Chương 147: Thủ tủy
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Một đòn này khiến mọi người cảm thấy như là bầu trời bị sập xuống. Một luồng cuồng phong từ giữa không trung bỗng nhiên ập xuống. Vương Lâm không nói một lời, vỗ túi trữ vật, tung ra một đám ngọc phù phòng ngự. Ngọc phù loại này hắn có rất nhiều. Sau khi g·iết người đoạt bảo, những loại pháp bảo cấp thấp này vô số kể.
Số ngọc phù đó hoá thành tầng tầng lớp lớp quang mạc, trong nháy mắt bao lấy thân thể Vương Lâm. Hắn bình tĩnh phóng sang một bên, ngay trước khi cuồng phong hạ xuống, tránh thoát.
Cùng lúc đó Cổ Đế, Lục D·ụ·c Ma Quân liền dừng lại, không nói một lời. Trên mặt Cổ Đế lộ vẻ nghiêm trọng, từ túi trữ vật lấy ra một cổ chung. Cổ chung sau khi xuất hiện lập tức hoá lớn. Sau đó nó rung động một cái liền phát ra tiếng chuông vang vọng. Một vòng sóng không khí lan ra, những tảng đá bị làn sóng chạm phải đều vỡ vụn.
Lúc này sinh vật thân rắn kia uốn người một cái, quay đầu lại liền đâm thẳng vào làn sóng. Nó gầm nhẹ một tiếng, miệng phun ra một cỗ hắc vụ.
Uy lực của hắc vụ rất lớn. Những tảng đá xung quanh vừa gặp phải liền lập tức hoá thành bụi phấn.
Lúc này nguời thanh niên bên cạnh Lục D·ụ·c Ma Quân kia đột nhiên mũi miệng phụt máu, thân thể trở nên yếu ớt, ánh mắt hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo.
Tay phải Lục D·ụ·c Ma Quân điểm lên thân kiếm vài cái, trong miệng phát ra những âm thanh phức tạp khó hiểu. Dần dần thanh kiếm kia càng lúc càng lớn, cuối cùng cơ hồ biến thành một thanh kiếm khổng lồ. Tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong khoảng thời gian rất ngắn. Lúc này chính là lúc sinh vật mình rắn đâm đầu vào làn sóng không khí do cổ chung phát ra, miệng phun hắc vụ. Lục D·ụ·c Ma Quân quát khẽ:
Trong nháy mắt, trong mắt Vương Lâm thoáng hiện hàn quang. Hắn vẫn chờ chính là cơ hội này. Thân thể nhanh chóng bay lên. Khi tiến vào trong dòng chảy, tốc độ của hắn liền tăng lên gấp đôi, trong chớp mắt liền chui vào trong miệng cự xà.
Huống hồ hai người lựa chọn phương hướng bất động, nếu không có gì bất ngờ thì Mạnh Đà Tử quyết sẽ không thể phát hiện ra hành động của Vương Lâm. Đó cũng không phải là vấn đề gì to tát.
Dòng chảy này càng lúc càng lớn, lực hút của nó mạnh tới mức khiến cho mọi người không thể không nhanh chóng lùi lại.
Lúc này sinh vật mình rắn b·ị đ·au, gầm thét điên cuồng, thân thể xoay chuyển rất nhanh. Một dòng chảy mạnh xuất hiện bên người nó. Những tảng đá xung quanh bay lên, bị dòng chảy này cuốn vào.
Thân thể người thanh niên nọ chợt chấn động, một cỗ hắc khí từ trong mũi, miệng lan ra, nhanh chóng ngưng kết thành một thanh lợi kiếm màu đen, ly thể bay tới trước người Lục D·ụ·c Ma Quân.
Thanh lợi kiếm màu đen trước người hắn trong nháy mắt vung lên, nhanh chóng chém tới vị trí cách đỉnh đầu sinh vật mình rắn bảy tấc. Chỉ nghe ầm một tiếng, lợi kiếm đã chém vào đầu cự xà. Cự xà nọ b·ị đ·au, cái đầu hất mạnh khiến cho thanh lợi kiếm màu đen lập tức b·ị đ·ánh văng ra xa.
