Chương 1330: Hương hỏa nhất bái!
(Thời gian đọc: ~9 phút)
Hư hỏa không thuộc thiên địa ngũ hành, sau khi từ thực hỏa tiến nửa bước vào phá toái hư không, chuyển hóa thực hỏa thành hư hỏa thì có thể thiêu đốt mọi tâm tình của tu sĩ. Tất cả tâm tình đều là nguồn sức mạnh của hư hỏa. giao chiến với tu sĩ có hư hỏa, tâm tình tuyệt đối không được có một chút dao động. Tư Mặc Tử là tu sĩ bước thứ ba, tu vi cao thâm, đối với việc khống chế tâm tình có thể nói là vô cùng thành thạo. Hắn tuyệt đối không ngờ được lại có thể xuất hiện dao động tâm tình như thế này. Điều này khiến Tư Mặc Tử vô cùng kh·iếp sợ. Một tia tâm tình hiện lên đã là không có khả năng, nhưng ngay trong nháy mắt khi hắn chưa kịp suy nghĩ xem tại sao lại như vậy, còn đang kh·iếp sợ thì một mảnh hư hỏa ầm ầm bộc phát. Hư hỏa này từ trong cơ thể hắn bùng lên, trong nháy mắt tràn ra ngoài thân thể. Từ xa nhìn lại, hư hỏa ngập trời, khiến cho sắc mặt Tư mặc Tử đại biến. Nhưng ba động tâm tình kia dưới hư hỏa lại càng trở nên mãnh liệt. Lão Chu Tước nhìn thấy cảnh này liền âm thầm nở nụ cười âm hiểm, trong lòng thầm nghĩ:
- Mấy cái tát kia của lão phu không chỉ muốn giáo huấn ngươi mà còn lưu lại hư hỏa trên người ngươi. Nếu không thì đánh với một tu sĩ bước thứ ba quá gian nan. TIểu tử kia, phải xem ngươi có nắm được cơ hội hay không thôi.
Vương Lâm cả đời chém g·iết vô số, từ giữa sinh tử mà đi ra, cơ bản sẽ không lãng phí bất cứ cơ hội nào. Lúc này khi thấy cơ thể Tư Mặc Tử bùng lên hư hỏa, hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, nén thương thế do Phá không cửu diệt vừa nãy, hai tay bắt quyết điểm mạnh về phía trước.
Thần sắc Vương Lâm hơi dữ tợn, hai tay điểm ra, ngọn lửa chín màu trong đồng tử ầm ầm từ trong đó bay ra, hóa thành hư hỏa lao tới tư Mặc Tử.
Tiếng nói của Tư Mặc Tử vang lên. Đám hồn phách vô tận kia ầm ầm hướng về phía Vương Lâm vái một cái. Cuồng phong màu tím liền cuộn lên trong thiên địa, gào thét lao về phía Vương Lâm! Hắn lập tức cảm thấy một quy tắc không nói nên lời từ bốn phương tám hướng điên cuồng tràn tới, áp bức khiến thân thể hắn đau đớn như sắp bị xé tan thành nhiều mảnh. Thần sắc Vương Lâm biến hóa kịch liệt. Hắn cũng không có chỗ lùi lại. Luồng lực lượng này tới từ thiên địa, không có chỗ trốn.
Ngón tay Tư Mặc Tử chỉ về phía Vương Lâm.
- Bước thứ ba thì đã sao?
- Còn thiếu chút nữa!
- Vái một vái!
- Hương hỏa thần thông! Đây là thần thông chỉ thuộc về bước thứ ba. thần thông hương hỏa! Dưới thần thông hương hỏa, tất cả sinh linh đều phải diệt vong!
Đúng lúc này Tư Mặc Tử xoay phắt người lại, đôi mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, gầm nhẹ:
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ không cam lòng. Đôi mắt hắn như điện, trong nội tâm thầm gầm lên:
Một chỉ này liền khiến cho hồn phách hương hỏa vô tận kia đồng loạt xoay người về phía Vương Lâm. Đám người này không thể tính nổi số lượng, bao phủ trời đất. Bị đám người này tập trung quan sát, dù là Vương Lâm cũng cảm thấy một cảm giác tập trung quan sát, dù là Vương Lâm cũng cảm thấy một cảm giác kinh tâm động phách.
Một vẻ điên cuồng đột nhiên bùng lên trong đôi mắt Tư Mặc Tử. hắn không lui lại phía sau nữa, tùy ý để cho hư hỏa thiêu đốt, thần sắc vặn vẹo, trong cơ thể không ngờ có ánh sáng bảy màu lóe lên. Trong bảy màu đó thì màu tím có phần lất át các màu khác.
- Tư Mặc Tử, ngươi có nhận ra vật này không?
Sắc mặt Tư Mặc Tử tái nhợt, thân thể lung lay.
- Tư mặc Tử, ngươi có còn nhớ tới Phá Thiên tông!
- Ta muốn xem ngươi làm sao có thể thừa nhận lực lượng một vái này. Không tới bước thứ ba mà có gan khiêu chiến lão phu, đúng là không biết tự lượng sức!
- Hư hỏa còn chưa đủ. Thiên địa hư hỏa, ngưng tụ cho ta!
- Tư Mặc Tử, ngươi có còn nhớ nhị sư đệ của ngươi, tam sư đệ. còn có cả thập lục sư đệ bị ngươi đuổi khỏi động phủ không??
Sắc mặt Tư Mặc Tử lập tức tái nhợt, thân thể lui nhanh lại phía sau, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ nhưng rất nhanh đã bị hắn mạnh mẽ áp chế, khiến cho tâm tình bản thân ổn định lại.
