Chương 1443: Bổn vương nghỉ thôi
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Lôi bổn nguyên của Vương Lâm mặc dù đã đại thành, nhưng vẫn còn một chút không viên mãn. Nhưng giờ phút này, theo dòng máu mới do xương tủy sinh ra trong cơ thể, một chút không viên mãn này trực tiếp tiêu tan. Dưới sức mạnh của dòng máu mới này, lôi đình này bất ngờ biến thành tiên lôi.
Là tiên lôi thật sự.
Ngọn lửa kim sắc trong mắt trái của hắn vốn vẫn chỉ là trạng thái hư hỏa, khoảng cách tới đạo hỏa vẫn còn rất lớn, càng chưa nói tới viên mãn. Nhưng lúc này, dưới sự lưu chuyển toàn thân của dòng máu do tủy sống sinh ra, cũng đột nhiên hóa thành một ngọn tiên hỏa ở một cấp độ siêu việt hơn hết thảy.
Là tiên hỏa thật sự.
Lăn qua lăn lại hồi lâu, người điên này thở hồng hộc, hai mắt lại đỏ bừng lên, trở nên cực kỳ dữ tợn. Hắn nhìn chằm chằm Vương Lâm, nghiến răng nghiến lợi, túm lấy vai Vương Lâm, che miệng cuống quýt rên lên.
Theo dòng máu mới từ tủy sống sinh ra lưu chuyển trong cơ thể, ba đạo bổn nguyên còn lại trong cơ thể Vương Lâm sinh tử, nhân quả, chân giả chậm rãi có sự thay đối, tiến dần tới viên mãn. Chỉ cần một cơ hội nữa là có thể nhờ vào tiên huyết mạch này mà đắc đạo.
Trong lúc thân thể vẫn chưa hoàn chỉnh, nửa thân dưới của hắn nhanh chóng biến hóa giữa trạng thái hồi phục và tan vỡ, nguyên thần của hắn cũng bị kẹt trong trạng thái này.
Huyết mạch bên trong cơ thể Vương Lâm đã đạt tới một mức độ kinh thiên động địa.
Hình như hắn còn bắt ta thề. Máu tươi thì có thể cho người ta một ít, nhưng tam ấn của tiên tổ ngoài chúng ta ra, không thể truyền cho ai sao?
Nhưng nếu một người đối với một món đồ chơi lại điên cuồng như vậy, thì sẽ trở nên cực kỳ kinh khủng.
Trên ấn ký này còn lộ ra một cảm giác dường như tồn tại từ thuở thiên địa sơ khai, vô cùng quỷ dị thần bí.
Nhìn ấn ký ở trên miệng v·ết t·hương, người điên này đột nhiên sửng sốt, nhưng rất nhanh trong mắt hắn liền lóe lên hào quang sáng ngời.
Mơ hồ trên mi tâm của hắn đột nhiên xuất hiện ấn ký hình tròn vừa rồi đã hiện lên ở miệng v·ết t·hương trên cánh tay trái của hắn.
- Không sai. Ngay cả Tiểu Hồng cũng nói trí nhớ của ta rất tốt, sẽ không sai đâu.
Hắn mắng một mạch mấy ngày liền.
Người này liếm mép, hưng phấn chạy đến bên cạnh Vương Lâm. Trong mắt hắn, t·hi t·hể này chính là một món đồ chơi, khiến cho hắn có thể tìm được niềm vui ở chổ nhàm chán này.
- Hình như có một chút không ổn. Tam ấn của tổ tiên này hình như ta nhớ rõ ca ca ta đã từng nói, cho dù có c·hết cũng quyết không thể truyền cho bất cứ người nào không phải người của Tiên Tộc ta.
- Hình như không phải như vậy. Hình như ca ca ta nói tam ấn của tiên tổ này người nào cũng có thể truyền thụ cho được. Trời ơi, rốt cuộc là như thế nào đây?
- Ha ha. Có rồi.
- Tam ấn của tổ tiên biến thành thân thể bất diệt của Tiên Tộc.
Người này thần sắc ngưng trọng, gật đầu.