Lúc này Lục D·ụ·c Ma Quân không nói thêm một lời, ánh mắt lại huớng về thanh niên bên cạnh, tay phải điểm vào mi tâm của hắn, quát khẽ:
Về phần Uông Thanh Việt thì không dùng bất cứ pháp bảo nào. Hắn chỉ hợp hai tay lại. Các phù chú cổ phác kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ từ trong không trung xuất hiện, tạo thành một loại trận pháp ngũ hành, đồng thời oanh kích lên thân thể sinh vật mình rắn.
Mạnh Đà Tử đang đứng ở một tảng đá phía xa, hai mắt đột nhiên sáng ngời, nhìn chằm chằm vào sinh vật mình rắn, mím mím môi, thân thể muốn lao ra. Nhưng khoang miệng của sinh vật mình rắn đã khép lại.
Sinh vật mình rắn b·ị đ·au đớn, phát ra tiếng gầm rú điên cuồng, hai mắt loé lên hồng quang. Hai luồng khí kia, một đen, một tím đỏ nhanh chóng bị bức ra khỏi tròng mắt của nó. Lúc này miệng nó lại mở ra một lần nữa. Cái đầu rắn nọ lại chui ra, nuốt gọn hai luồng khí.
Thân thể người thanh niên thoáng sững lại, ngơ ngác đứng đó, hai mắt lộ vẻ mờ mịt.
Lục D·ụ·c Ma Quân ngay khi Cổ Đế tung cổ chung, hai tay hắn cũng đánh ra những đạo pháp quyết kỳ dị, trong miệng thì thào, ánh mắt đảo qua nguời Vương Lâm.
Do vậy hắn lại càng quyết tâm tiến vào miệng rắn hơn. Trước đó hắn còn hơi cố kỵ, lo lắng vạn nhất lấy dịch tuỷ sẽ bị mọi người hoài nghi. Nhưng bây giờ Mạnh Đà Tử cũng chui vào, dù thân thể sinh vật này có xảy ra điều gì dị thường thì cứ đổ cho hắn là được.
Đoan Mộc Cực không sử dụng hồ lô mà là một cây đại chuỳ lấp loé ngân mang. Cây chuỳ này mỗi khi đánh xuống liền xuất hiện vô số lôi cầu ngưng tụ trên không, cùng công kích.
Cho nên hắn đợi khi nó há mồm lần thứ hai liền vọt tới. Kỳ thực, việc Mạnh Đà Tử cùng tiến vào, hắn cũng đã sớm phát hiện. Vẻ mặt của Mạnh Đà Tử khi sinh vật mình rắn này mở miệng lần đầu tiên, hắn đã nhìn thấy từ xa.
Thân thể Mạnh Đà Tử loé lên. Mục tiêu của hắn chính là con rắn bên trong miệng cự xà. Vương Lâm thấy vậy liền chuyển hướng, theo cái miệng cự đại hướng xuống cột sống của nó.
Lục D·ụ·c Ma Quân ánh mắt chỉ dừng lại trong chớp mắt liền di chuyển. Lần này hắn lại nhìn nguời thanh niên bên cạnh hắn. Nguời này lộ vẻ hoảng sợ, khẩn trương nhìn sinh vật mình rắn, thân thể run nhè nhẹ.
Hắn lảo đảo đứng tựa vào một tảng đá, ánh mắt lấp loé, nhìn chằm chằm vào sinh vật mình rắn, im lặng không nói. Những tia khí đen từ trong cái mụn vỡ trên mặt hắn vừa nãy đều bị con cóc trên vai hắn hút vào bụng.
Một đạo khí màu tím đỏ từ thất khiếu của thanh niên lan ra, lại hình thành một thanh lợi kiếm, bay tới trước nguời Lục D·ụ·c Ma Quân.
- Kh·iếp hãi! - Hai mắt Lục D·ụ·c Ma Quân loé lên, trong miệng thốt ra một từ.
Hơn nữa dù có người hoài nghi thì trong lúc ở đây hắn cũng không sợ bị động thủ. Dù gì thì mục đích của những người này không phải là dịch tuỷ mà là t·hi t·hể của cổ thần. Những nơi bay qua, Vương Lâm đều tung phi kiếm trong tay, đâm chém thử nhưng đều không tạo nổi chút v·ết t·hương.
Sinh vật trước mắt này tuy không biết có phải là giao long hay không nhưng nhìn bề ngoài thì có thể là cùng loại. Nếu lấy được dịch tuỷ của nó, có lẽ vẫn có chút hiệu quả.
