Chương 1392: Việc này không ngại!
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Ngay khi Vương Lâm bước về phía trước, trong Lữ gia bên trong Đông Lâm Tinh này bỗng nhiên có từng tiếng hiệu lệnh truyền âm ra!
- Trận hóa thiên mạc!
- Cấm ma thiên tiên!
- Trận cấm bát phương!
Ánh mắt Lỗ Phu Tử thủy chung nhìn về phía xa xa, trong lúc trầm ngâm nội tâm đã có đáp án.
Ánh sáng từ bên trong những tầng hào quang kia tản ra có thể xuyên thấu tinh không, hướng về bốn phía điên cuồng khuếch tán, tràn ngập cả phía đông của La Thiên. Thậm chí ngay cả trong ba hướng còn lại của tinh vực cũng có thể nhìn thấy rõ ràng có ánh sáng lóe lên!
Tiếng nổ vang lên kịch liệt, trong phút chốc truyền khắp toàn bộ Đông Lâm Tinh, còn khuếch tán ra không có cách nào ngăn cản, xuyên qua bên người Vương Lâm, tràn ngập toàn bộ phía đông La Thiên!
- Thế này mới có chút thú vị… nhưng trình độ chỉ như thế này vẫn còn chưa đủ!
Lỗ Phu Tử ở trong trận pháp vô biên kia, từ xa ngay khi nhìn thấy cái đầu này, đồng tử trong hai mắt co rụt lại, lộ ra vé không thể tin!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, tay phải đang chỉ lên trời, chậm rãi nắm lại, ngay khi buông xuống, hướng về hơn chín ngàn vạn tầng hào quang ờ phía trước, nhẹ nhàng cách không đánh ra một quyền!
Trận pháp bị vỡ, hóa thành vô số mảnh bị cuốn đi, lộ ra c·ơn l·ốc x·oáy ở bên trong trận pháp được mấy chục tu chân tinh xoay tròn tạo thành. Cơn lốc xoáy này bị những mảnh vỡ của trận pháp chạm phải, lập tức phát ra t·iếng n·ổ ầm ầm. Mấy chục tu chân tinh ở bên trong ngay lập tức xuất hiện rất nhiều vết nứt, giống như chuẩn bị tan vỡ.
- Hiến tế huyết ảnh, ngưng tụ trận linh!
Khí tức này vừa xuất hiện, tất cả tu sĩ trong La Thiên Tinh Vực đều hoảng sợ kinh hãi, giống như gặp phải một thứ vượt ra ngoài sự hiểu biết mà bọn họ không thể lý giải nổi!
Rất nhanh, hố sâu do một quyền của Vương Lâm tạo thành liền bị nước biển tràn vào, chậm rãi đầy lên. Từ trên không trung nhìn xuống, có thể nhìn thấy cực kỳ rõ ràng hình dạng của hố sâu này giống hệt như một nắm tay của con người đánh lên bùn!
Cả Đông Lâm Tinh chấn động mạnh, mặt đất ở phía bắc từng tầng tan vỡ, gần một vạn tu sĩ trên mặt đất toàn bộ t·ử v·ong, trên mặt đất xuất hiện một hố sâu rộng mấy vạn trượng!
Khí tức này vừa mới xuất hiện trong tinh không, lập tức khiến cho tinh không vặn vẹo, mơ hồ xuất hiện vô số những vết nứt. Dường như dưới khí tức này, tinh không không thể chịu nổi!
Huyết ảnh kia toàn thân mơ hồ, nhìn không rõ hình dạng, nhưng trên người nó cũng có khí tức trận pháp cấm chế vô tận điên cuồng truyền ra!
Không có một chút sức lực nào chống cự, hào quang khổng lồ kia dưới một quyền này tầng tầng tan vỡ! Hơn chín ngàn vạn, tám ngàn vạn, sáu ngàn vạn, ba ngàn vạn … Giống như một quyền này đánh vào mặt nước, đánh sâu vào bên trong. Trong lúc không ngừng tan rã, đại trận truyền lại từ thượng cổ này ầm ầm bị phá vỡ!