Người điên này do dự một chút, cúi đầu nhìn Vương Lâm.
Thiên địa sơ khai, tổ tiên giáng trần, tam ấn biến đổi thế giới, trở thành biểu tượng của Tiên Tộc ta. Một ấn thay đổi trời. Hai ấn thay đổi đạo. Ba ấn thay đổi. đổi cái gì nhi? Tiểu Hồng, ba ấn thay đổi cái gì vậy?
- Lời của ca ca ta, bổn vương phải nghe. Hình như là có thể truyền thụ, không sai, đúng là như vậy, có thể truyền thụ.
Chỉ cần tiên hỏa cùng với tiên lôi này cũng đủ để Vương Lâm g·iết c·hết tất cả những tu sĩ Không Niết Sơ Kỳ. Cho dù là tu sĩ Không Niết Trung Kỳ, dưới lôi tiên cùng với lôi hỏa này cũng không thể cầm cự được lâu, cuối cùng cũng phải hoảng sợ mà c·hết. Cho dù là cao thủ Không Niết Hậu Kỳ, nếu nhìn thấy tiên hỏa và tiên lôi chân chính này cũng sẽ phải chấn động tâm thần, điên cuồng bỏ chạy.
Ngay lúc này, người điên kia vừa mất rất nhiều máu đang hôn mê đột nhiên tỉnh lại, trên mặt hắn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng dường như mang theo một vẻ hưng phấn nhìn về phía Vương Lâm.
Hơn nữa cơ may này hiện giờ mới chỉ bắt đầu, vẫn chưa kết thúc.
Chuyện này thật quá hiếm thấy.
Nhất là dòng máu mới của hắn từ trong tủy sống tạo ra ẩn chứa một khí tức mạnh nhất thiên địa. Khí tức này, chính là tiên khí. Thậm chí theo sự lưu chuyển của dòng máu này, nguyên thần của hắn cũng biến hóa điên cuồng.
Đôi mắt đỏ bừng của người này lóe lên. Một lát sau, vẫn không nghĩ ra được cách nào, hắn không khỏi càng xúc động hơn, hướng về Vương Lâm gầm nhẹ.
Rống lên một tiếng, người điên này đưa tay phải túm một cái, hình như đem ấn ký trên mi tâm của mình trực tiếp lôi ra, đặt lên trên những tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm Vương Lâm.
Một sự lựa chọn rất khó khăn. Nhưng ngay cả Vương Lâm muốn lựa chọn, thì hắn cũng không thể làm được. Nguyên thần của hắn không thể cử động, ở một mức độ nào đó đã tách ra khỏi thân thể.
Sự xuất hiện của người điên này đối với Vương Lâm mà nói là một cơ may có thể so sánh với việc có được truyền thừa của Cổ Thần trong vùng đất của Cổ Thần năm đó, đủ đề thay đổi cuộc sống của hắn.
Người này trong lúc rên la chạy sang một bên, sau khi nói không ngớt, lại bình thường trở lại một chút, xoay người nhìn chằm chằm Vương Lâm, dần dần lại có dấu hiệu nổi giận.
Trong cơn hưng phấn, người điên này cảm thấy máu toàn thân sôi trào, nhìn Vương Lâm cười khúc khích. Nhưng trong lúc hắn cười, ánh mắt cũng hiện lên một vẻ mê man.
- Ta hận nhất là tu sĩ của Cổ Quốc, thân thể những người này rất cứng cỏi, làm cho răng của bổn vương đau muốn c·hết! Tiểu Hồng, mau tới Hình gia mang thứ gì đó tới đây, bổn vương quên mất rồi, ngươi hãy mau mang tới đây, nếu bọn họ không chịu đưa, ta sẽ bảo ca ca ta ngày mai tới c·ướp.
Nhưng thân thể hắn lại cực kỳ đặc biệt, có thể nói là tự cổ chí kim chưa bao giờ xuất hiện. Thân thể hắn là Cổ Thần, là truyền thừa của Đạo Cổ, nhưng huyết mạch của hắn nhờ sự điên cuồng của người điên kia đã có được huyết mạch của tiên.
