắn đã thấy một mảnh tinh không quen thuộc.
-Không đúng!
Thân thể Vương Lâm cũng chấn động, Định Thần Thuật tiêu tan. Hắn từ trong dung hợp tách ra mở bừng hai mắt.
-Ta trước đây đã từng nghe nói tới pháp thuật này. Pháp thuật này tên là Luân Hồi nhất thể.
Ánh mắt Vương Lâm sững lại.
-Một tia bổn nguyên cấm chế của Vương Lâm không ngờ lại mang ta tới nơi này!
-Bảy đạo bổn nguyên! Trước chỉ nghe nói hắn có sáu đạo bổn nguyên. Sáu đạo đã là không thể tưởng tượng nổi rồi. Lúc này không ngờ lại xuất hiện đạo thứ bảy! Vương Lâm này rút cục tu luyện thế nào? Bảy đạo bổn nguyên, quá. Quá kinh người rồi!
Lam Mộng Đạo Tôn chậm rãi mở miệng, ánh mắt bừng sáng.
-Chẳng qua ta mặc dù không hiểu lắm về thuật này nhưng bất cứ thần thông nay cũng có phương pháp phá giải. Luân Hồi nhất thể thuật này cũng vậy. Nếu ngươi có thể thôn phệ đối phương vậy thì tu vi của ngươi sẽ gia tăng.
Khí tức này bá đạo vô cùng, giống như nếu có nửa điểm bất kính sẽ bị nó hủy diệt toàn bộ luân hồi, xóa hết tính mạng!
Thanh Lâm càng nhìn càng cảm thấy quỷ dị. Hắn không cần nghĩ ngợi, giơ tay trực tiếp điểm một chỉ vào mi tâm Vương Lâm.
Hàn quang trong mắt lóe lên thân thể Thanh Lâm nhoáng lên, theo sau sợi tơ đó tiến về phía trước.
Một chỉ này khiến thân thể Vương Lâm chấn động, trong nháy mắt tất cả liền dừng lại. Tất cả sự vận chuyển và dung hợp trong nháy mắt này đều bị Định Thần Thuật ngăn lại.
Xuất hiện đồng thời với giọng nói này, trên bầu trời cũng hiện ra một vùng lam quang, chiếu rọi trên tuyết sơn. Từ trong lam quang, Lam Mộng Đạo Tôn biến ảo ra đi về phía này.
Vương Lâm dung hợp với hồn phách phân thân của Thiên Vận Tử càng sâu thì tốc độ vận chuyển của tia bổn nguyên cấm chế kia càng nhanh, vờn quanh Vương Lâm.
-Triệu Hà tinh vực.
Thanh Lâm gật đầu.
Bên trong tiên giới, trên tuyết sơn sợi tơ quấn quanh ngón tay Thanh Lâm vỡ tan, thân thể hắn nhoáng lên lui lại phía sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt.
Loại thần thông này quá mức ác độc, chỉ khi nào tu thành mới trở nên cực kỳ cường đại.ta thấy trạng thái của ngươi và miêu tả vừa rồi của Thanh Lâm hơn nữa nhìn hồn phách trên tay ngươi thì ta nắm chắc bốn phần là ngươi đã nằm trong Luân Hồi nhất thể thuật của người khác rồi.
Vương Lâm trầm mặc.
Chẳng bao lâu sau, ước chừng một nén nhang, Thanh Lâm đã đuổi theo rất xa nhưng vào lúc này đột nhiên ở chỗ sợi tơ kia có ánh sáng bảy màu lóe lên.
Thanh Lâm hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Vương Lâm đầy vẻ kh·iếp sợ.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên.
Điểm quan trọng nhất của pháp thuật này chính là trong vô số lần luân hồi khiến cho mỗi lần luân hồi trở thành một phân thân của mình, cuối cùng dùng một phương pháp quỷ dị cắn nuốt nhau. Như thế mới có hi vọng tu thành. Chẳng qua còn một số chỗ phức tạp ta không biết được, dù có nhìn thấy cũng không hiểu nổi.
