Chương 1595: Tuyệt đối không sai
(Thời gian đọc: ~11 phút)
Chưởng Tôn cực kỳ nắm chắc thời cơ xuất hiện. Hắn chờ đợi chính là trong nháy mắt Vương Lâm khai cung liền xuất hiện bên trong tinh vực này. Đối với Vương Lâm Chưởng Tôn đã quyết tâm phải hạ sát.
Nói về tu vi thì Chưởng Tôn đã bước vào huyền kiếp, trừ một vài người ra thì không ai là đối thủ của hắn! Nếu nói về thân phận thì cho dù ở Tiên Cương đại lục hắn chỉ là phận nô tài nhưng người ngoài nhìn vào vẫn là môn hạ của vương hầu, đều phải nể mặt hắn vài phần.
Mà trong thế giới động phủ này hắn lại càng ở địa vị cao tại giới ngoại cả ngàn vạn năm được vô số tu sĩ kính sợ, nhiều tộc lạc coi như là thần linh trên cao.
Hắn còn có Trường Tôn hội, nói một lời là đủ tạo nên một trường hạo kiếp! Cho dù là một vài tiên phi thì trước mặt hắn cũng không thể tỏ ra quá mạnh mẽ. Đây chính là Chưởng Tôn!
Thực ra cũng khó có thể trách được Chưởng Tôn. Vương Lâm không giống như có tấm thân bất tử, lần lượt khiến Chưởng Tôn hầu như tuyệt vọng. Hắn thậm chí suýt nữa trong tiềm thức coi Vương Lâm là không thể g·iết c·hết được. Trên người đối phương lần nào cũng thấy đối phương gặp được chuyện bất ngờ có thể nghịch chuyển càn khôn.
Một chỉ điểm ra trong nháy mắt, thân thể Vương Lâm tỏa ra thanh quang. Chỉ thấy Thanh Quang Thuẫn biến ảo ra bốn phía không ngừng lơ lửng. Ở phía sau Vương Lâm lại cũng xuất hiện một quang ảnh khổng lồ. Đó là Quang ảnh thuẫn!
Việc này cũng miễn cưỡng được coi là ngoài ý muốn. Chưởng Tôn cho dù hơi phiền muộn nhưng cũng hiểu rõ nguyên nhân.
-Lão phu đã xác định hắn chỉ có lực lượng bắn hai mũi tên! Việc này nhất định không có gì ngoài ý muốn nữa. Giờ hai mũi tên đã bắn đi, trên người hắn không còn lực lượng huyết mạch của tiên nhân, cây cung của Lý Quảng hắn không bắn được nữa!
Chỉ là chuyện cũng không chấm dứt. Hắn với Vương Lâm còn có lần thứ ba, đó là tại chiến trường Vân Hải tinh vực, đệ tử của hắn xuất ra cây cung của Lý Quảng, phụng mệnh đưa cung này vào giới nội, lôi chiến lão quỷ ra. Hai người giao chiến cuối cùng cây cung này không ngờ lại rơi vào trong tay Vương Lâm. Nếu chỉ như thế thì thôi. Nhưng sau đó Vương Lâm lại hoàn toàn nắm được cây cung của Lý Quảng, khiến cho tâm thần Chưởng Tôn hơi âm trầm.
Từ việc năm đó g·iết c·hết Phong Tôn cho tới dùng phù văn tộc dẫn động Thanh Lâm. Còn có việc tham gia hủy diệt tứ đại tiên giới, cuối cùng lại để lại mầm mống trong giới nội, chiến Tinh Dã đại đệ tử của Phá Thiên tông trong Vân Hải tinh vực, còn có Thủy Đạo Tử. Những người này phía sau đều ẩn ẩn hình bóng của Chưởng Tôn.
Một chưởng ấn khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong khoảng không giữa Chưởng Tôn và Vương Lâm. Chưởng ấn này vừa xuất hiện liền lập tức bành trướng lên. Cuối cũng không hóa thành quá lớn chỉ tới trăm trượng mà thôi. Nhưng chưởng ấn trăm trượng này lại vô cùng ngưng thật, nhìn hoàn toàn giống thật!
Lúc này hắn đã tính toán toàn bộ, hầu như không sót thứ gì, cũng để cho Vương Lâm xuất ra toàn bộ lực lượng, cuối cùng Vương Lâm phải thả cả hồn phách tiên cương bị Đạo cổ Diệp Mịch phong ấn nhưng vẫn không thay đổi được số phận t·ử v·ong. Các tính toán của Chưởng Tôn lần này không có gì ngoài ý muốn!