- Sao bổn vương lại quên mất tam ấn của tổ tiên nhỉ. Ha ha, tam ấn của tổ tiên, không sai, chính là nó.
Tâm thần Vương Lâm rất sáng suốt, nhưng giờ phút này cũng không thể cử động một chút nào, hắn chỉ yên lặng cảm nhận tất cả mọi thứ diễn ra trong cơ thể. Cái cảm giác hoàn toàn khác trước này khiến cho trong lòng hắn nổi lên một sự suy đoán.
- Bổn vương cắn c·hết ngươi, cắn c·hết ngươi.
Sau cái nhìn này, vẻ hưng phấn trên mặt người điên kia lập tức biến mất, chỉ còn lại lửa giận khôn cùng.
Cầm cánh tay trái của mình, người điên này cũng không nhìn tới, mà chỉ nhìn chằm chằm Vương Lâm, trong lúc gầm nhẹ nói ra một vài câu mà ngay cả hắn cũng không nghe rõ.
- Hình như ta nhớ là. là không thể truyền thụ. Nhất là không thể truyền thụ cho ba bộ tộc của Cổ Quốc, nếu như vậy sẽ gây nên phiền toái rất lớn.
Người điên này nhảy lên, xông về phía trước túm lấy vai Vương Lâm, điên cuồng lay thân thể hắn.
Người điên này cau mày, giơ tay phải lên không ngừng gõ lên đầu, càng ngày càng mờ mịt.
- Con bà nó, bổn vương mệt c·hết mất.
Ngay khi tay phải của người điên này hạ xuống, từ trong cơ thể Vương Lâm, trực tiếp bộc phát ra một sức mạnh kinh thiên. Sức mạnh này từ trong cơ thể mạnh mẽ nhập vào mi tâm hắn, v·a c·hạm với tay phải của người điên này.
Người điên kia rống lên giận dữ, nhưng vẫn còn chưa hết giận, nhìn chằm chằm Vương Lâm, trực tiếp mở miệng ra cắn lên vai Vương Lâm, trong miệng còn phát ra một tiếng gầm nhẹ, giống như là một con c·h·ó điên.
Trong tiếng ầm vang, người điên này phun ra một ngụm máu tươi, thân thể trực tiếp b·ị b·ắn tung ra, rơi xuống ở đằng xa. Trong lúc hạ xuống, ánh mắt hắn lộ ra vẻ mê man, thì thào lẩm bẩm:
Người điên này trong lúc tự nói, trong mắt lại lộ ra vẻ hưng phấn. Hắn liếm môi, giơ hai tay lên nhanh chóng bấm quyết, đột nhiên cả tu chân tinh này ầm ầm chấn động. Nhất là thân thể hắn lại càng run lên kịch liệt.
Bảo vật này, cả tiên và cổ đều có thể sử dụng.
Hắn trong lúc nói thầm vỗ lên mi tâm, lập tức tiếng ầm ầm vang lên. Chỉ thấy có một luồng đại lực cực kỳ mạnh mẽ không cách nào hình dung được đột nhiên xông ra khỏi tu chân tinh này, tràn ngập cả thế giới trong cơ thể U Minh Thú.
Ôi, bổn vương đang lo gì vậy. Vừa rồi bổn vương rõ ràng là không có truyền thụ, không phải là truyền thụ. Trí nhớ của bổn vương tốt lắm, nhớ là không truyền thụ mà.
Nghĩ tới nghĩ lui, hai tròng mắt hắn lại lộn ngược lên, sau khi ngã xuống, trực tiếp ngất đi.
Thân thể Vương Lâm run lên, mí mắt hắn nhanh chóng động đậy. Tâm thần hắn đang gào thét, tất cả những hành động của người điên này hắn đều cảm nhận được. Ngay khi ấn ký của đối phương hạ xuống, hắn cảm nhận được rõ ràng sức mạnh Cổ Thần và Đạo Cổ trong cơ thể mình đang bị áp chế, giống như là nổi giận trực tiếp ầm ầm bộc phát ra.
- Người đúng là tên điên.
Vương Lâm mở mạnh hai mắt.
--- Hết chương 1443 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