Nhưng t·iếng n·ổ này chưa kịp tiêu tan, chỉ thấy huyết ảnh kia dưới một quyền này trực tiếp nổ tung, hóa thành vô số mưa máu tứ tán từ trên không trung rơi xuống!
Cơn mưa máu này chưa kịp rơi xuống mặt đất, một quyền Đạo Cổ của Vương Lâm trong t·iếng n·ổ còn kịch liệt hơn, nhanh hơn cơn mưa máu này, từ trên trời giáng xuống, nện xuống mặt đất phía bắc Đông Lâm Tinh!
Ở dưới nắm tay này, huyết ảnh nhanh chóng lao thẳng tới nắm tay!
Cái đầu khổng lồ này vừa mới xuất hiện đã che phủ tinh không này, che khuất toàn bộ tinh không! Từng trận uy áp khuếch tán, tràn ngập bốn phía, đồng thời còn khuếch tán ra tràn ngập ở phía đông của La Thiên!
Hư ảnh này rất mơ hồ, hắn chỉ là một cái đầu, một cái đầu không có mắt trái!
Sự tồn tại của Đạo Cổ không phải bất cứ ai cũng có thể biết được, ngay cả Lỗ Phu Tử, đây cũng lần đầu tiên nhìn thấy trong đời!
Dưới những hiệu lệnh này, trong mấy chục tiểu tinh xoay tròn bên ngoài Đông Lâm Tinh, mấy ngàn tu sĩ nhất tề bấm quyết. Trong tiếng ầm ầm, liền có từng đạo hào quang trực tiếp hiện ra, tầng tầng lớp lớp bao vây ở bên ngoài!
Hơn chín ngàn vạn đạo hào quang trong nháy mắt xuất hiện, hình thành một trận pháp cực kỳ mạnh mẽ mà ngay cả Lỗ Phu Tử cũng cần phải mất hai mươi nhịp thở mới có thể phá được. Trận pháp này là thần thông mạnh nhất của bước thứ hai, cho dù là tu vi Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy muốn một mình phá vỡ trận pháp này cũng hoàn toàn không có khả năng!
- Hai mươi nhịp thở là đủ! Ta muốn xem Vương Lâm này có thể phá vỡ trong bao lâu!
Trong tiếng ầm vang, nắm tay hư ảo này trực tiếp chạm vào c·ơn l·ốc x·oáy bên ngoài Đông Lâm Tinh. Trong t·iếng n·ổ kinh thiên, c·ơn l·ốc x·oáy này đột nhiên bị một quyền này đánh tan!
Trong La Thiên Tinh Vực, ở một nơi rất xa Đông Lâm Tinh, nơi này là nơi chuẩn bị c·hiến t·ranh của toàn bộ La Thiên, số lượng tu chân tinh đã lên tới hơn sáu trăm tạo thành trung tâm của trận tinh. Bên trong cơn lốc đang xoay tròn kia, Lỗ Phu Tử ánh mắt như điện, nhìn về phía xa xa.
Trực tiếp nổ tung!
Thất tinh Cổ Thần, chỉ cần sức mạnh thân thể cũng đã có thể giao chiến cùng với cao thủ bước thứ ba. Đông Lâm Tinh nhỏ nhoi này sao có thể chống cự lại!
Hào quang này ầm ầm chấn động, ngay khi nắm tay này đánh vào, lập tức hào quang vội vàng lóe lên. Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên, hóa thành một tiếng rít gào truyền khắp tinh vực!
Thậm chí Cổ Thần chính là từ Đạo cổ phân ra! Trong lúc khí tức này tràn ngập, ở phía sau Vương Lâm bất ngờ có một hư ảnh khổng lồ hiện ra!
Trong nháy mắt, nắm tay hư ảo này lập tức v·a c·hạm lên trên hơn chín ngàn vạn tầng hào quang kia.
- Đây… đây là… đây là… cái gì! Cổ Thần? Cổ Yêu? Cổ Ma?
Một quyền hư ảo mấy vạn trượng này của Vương Lâm trực tiếp xông vào bên trong c·ơn l·ốc x·oáy, hướng về phía Đông Lâm Chủ Tinh ở sâu bên trong t·ấn c·ông tới!