Khi chưởng ấn một trăm trượng đang gào thét lao tới, tay phải Vương Lâm bỗng nhiên giơ lên, Cổ Thần tinh điểm trên mi tâm hắn tinh điểm cổ Yêu trong mắt trái hắn đều lóe sáng. Lực lượng của Đạo cổ ngưng tụ trên thân thể hắn, cuối cùng toàn bộ ngưng tụ trên ngón trỏ của hắn.
Lần thứ hai là lần xông vào Thái cổ Tinh Thần c·ướp đoạt hương hỏa với chiến lão quỷ, hai người chiến đấu Chưởng Tôn thất bại. Trận chiến ấy hắn nhớ thật kỹ thần thông của chiến lão quỷ!
Cho tới lần thứ tư hắn và những bậc toàn năng giới ngoại thi triển thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt hình thành Huyễn Chân giới, kéo Vương Lâm ra muốn g·iết hắn!
-Tuyệt đổi không sai. Lần này hắn phải c·hết! Nếu không g·iết được hắn thì ngày sau lão phu đổi theo họ của hắn!
Chẳng qua Chưởng Tôn nằm mơ cũng không ngờ nổi lúc này lại xuất hiện một chuyện bất ngờ. Người điên xuất hiện, làm cho hắn chấn động tâm thần cũng vào lúc này sát kiếp sinh tử của Vương Lâm hoàn toàn sụp đổ!
-Còn chưa tới thời cơ.
Hắn chẳng những không thể g·iết Vương Lâm ngược lại còn là nguyên do khiến tu vi Vương Lâm tăng mạnh, khiến cho nỗi uất hận trong lòng Chưởng Tôn đã lên tới cực điểm!
Nhưng hắn vẫn không coi trọng Vương Lâm. Hắn vẫn cho rằng đối phương chỉ gặp may mà thôi. Mãi cho tới lần thứ năm, Vương Lâm cùng lực lượng một mũi tên b·ắn c·hết hắn phải dùng tam mệnh thuật sống lại thì Chưởng Tôn lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.
Căn bản không nói câu nào với Vương Lâm, Chưởng Tôn ra tay liền sử dụng đại thần thông thuật. Trên thực tế dù nội tâm hắn không ngừng khiến mình tin rằng tính toán lần này không sai lầm nhưng mơ hồ hắn lại vẫn còn hơi lo lắng. Hắn cũng kiêng kỵ rằng sau khi nói chuyện với Vương Lâm, chẳng may có thể gặp phải chuyện ngoài ý muốn.
Lần đầu tiên hắn bày mưu với Vương Lâm chính là khi Vương Lâm bước vào Thái cổ Tinh Thần, Chưởng Tôn dùng thuật Tĩnh Trung Lao Nguyệt lấy hồn phách của Vương Lâm. Lần đó hắn bị Lam Mộng Đạo Tôn ngăn lại thì thôi, lại bị vùng đất cổ mộ mở ra ngăn cách khí tức của Vương Lâm.
Cả đời này của hắn trước khi gặp phải Vương Lâm chỉ có mấy lần chật vật, lần đầu tiên là bị đạo nhân bảy màu bắt buộc, bất đắc dĩ phải bái hắn làm thầy. Sau đó lại bị đạo nhân bảy màu bức bách, cuối cùng Chưởng Tôn phải nghe theo.
Thậm chí sau Quang ảnh thuẫn lại có những ánh sáng rực rỡ hiện ra. Một con bướm nhiều màu vẫy cánh bay ra đậu trên vai Vương Lâm. Đôi cánh nó vỗ khiến những đám phấn màu rơi xuống, trông cực kỳ đẹp mắt.
Hai mắt Chưởng Tôn lộ ra sát khí nồng đậm. Quyết tâm muốn g·iết Vương Lâm của hắn bao phủ trời đất. Không g·iết được Vương Lâm thì hắn hầu như không thể nhập định nổi.
Lấy tiên nhân bất diệt thể làm linh cảm, tự nghĩ ra thần thông, thuật cổ Tộc Bất Diệt Chỉ!
Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần đều là ngoài ý muốn nhưng lần thứ năm còn là ngoài ý muốn sao? Đây rõ ràng chứng tỏ Vương Lâm là khắc tinh của hắn!
Nhưng rất nhanh sau đó liền xuất hiện lần thứ hai, ở lối vào của vùng đất cổ mộ hắn trơ mắt nhìn Vương Lâm phong ấn một phần thực lực đáng kể của giới ngoại, đúng lúc muốn giải cứu thì Vương Lâm lại nương theo lực lượng ở tầng dưới cùng của vùng đất cổ mộ rống to một tiếng.