Nhìn lại, thần sắc Thanh Lâm đột nhiên biến đổi. Hắn mơ hồ cảm thấy bảy đạo bổn nguyên của Vương Lâm, nhất là cấm chế bổn nguyên kia trong tình trạng không bị điều khiển liền mơ hồ phân ra một tia, tự động vận chuyển trong cơ thể Vương Lâm, giống như có một lực lượng kỳ dị nào đó điều khiển vậy.
Nửa ngày sau Thanh Lâm mới áp chế được rung động trong tâm thần, miễn cưỡng khiến cho mình có thể quan sát tiếp biến cố khi Vương Lâm dung hợp với Thiên Vận Tử.
Đối với lời nói này của Vương Lâm, trong lòng Thanh Lâm cũng rất cảm khái. Hắn đối với Vương Lâm cũng hơi hiểu, biết người này vô cùng cẩn trọng. Lúc này có thể nói ra được lời như vậy có thể thấy trong lòng Vương Lâm đã tin tưởng bản thân tới mức nào.
Tiếng ầm ầm vang lên. Lưỡi hái lập tức sụp đổ. Nhưng nó sụp đổ cũng khiến cho Thanh Lâm chấn động toàn thân, thân ảnh biến mất khỏi tinh không này.
Thanh Lâm lúc này chỉ là thần thức biến ảo ra. Hắn nhìn thấy trước người có một sợi tơ nhỏ. Sợi tơ này kéo dài trong tinh không phía trước, không nhìn thấy tung tích.
Vương Lâm không nói nhiều, khoanh chân ngồi xuống trước mặt Thanh Lâm. Ở trước người hắn còn có phân hồn của Thiên Vận Tử. Vương Lâm nhắm hai mắt, toàn bộ thần thức dung nhập vào trong phân hồn của Thiên Vận Tử, chậm rãi tiến hành dung hợp.
Nhưng Vương Lâm tin tưởng Thanh Lâm. Hắn và Thanh Lâm cho dù không gặp nhau nhiều lắm nhưng đủ loại chuyện cũng đủ để đổi lấy hai chữ tin tưởng.
Để cho một người khi toàn bộ tâm thần của mình dung nhập trong phân hồn của Thiên Vận Tử, tiến vào trong cơ thể mình, đó là chuyện cực kỳ nguy hiểm. Nếu đối phương có tâm tư bất ổn gì thì sẽ có thể gây thương tổn cực lớn cho Vương Lâm.
Lưỡi hái này hầu như chiếm trọn cả tinh không, lúc này vung lên khiến cho bốn phía tinh không chấn động. Hai mắt Thanh Lâm sững lại, thân thể dừng lại, hai tay bắt quyết vung về phía trước.
Khí tức trong huyết mạch này rất cổ xưa giống như tồn tại cùng thiên địa! Giống như trước mắt nó vạn vật chúng sinh đều phải cúi đầu cúng bái, đều phải run rẩy sợ hãi cung kính.
Ánh mắt Thanh Lâm lộ vẻ suy tư, chậm rãi nói.
-Nếu ta đoán không sai thì Thiên Vận Tử hẳn là lợi dụng hồn phách phân thân trong tay ngươi lúc ngươi dung hợp thông qua hồn phách này, trộm bổn nguyên của ngươi! Người này đúng là âm mưu kinh người, không ngờ nghĩ ra được phương pháp như vậy. Chẳng qua hắn rốt cục làm thế nào, vì sao dựa vào một phân thân có thể trộm được bổn nguyên của ngươi.
Cùng lúc đó một ngón tay của Thanh Lâm sau khi điểm lên mi tâm Vương Lâm liền hướng xuống, điểm lên ngực Vương Lâm túm một cái. U quang lóe lên, từ ngực Vương Lâm u quang này giống như một sợi tơ quấn quanh ngón tay Thanh Lâm.
Bên ngoài thân thể Thanh Lâm lập tức tràn ngập ánh sáng, như có ánh mặt trời lóe lên, trong nháy mắt đã v·a c·hạm với lưỡi hái kia.