Trong phút chốc, thân thể mấy chục lão già này giống như là những quả huyết cầu, quần áo bị xé rách, trên da lộ ra rất nhiều mạch máu!
Sự tan vỡ kéo dài liên tục, chỉ trong thời gian một nhịp thở, trận pháp này đã hoàn toàn nổ tung, không thể ngăn cản nắm tay hư ảo kia đánh xuống, khiến cho nắm tay kia trực tiếp xuyên thấu qua những tầng hào quang, đánh nát hơn chín ngàn vạn tầng!
Tinh không chấn động, theo một quyền của Vương Lâm đánh ra, trong nháy mắt liền có một nắm tay hư ảo hiện ra trong tinh không. Nắm tay hư ảo này to chừng mấy vạn trượng, ngón tay nắm lại, ầm ầm lao tới!
Nhưng tất cả vẫn chưa chấm dứt, một quyền Thần Chấn của Vương Lâm là một đòn kinh thiên sau khi dung hợp sức mạnh thất tinh Cổ Thần với Đạo cổ truyền thừa!
Lúc này trên không trung phía bắc Đông Lâm Tinh là một màn âm u, toàn bộ hào quang đều bị nắm tay khổng lồ kia che khuất. Không ngờ một quyền của Vương Lâm đã giáng xuống Đông Lâm Tinh!
Trong phút chốc, huyết ảnh kia không ngừng lao tới gần, trong một tiếng gào thét kinh thiên động địa, cùng với một quyền Đạo Cổ Thần Chấn hư ảo của Vương Lâm ầm ầm v·a c·hạm vào nhau!
Mắt thấy một quyền này của Vương Lâm thế như chẻ tre ầm ầm phá vỡ hết thảy, sắp sửa đi tới Đông Lâm Tinh, đúng lúc này, gần một vạn tu sĩ ở chỗ của Lữ gia phía bắc Đông Lâm Tinh, theo một tiếng rít gào thê lương, chỉ thấy gần một vạn tu sĩ đang khoanh chân ngồi đều phun ra máu tươi. Máu của bọn họ dũng mãnh ngưng tụ lên người mấy chục lão già ngồi ở chính giữa, lập tức khiến cho mấy chục lão già này toàn thân bành trướng lên.
Vương Lâm giơ tay phải lên, chỉ lên bầu trời. Trong tiếng ầm vang, bảy tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm đột nhiên xoay tròn, một luồng khí tức Cổ Thần vô biên, có lẽ phải nói là khí tức Đạo Cổ, trực tiếp từ trong cơ thể Vương Lâm bộc phát ra!
Ở bên cạnh hắn, Viêm Lôi Tử, Huyết Thần Tử, Liệt Vân Tử ba người sắc mặt tái nhợt. Bọn họ cảm nhận được hào quang vô tận từ trên Đông Lâm Tinh truyền ra.
- Thần Chấn!
Đạo Cổ, so với Cổ Thần còn hùng mạnh hơn!
Tám nhịp thở!
Từ lúc Vương Lâm đánh ra một quyền Thần Chấn, trận pháp hào quang tan vỡ, toàn bộ tiểu tinh đều nổ tung, cho đến khi c·hôn v·ùi Lữ gia ở phía bắc Đông Lâm Tinh, trên mặt đất xuất hiện một hố sâu, hết thảy mọi chuyện chỉ diễn ra trong tám nhịp thở!
Lỗ Phu Tử ở trong c·ơn l·ốc x·oáy đang khoanh chân đứng mạnh dậy, ánh mắt lộ ra vẻ kh·iếp sợ. Hắn phát hiện phân tích của mình đối với Vương Lâm đã có một sự sai lầm rất lớn!
- Chưa đạt tới bước thứ ba, nhưng chỉ một quyền đã kinh khủng như vậy… Tám nhịp thở…. tám nhịp thở….
Lỗ Phu Tử thở hổn hển, trong nháy mắt hắn đã bỏ đi hoàn toàn những phán đoán sau khi nhìn thấy vũ kiếm, mà trong lòng hắn đã đặt Vương Lâm lên vị trí cao vô hạn, đã đạt tới trình độ ngang hàng với mình!
--- Hết chương 1392 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


