Chương 135: Vẻ đẹp thê lương
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Khuôn mặt ma đầu trở nên chán nản. Từ miệng hắn phun ra từng cái linh hồn trắng toát. Sau khi phun ra hơn bốn mươi linh hồn, kim đan của hắn gần như chực tan biến.
Vương Lâm vung tay lên, bốn mươi ba linh hồn nhanh chóng chui vào bên trong thức hải. Đứng bên cạnh hồn phách tên tu sĩ Kết Đan kỳ của Tuyên Vũ quốc. Cực cảnh thần thức lóe lên như một tia chớp, đám linh hồn lập tức biến mất. Vương Lâm có thể cảm giác được, thần thức của bản thân lại mạnh thêm một chút.
Ma đầu thầm thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, trong lòng thầm nhủ:
- Thật quá đáng! Ta phải mất bao nhiêu công sức mới c·ướp được khỏi tay kiếm linh. Sớm muộn gì rồi cũng có ngày ta sẽ liều mạng với người. Hừ! Chờ ta khôi phục lại tu vi Nguyên Anh.
Nhưng Lý Mộ Uyển cũng chẳng để ý tới điều đó. Nàng cầm một cái ngọc giản, ngưng thần liên tục điêu khắc.
Lý Mộ Uyển lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản, đặt lên trán ghi nhớ lại những gì đã viết trên lớp vảy của cự long. Nàng xoay người bình thản nói với Thượng Quan Mặc:
Hắn đang nghĩ tới viễn cảnh sau khi khôi phục lại tu vi Nguyên Anh kỳ, rồi thu thập Vương Lâm như thế nào. Bất chợt, thân thể hắn bị Vương Lâm chộp lấy, ném vào trong long cân. Ma đầu cảm thấy uất nghẹn nhưng chỉ biết thở dài một tiếng. Ý nghĩ liều mạng trong đầu nó lại xuất hiện. Nhưng cứ nghĩ tới cho dù có liều mạng khiến cho kim đan bị nát thì cũng không thể đạt được ước nguyện, nó lại cảm thấy chán nản.
- Mấy năm qua, hắn chưa bao giờ hỏi tên của ta. Mà ta cũng chẳng biết hắn tên là gì. Có lẽ, trong mắt hắn, tên của ta cũng chẳng có gì quan trọng. Đối với hắn, ta chỉ có tác dụng duy nhất là luyện đan mà thôi. Bây giờ, đan dược đã luyện xong, ta chẳng còn giá trị gì nữa. - Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lại cảm thấy nhức nhối. Một dòng máu tươi khẽ rỉ ra ở bên khóe môi. Trên khuôn mặt trắng trẻo, xinh xắn chợt xuất hiện một dòng máu tươi khiến cho kẻ khác phải giật mình.
Vương Lâm nhìn chăm chú vào khuôn mặt xinh xắn với đôi mày thanh tú đang nhíu chặt của Lý Mộ Uyển. Đôi môi anh đào khẽ mím lại, đang nhìn chằm chằm vào mấy cái vẩy. Một trận gió thổi tới, thổi bay mấy sợi tóc mượt mà trên má.
Chỉ có thể dùng hai chữ thê lương để diễn tả tâm trạng của Lý Mộ Uyển vào lúc này.
Uống xong mấy ngụm linh dịch, sau khi ngồi xuống, Vương Lâm lại ngũ tới uy lực kiếm tu của Giải Đông Lai. Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liền xuất ra linh thạch, bố trí xung quanh người một cái Quy giáp Huyền Diệt trận.
Một lúc sau, nàng mím môi, lấy từ trong túi trữ vật ra một đống ngọc giản. Tổng cộng có tất cả một vạn tám ngàn chín trăm bảy mươi bốn cái. Vừa đúng với số lượng lân phiến trên thân cự long.
Nàng đã làm gần hai vạn cái ngọc giản, đặt song song với nhau.
- Chuẩn bị cho ta một gian mật thất.