Cũng trong nháy mắt khi âm thanh này truyền ra, bốn phía quanh thân thể Tư Mặc Tử đột nhiên xuất hiện một đám hồn phách hư ảo. Đám hồn phách nhà biến ảo ra dần dần, chỉ trong nháy mắt đã chiếm cả thiên địa. Liếc mắt một cái, đám hồn phách này dường như vô biên vô hạn, đầy trời khắp đất đều là hồn phách. Số lượng chúng lớn tới kinh người, trong khoảng thời gian ngắn không thể tính toán hết được! Thậm chí trong cái khe kia vẫn còn vô số hồn phách chưa được ra. Ánh mắt của đám hồn phách này lộ vẻ cuồng nhiệt, hương hỏa nồng đậm lan ra, kinh thiên động địa!
Tay phải Vương Lâm phất lên, không ngờ lại có thêm một vật. Vật ấy không ngờ lại là một khối thú cốt lớn bằng một bàn tay. Đây chính là nguyên nhân Tư Mặc Tử năm đó bị đuổi khỏi Phá Thiên Tông.
Vương Lâm vừa cất bước, tay áo liền vung lên. Một cơn cuồng phong quét ngang thiên địa, trực tiếp cuốn tới mấy vạn tu sĩ đang quan chiến bốn phía.
Tư Mặc Tử bị hư hỏa trong cơ thể thiêu đốt, phun ra một ngụm máu tươi. Máu tươi vừa xuất hiện liền lập tức bị thiêu thành tro. Hắn dữ tợn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, hai mắt lộ ra sát khí nồng đậm, tay phải giơ lên chụp vào hư không một cái, ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ.
- Cứu ta.
Tay phải Vương Lâm vươn về phía trước chụp một cái. Khe trữ vật đột nhiên mở ra. Từ trong khe bay ra một ngọc bội. Ngọc bội này chính là ngọc bội tượng trưng cho thân phận Tư Mặc Tử ở Phá Thiên tông. Vẻ gắng gượng trong mắt hắn càng đậm, dường như chuẩn bị sụp đổ.
- Tư Mặc Tử, ngươi có nhận ra vật này không?
- Lão phu không phải là Tư Mã Mặc, lão phu tên là Tư Mặc Tử!
Hai mắt Vương Lâm lộ hàn quang, thân thể tiến về phía trước, ánh mắt lóe sáng, quát to:
- Môn đồ của lão phu tế bái ta!
Sắc mặt Tư Mặc Tử trắng bệch, sau đó đỏ bừng, thần sắc lộ vẻ dữ tợn hướng về phía Vương Lâm rống to.
Nhưng ngay dưới tử quang này, dù là toàn thân hắn tràn ngập màu tím thì ở mi tâm lại có một chỗ lớn bằng cái móng tay lóe ra ánh lửa nhỏ nhoi. Ánh mắt Vương Lâm bất ngờ nhìn thấy nơi đó có một thân hình nhỏ bé giống hệt tư Mặc tử đang ngồi khoanh chân. Vẻ mặt người này lộ vẻ thống khổ, có hai hàng nước mắt chảy ra.
- Ta nên gọi ngươi là Tư Mặc Tử hay là Tư Mã Mặc?
Tư mặc Tử gầm nhẹ. Vô số hồn phách hương hỏa hư ảo đầy trời này ầm ầm hướng về phía Tư Mặc Tử vái một cái. Một vái này khiến thiên địa ầm vang. Một cơn gió hương hỏa gào thét xuất hiện trong thiên địa. Cơn gió này màu tím, ngập trời quét tới Tư Mặc Tử, khiến tiếng ầm ầm lại càng vang dội. Hư hỏa trên người tư mặc Tử lập tức bị dập tắt một mảng lớn. Chỉ trong nháy mắt, hư hỏa trên người Tư Mặc Tử đều tiên tán không còn chút nào. Chẳng qua đám hồn phách hương hỏa kia cũng mơ hồ hẳn. Dường như một vái này đã khiến bọn họ rất hao tổn khí lực, cảnh tượng kinh người này khiến sắc mặt Vương Lâm liền biến đổi.
- Câm mồm!
Câu nói cuối cùng của Vương Lâm khiến cho toàn thân Tư mặc Tử bốc lên hư hỏa bừng bừng. Ngọn lửa này thiêu đốt khiến cho trong cơ thể Tư Mặc Tử truyền ra tiếng bang bang.
Đám tu sĩ bốn phía xôn xao lên, sau đó lại lui về phía sau, không dám tiến lên phía trước chút nào.
Cuồng phong này mang theo nhiệt độ cao, quét ngang qua khiến trong cơ thể đám tu sĩ bốn phía lại nổi lên tâm tình ba động kịch liệt, sinh ra hư hỏa. Hư hỏa này không thiêu đốt thân thể bọn họ mà vừa xuất hiện liền lập tức từ trong cơ thể tu sĩ lao ra, hóa thành một con viêm long hư hỏa.
Thân thể Tư Mặc Tử đang lui lại phía sau liền chấn động, hai mắt lộ ra vẻ gắng gượng, nhưng lại bị hắn ngăn chặn mọi tâm tình.
Trong nháy mắt khi cơn gió màu tím kia ập tới, Vương Lâm lại nghe thấy tiếng kêu yếu ớt truyền tới từ Tư Mặc Tử nhỏ bé kia.
- Hương hỏa của Tư mặc Tử này cũng nhiều thật!
Thần sắc lão Chu Tước biến hóa, thân thể nhoáng lên định ra tay.
Nhưng ngay khi hắn bước ra nửa bước thì tiếng nói của Vương Lâm đang vang lên khắp thiên địa.
- Lão tổ, vãn bối làm được!
--- Hết chương 1330 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