Ngày đó Mộ Dung Uyển đã từng nói với hắn, hễ là loại sinh vật có dạng giao long thì toàn thân quý nhất không phải là nội đan mà chính là dịch tuỷ! Vương Lâm sở dĩ mạo hiểm tiến vào thực ra là vì dịch tuỷ của nó.
- Đi!
Lúc đụng vào hai mắt của nó, lợi kiếm liền hoá thành thể khí, chui vào trong tròng mắt của nó.
Từ khi nhìn thấy sinh vật mình rắn, hắn vẫn âm thầm quan sát. Theo lời Lý Mộ Uyển ngày đó, dịch tuỷ có đủ loại hiệu quả thần kỳ. Một trong số đó là nếu giao long đã sống đủ lâu, thì dịch tuỷ có thể gia tăng tỷ lệ kết anh.
Thần thức Vương Lâm vẫn tập trung vào sinh vật mình rắn. Hắn cẩn thận quan sát, ngay khi nó mở miệng, liền thấy trong đó lại xuất hiện một đầu rắn nữa. Cái đầu rắn nhỏ hơn nhanh chóng cắn lấy cự chung lôi về.
Khi dòng xoáy khổng lồ này xuất hiện, Đoan Mộc Cực và Uông Thanh Việt từ phía dưới lao lên. Sắc mặt hai nguời đều âm trầm. Sắc mặt Cổ Đế lại càng khó coi. Hắn đã mất đi cảm ứng với pháp bảo.
Sự dị thường của Mạnh Đà Tử cũng bị Vương Lâm phát hiện. Tất nhiên hắn vẫn không quên để ý đến cao thủ dùng độc đó.
Hắc vụ do sinh vật mình rắn phun ra, Mạnh Đà Tử nhận ra ngay. Hắn vuốt khuôn mặt nhớp nhúa của mình, rồi bóp nát một cái mụn trên đó. Một cỗ mùi ung thối không thể chịu nổi từ trong đó bay ra. Một thứ chất lỏng màu đen cũng từ trong cái mụn chảy xuống.
Ánh mắt Vương Lâm loé lên, thân thể liền lui lại vài bước, nhanh chóng xuất ra ngọc phù cấp nguyên anh, đồng thời há mồm phun ra một đạo tinh quang. Tinh quang loé lên, một thanh kiếm liền xuất hiện trước mặt hắn, mũi kiếm chỉ về phía Lục D·ụ·c Ma Quân.
Càng đi xuống phía dưới, đáy lòng Vương Lâm càng trầm xuống. Cơ thể cự xà này trừ thân rắn nhỏ kia ra thì hoàn toàn trống rỗng, bốn bên là vách thịt màu đen chậm rãi nhúc nhích.
Vương Lâm khống chế phi kiếm, đâm mạnh một phát. Đáng tiếc vẫn không thể lưu lại một v·ết t·hương. Cột sống bình thường vẫn nằm sâu trong thịt. Nhưng bây giờ, hắn lại không thể gây thương tổn cho đối phương dù chỉ là một vết xước. Điều này khiến Vương Lâm không khỏi nhíu mày.
Ánh mắt hắn loé lên, thân thể hướng sang một bên. Lần này mục tiêu của hắn là vị trí giữa đầu và cổ của nó.
Đúng lúc này, con rắn nhỏ kia đột nhiên run rẩy, nhè nhẹ chui ra từ trong hắc vụ. Thân thể Vương Lâm loé lên, nhanh chóng hướng đầu rắn phóng tới.
Ngay khi hắn tới vị trí đầu rắn tiếp xúc với cổ rắn, hắn thấy một đạo hồng quang loé lên. Vương Lâm hít sâu một hơi, linh lực toàn thân lưu chuyển, vỗ túi trữ vật. Mấy trăm thanh phi kiếm liền đồng thời xuất hiện. Thần thức hắn đảo qua, ngưng tụ bên ngoài, sau đó điều khiển phi kiếm điên cuồng lao tới làn ánh sáng màu hồng.
--- Hết chương 147 ---
Có thể bạn thích

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc

Quỷ Giới Cầu Tiên: Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ

Vô Địch Thiên Mệnh