Thượng Quan Mặc vội vàng vâng dạ. Trong lòng hắn thầm nghĩ là mình đã nhìn lầm. Quan hệ của sát tinh và tiểu nương tử cũng không phải như hắn phỏng đoán.
Vừa mới đi ra ngoài, Vương Lâm đã nhìn thấy một vóc dáng nhỏ nhắn, quyến rũ đang đứng ngay gần đó. Nét mặt Lý Mộ Uyển hơi tiều tụy nhưng ánh mắt lại lấp lánh có thần, đang vạch vạch lên mấy cái vẩy trên đuôi của cự long.
Vương Lâm liếc nhìn nàng một cái, tung người lên trên thân cự long rồi khoanh chân ngồi xuống.
Ngón tay Lý Mộ Uyển chợt run lên, ngẩng đầu nhìn thật sâu vào hai mắt của Vương Lâm. Một lúc sau, nàng nhỏ giọng nói:
Thượng Quan Mặc tươi cười đứng bên cạnh. Hắn cầm trong tay một viên dạ minh châu rất to. Từ trên nó tỏa ra một làn ánh sáng dìu dịu.
Lúc đầu, số lượng môn hạ đệ tử của Giải Đông Lai không đủ, nên bọn họ vẫn chưa tạo đủ số lượng lân phiến.
Vào lúc này, ở một tòa trà lâu trong Nam Đấu thành có một lão già, mặt mày u ám. Trên mặt có một cái mũi ưng đang đẩy cửa đi vào. Lão có một vóc người cao gầy, mặc một bộ trường bào màu xanh. Bên ngoài trường bào có thêu bảy đóa hoa mai màu vàng. Giữa mỗi đóa hoa lại thêu một chút nhụy mà đỏ, khiến cho nó hết sức sống động.
Lão nhân mặc thanh bào, nhíu mày, lẩm bẩm vài câu.
Vương Lâm trầm mặc không nói. Lần này thời gian hắn bế quan cũng không lâu. Nhưng nhìn Lý Mộ Uyển thì thấy hình như từ đầu đến giờ, nàng vẫn chưa rời khỏi đây. Hắn thở dài một tiếng, nhẹ nhàng hạ xuống phía sau Lý Mộ Uyển.
- Người ta thì dẫn nhau đi xem trăm hoa đua nở, quanh cảnh mặt trời mọc, mặt trời lặn.mà hắn lại mang ta đi g·i·ế·t người.
Hoa mai vốn là một thứ tượng trưng cho sự thanh nhã. Mai vàng mang đến một cảm giác đết sức đời thường. Nhưng trong hoa mai lại điểm một chút màu đỏ, liền thay đổi ngay cảm giác về nó. Một vật vốn hết sức thanh nhã lại tỏa ra hơi lạnh, có chút gì đó quỷ dị.
Lúc này, khách sạn lại một lần nữa phát ra những tiếng rì rầm nho nhỏ. Quanh một cái bàn có mấy vị tu sĩ đang nhỏ giọng nói:
- Đi thôi.về nhà thôi.
- Cám ơn sư huynh! Ta không sao. Chúng ta.đi thôi. - Nói xong, nét mặt nàng thoáng ửng đỏ, dựa đầu vào vai Vương Lâm, rồi nói tiếp:
Sau khi làm xong, hắn hít một hơi thật sâu, đánh về phía vách tường một cái. Cái miệng cự long từ từ há rộng. Vương lâm đứng dậy đi ra ngoài.
Chỗ lân phiến này, nàng đã mất cả nửa tháng, tốn không biết bao nhiêu công sức mới có thể khắc nên. Tâm lực tổn hao trong khoảng thời gian qua khiến cho tuổi thọ của nàng, giảm đi ít nhất năm năm thời gian.
- Ba ngày qua ngươi làm cái gì thế? Cầm lấy nó uống đi. - Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một cái bình ngọc, bên trong chứa hơn ba trặm giọt linh dịch, đặt vào tay Lý Mộ Uyển.