Điểm này trừ hắn ra thì người ngoài khó có thể tính toán được.
Vương Lâm giống như một cái dầm đâm thật sâu vào trong lòng Chưởng Tôn, khiến hắn mỗi lần nhớ tới đều cảm thấy phẫn uất không thể áp chế nổi, cũng cảm thấy muốn phát điên.
-Lúc này nhất định không sai!
Chưởng Tôn có thể xác định như vậy là có quan hệ trực tiếp với huyết mạch tiên nhân. Hắn dù sao cũng là nô tài của người điên, cũng tự thân bức ra giọt máu tiên nhân bất diệt thể của Vương Lâm. Hắn biết lực lượng trong giọt máu này có thể bắn cung mấy lần.
-C·hết cho lão phu!
Dù là ở giới nội thì tiếng tăm của Chưởng Tôn hắn cũng vang dội, hễ là người biết tới hắn thì đại bộ phận trong lòng đều mang theo sợ hãi. Tất cả những chuyện trong quá khứ đều có thể thấy được tâm cơ thâm trầm khó có thể đoán biết của Chưởng Tôn!
Còn lần thứ ba đó chính là khi Chưởng Tôn vào giới nội tìm kiếm mũi tên của Lý Quảng, bị lực lượng một tiếng rống làm cho trọng thương chật vật bỏ chạy.
Nhưng cho dù là tới lúc đó Chưởng Tôn cũng chưa hề coi trọng Vương Lâm. Hắn vẫn luôn nghĩ rằng đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Cho dù Vương Lâm có cung tên, nhưng vì nguyên nhân huyết mạch thì cũng không sao có thể phát huy toàn bộ lực lượng. Hắn muốn g·iết Vương Lâm nắm lại quyền kiểm soát của mình!
Những chuyện bất ngờ này giống như có một lực lượng vô hình thay đổi tất cả, cho dù nói như thế có vẻ huyền ảo nhưng Chưởng Tôn thật sự suýt đã cho là như thế.
Hai mắt Vương Lâm lộ ánh sáng kỳ dị trong nháy mắt đã hoàn thành sự chuẩn bị. Lúc này ngón trỏ tay phải của Vương Lâm và chưởng ấn trăm trượng kia đụng nhau.
Thân ảnh Chưởng Tôn xuất hiện cách Vương Lâm hơn vạn trượng xong liền nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng về phía Vương Lâm.
Sắc mặt Vương Lâm trắng bệch nhưng hai mắt lại không lộ vẻ kinh hoàng chút nào mà vô cùng bình tĩnh. Chưởng Tôn xuất hiện không làm hắn bất ngờ chút nào. Nếu đối phương không xuất hiện thì mới khiến Vương Lâm phải suy xét một phen.
Sát khí trong hai mắt Chưởng Tôn đỏ bừng, thân thể cất bước khiến thiên địa ầm vang, tinh không run rẩy, cũng khiến cho mây mù vô tận bị thổi bay về bốn phương tám hướng.
Việc này coi như là ngoài ý muốn Chưởng Tôn cũng không để trong lòng.
Hắn lại cũng dấy lên c·hiến t·ranh giữa giới nội vào giới ngoại, trở thành chủ đạo của trận chiến này. Tu sĩ c·hết trong tay hắn đủ để phủ kín cả một vùng tinh không.
Vừa đụng vào nhau thân thể Vương Lâm giống như sắp sụp đổ, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bịch bịch lui lại phía sau. Chưởng ấn khổng lồ kia điên cuồng đánh tới, đụng vào khiến ngón trỏ của hắn tan rã, rồi lại ngưng tụ. Chỉ trong nháy mắt ngón trỏ của Vương Lâm đã ngưng tụ và bị hủy diệt hơn một ngàn lần!
Tu vi chênh lệch giống như một cái vực sâu khiến Vương Lâm không thể bước qua. Trong một nhịp thở sau đó, tốc độ sụp đổ của ngón trỏ tay phải hắn dù vẫn còn có thể kiên trì được nhưng thân thể hắn lại không chịu nổi, những v·ết t·hương hiện ra khắp người, đau đớn tràn tới, dường như thân thể sắp sửa bị hủy diệt vậy.
Quang ảnh thuẫn lóe lên, vặn vẹo rồi sụp đổ!
Thanh Quang Thuẫn tỏa sáng vạn trượng trong tiếng răng rắc bị cuốn đi, quay về thân thể Vương Lâm.
Ngũ Thải hồ điệp cũng run lên hóa thành nhiều màu sắc rồi tiêu tan.
--- Hết chương 1595 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