-Định Thần Thuật!
-Tinh, nguyệt, nhật, tam quang hộ thể, tam kiếm khai hà!
Mà còn có một chuyện không thể hiểu. Hắn nếu thực sự trộm bổn nguyên của ngươi thì vì sao bổn nguyên của ngươi lại không giảm đi nửa điểm. Thần thông của đối phương vừa thi triển cũng rất quỷ dị. Thần thông này nhìn thì đơn giản nhưng thực tế lại vận chuyển lực lượng của cả tinh không, không giống thủ đoạn tầm thường.
-Ta chưa gặp Thiên Vận Tử nhưng ta lại thấy đạo nhân bảy màu! Khi ngươi dung hợp bổn nguyên cấm chế tự động có một tia vận chuyển, bị một lực lượng kỳ dị kéo dài tiến vào bên trong Triệu Hà tinh vực. Ta thuận theo đó tìm tới thì bị lưỡi hái của đạo nhân bảy màu chặt đứt liên lạc.
Sắc mặt Thanh Lâm lập tức tái nhợt, thân thể nhoáng lên theo tiềm thức lui lại phía sau ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm không còn là kh·iếp sợ mà đã là kinh khủng.
-Ta muốn xem rốt cục bổn tôn của Thiên Vận Tử này đang bầy trò quỷ gì, hay là có người khác!
Một khi trở thành một thể thì có thể cắn nuốt rất nhiều thứ trên kẻ đó, có thể đạt được tất cả khí tức trên người kẻ đó, kể cả tu vi.ngươi có bao nhiêu bổn nguyên thì đối phương sẽ có bấy nhiêu.
Tinh không này chính là Triệu Hà!
Thần sắc Thanh Lâm âm trầm, trong nháy mắt liền biến mất, đuổi theo sợi tơ kia bay về phía xa.
-Thanh Lâm ra mắt Lam Mộng Đạo Tôn tiền bối.
Đôi mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang.
Cùng với giọng nói này, ánh sáng bảy màu lóe lên chói mắt, bất ngờ hóa thành một lưỡi hái khổng lồ, chém thẳng về phía Thanh Lâm!
-Ta chỉ biết hắn có thân thể Cổ Thần, nhưng khí tức trong thân thể hắn thì không phải là Cổ Thần! Đây là thứ khí tức gì, không ngờ lại kinh khủng tới vậy!
-Luân Hồi nhất thể thuật.
Thanh Lâm chậm rãi mở miệng.
-Phương hướng của kẻ thi triển thuật này ta sẽ giúp ngươi tìm ra. Ta muốn thử xem thuật mà Thất Thải Tiên Tôn cũng không tu thành, người này có thiên tư cao tới mức nào, không ngờ lại tu được!
Chỉ biết là chính tay ngươi phải g·iết hắn. Ngươi đã dung hợp với hồn phách phân thân hắn các ngươi liên tiếp luân hồi. Đối với ngươi mà nói người này có lẽ cũng là một cơ duyên.
Tay phải Lam Mộng Đạo Tôn giơ lên lập tức lam quang ngập trời lóe lên. Ánh sáng màu lam hóa thành một quầng sáng, ngưng tụ trong tay Lam Mộng Đạo Tôn, bị hắn nhấn một cái liền đặt lên mi tâm Vương Lâm!
Đẩu Vương Lâm ầm vang, tất cả mọi thứ trước mặt đều bị lam quang thay thế. Hắn thấy được tinh không, thấy tinh không nhanh chóng chuyển động, khiến cho hắn trong nháy mắt thấy được Triệu Hà tinh vực, thấy được một viên thiên thạch trôi nổi sâu trong Triệu Hà!
Trên thiên thạch này, Thiên Vận Tử mở bừng đôi mắt, ánh mắt kh·iếp sợ! Ánh mắt của Vương Lâm và ánh mắt Thiên Vận Tử trong tích tắc chồng lên nhau!
--- Hết chương 1623 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