Vương Lâm im lặng một lúc rồi tay trái vòng qua, ôm lấy Lý Mộ Uyển. Thân thể hắn nhanh chóng bay lên, phi kiếm lao ra phía trước mở đường. Trong nháy mắt, hai người đã biến mất ở phía chân trời.
- Ta đưa ngươi đi g·i·ế·t người. - Nhớ tới nó, nàng lại mỉm cười, khẽ nói:
Vương Lâm cầm trong tay một thứ gì đó ngồi trên đầu cự long. Hắn ngồi đây tĩnh tọa đã ba ngày. Sau khi Lý Mộ Uyển xuất hiện, hắn liền cất vật đó đi, nhảy xuống. Khi thân thể hắn vừa chạm đất liền nhận thấy khuôn mặt tiều tụy của đối phương. Vương Lâm nhíu mày lại, hỏi:
- Cho ta ba ngày có được không?
- Ngươi thực sự muốn đưa ta trở về?
Ba ngày sau, nét mặt Lý Mộ Uyển tái nhợt, thân thể vô cùng tiều tụy. Giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua, sẽ khiến nàng ngã sấp xuống. Nàng bám vào vách tường lần từng bước, từ trong mật thất đi ra.
Nhưng ngay lập tức, nàng lại thở ra một hơi thật dài, lẩm bẩm:
Lý Mộ Uyển nhẹ nhàng ôm chiếc bình ngọc vào lồng ngực, nói:
Lão nhân mặc trường bào màu xanh nghe tới mấy chứ pháp bảo thần bí liền khẽ thay đổi nét mặt.
- Đừng có cử động! Ta sẽ đưa ngươi đi g·i·ế·t người. - Câu nói đó cứ quanh quẩn bên tai Lý Mộ Uyển. Cứ nghĩ tới nó, nét mặt nàng lại trở nên đỏ bừng. Trên đường đi, mỗi lần nghĩ tới câu nói đó, khiến cho nàng phải dở khóc dở cười. Nhưng đi theo Vương Lâm suốt con đường đẫm máu, câu nói đó đã khắc thật sâu vào trong lòng nàng.
- Mấy người các ngươi nói nhỏ một chút. Nghe nói người đó trời sinh sát tính, tu luyện công pháp cực kỳ ác độc là Tử Chú thuật. Hơn nữa, hắn rất ghét bị người khác đàm tiếu. Các ngươi cẩn thận, nếu để truyền đến tai hắn thì mấy người các ngươi không đủ mạng mà đền đâu. - Một thanh niên có nét mặt lạnh tanh, sau khi uống một ngụm rượu liền cười lạnh nói.
Lão nhân mặc thanh bào khi nghe đến ba chữ Tử Chú thuật, hai mắt liền phát sáng.
- Người này thân mang Tru sát lệnh. Nếu vẫn còn ở Tu Ma hải chỉ sợ không sống được quá vài ngày. Bây giờ, quanh phạm vị Nam Đấu thành không có Nguyên Anh kỳ tu sĩ. Nhưng nếu chuyện này đồn ra, chắc chắn sẽ có Nguyên Anh kỳ tu sĩ tới đây. Nếu ta là hắn, chắc chắn sẽ tìm một nơi mà trốn. - Tên thanh niên đó cười lạnh lại tiếp tục uống thêm một ngụm rượu nữa.
- Bách nhật Truy Sát lệnh? - Hai mắt của lão nhân mặc thành bào chợt tỏa sáng. Tay phải lão khẽ chộp một cái, thanh niên đang ngửa cổ uống rượu, lập tức bị một bàn tay vô hình túm lấy.
- Tiểu tử kia! Lão phu cảm thấy hứng thú với người đó. Ngươi mau kể lại cho lão phu nghe xem nào.
--- Hết chương 135 ---
Có thể bạn thích

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Theo Người Ở Rể Bắt Đầu Thành Lập Trường Sinh Gia Tộc

Quỷ Giới Cầu Tiên: Ta Có Một Gốc Thần Thông Đại Thụ

Vô Địch Thiên Mệnh


