Chương 1317: Nghiệp hỏa hồn trung khởi
(Thời gian đọc: ~10 phút)
Trong Nhân phương giới, dòng xoáy trên bầu trời chỉ một mình Vương Lâm cảm nhận được ầm ầm sụp đổ, dường như có một lực lượng vô hình xé tan, dần dần tiêu tán. Một lát sau bầu trời khôi phục lại bình thường.
Cảnh tượng diễn ra ngắn ngủi này người trong nhân phương giới ngoài Vương Lâm ra không có bất cứ người nào phát hiện ra, dường như không tồn tại.
Vương Lâm đứng ở trên đỉnh núi, thu hồi ánh mắt nhìn trời cao, khoanh chân ngồi xuống.
nhóm lên nghiệp chướng luân hồi, lấy một tia chấp niệm hóa thành nghiệp hỏa, không đốt cháy thiên địa, không hủy diệt giới này mà là đốt cả hồn phách mình, từ trong cửu tử nhất sinh, trong nháy mắt khi hồn phách hoàn toàn bị thiêu đốt hủy diệt mà tìm ra một đường sinh cơ, hóa thành mầm mống nghiệp hóa, vì thế mà có có hội khiến Chu Tước thức tỉnh lần thứ tư, từ trong cảnh giới thực hỏa đột phá, bước vào cảnh giới từ cổ chí kim cực ít người của Chu Tước tội đạt tới, cảnh giới hư hỏa!
Trong tích tắc này, vẻ mờ mịt trong mắt Vương Lâm lập tức trở thành rõ ràng. Đôi mắt hắn bùng lên ánh lửa ngập trời, đứng vụt dậy bước về phía trước một bước. Trong nháy mắt khi ngọn lửa kia đụng vào Lý mộ uyển đang còn chưa biết chuyện gì xảy ra, Vương Lâm đã ôm lấy thắt lưng Lý Mộ Uyển, lấy lưng ngăn cản biển lửa hừng hực kia!
Cô bé kia chính là chấp niệm trong lòng ngươi sao. trong Nhân giới này, tất cả chỉ là hư ảo. ngươi sao lại khổ như vậy, vì một ký ức hư ảo mà khiến mình lâm vào nguy cơ sinh tử!
Mà đúng lúc này, thân ảnh Lý Mộ Uyển lại xuất hiện trên đỉnh núi, mang theo hơi thở gấp gáp đang leo lên. Nàng không nhìn thấy ngọn lửa nhưng trong mắt Vương Lâm lại thấy cả biển lửa từ trên trời giáng xuống, nhưng một cái miệng lửa thật lớn lao thẳng tới Lý Mộ Uyển.
Tất cả những chuyện này thiêu đốt trong linh hồn nó.
Lão Chu Tước lửa giận bốc lên tận đầu, ngọn lửa trên bầu trời lập tức bị dừng lại.
Trên bầu trời, dòng chảy lúc trước sụp đổ lại xuất hiện. Giọng nói của lão chu Tước mang theo sự lo lắng, còn ẩn chứa cả sự không đành lòng.
Tiếng nói của lão Chu Tước cực kỳ lo lắng.
- Ta lấy một tia chấp niệm nhập đạo, thiên kiếp cũng không thể hủy diệt ta, ai có thể cản ta!
Lý Mộ Uyển còn đang sững sờ thì Vương Lâm ôm nàng, xoay người ngẩng phắt đầu lên trời gầm nhẹ một tiếng!
Mà hỏa bổn nguyên cũng như vậy. Hỏa là một trong ngũ hành của thiên địa. Chỉ có sau khi đạt tới hư hỏa thì mới thoát ly khỏi ngũ hành. Không còn ở trong vòng ngũ hành nữa, nếu tiến thêm một bước nữa, hình thành đạo hỏa thì có thể thành tựu đại bổn nguyên thuật, có thể dùng lửa mở không môn, trở thành tu sĩ bước thứ ba!
Ngọn lửa màu đen kia trong thời gian ngắn liền tràn ngập thân thể Vương Lâm, lan tràn ở phía trong ngọn lửa màu lam. Gần như chỉ trong chốc lát, tám phần mười ngọn lửa màu lam đã hóa thành ngọn lửa màu đen.
Trong thiên địa, bước đầu hiểu lôi tu nhập đạo vô cùng gian nan, mở không môn cực kỳ gian nan. Nguyên nhân là bởi lôi vốn là do thiên địa điều khiển, lấy thứ này phá thiên thì khó lại càng thêm khó.
Năm tháng qua đi, cũng không biết đã qua bao lâu, hỏa diễm trong hồn phách của Vương Lâm đã nồng đậm tới một mức nhất định. Hai mắt hắn đã tan rã, thân thể cực kỳ suy yếu. Ngay cả mặt mũi cũng từ một thanh niên trở thành một trung niên.
Thậm chí là tưởng niệm của Lam Mộng đạo tôn với thê tử, sự trìu mến đối với nữ nhi cũng có thể trở thành hư hỏa! Trừ phi có thể khóa chặt một cách hoàn mỹ hết thảy tâm tình, hoặc là triệt tiêu toàn bộ tâm tình thì mới có thể không sợ tu sĩ có hư hỏa!
Sự đáng sợ của tu sĩ có hư hỏa quan trọng nhất không phải là ở phương diện chiến đấu đơn độc mà ở quần chiến!
Cũng như việc hắn không muốn đốt cháy nơi này, tính cách của Vương Lâm đối với ân huệ cực kỳ coi trọng. Hắn cũng không thể làm lão Chu tước thất vọng!
- Chấp niệm hóa thành nghiệp hỏa, ngoài lão tổ đời thứ nhất ra thì chẳng còn người nào có cách ngăn cản nghiệp hỏa thiêu đốt thân thể ngươi. ngươi đã lựa chọn như vậy thì thôi đi.
Thân thể hắn lại cũng nhanh chóng tiêu tan. Nhưng cánh tay hắn vẫn ôm chặt Lý Mộ Uyển, đôi mắt dùng tất cả khả năng che dấu đi sự thống khổ và đau đớn, ôn nhu nhìn nàng.
Ở trong Nhân giới này, từng ngày trôi qua. Lý Mộ Uyển đi tới ngọn núi này dần dần nhiều lên. Mỗi lần Vương Lâm thấy Lý Mộ Uyển thì dù hồn phách bị thiêu đốt thống khổ tới mấy thì trong mắt hắn cũng không lộ ra nửa điểm, biến thành hồ sâu đầy ôn nhu.
Mỗi lần gặp Lý mộ Uyển, chấp niệm của Vương Lâm sẽ càng sâu, ngọn lửa lại càng dữ dội hơn. Nỗi thống khổ cũng vì thế mà càng đậm hơn!
Tiếng nói của lão Chu tước lại càng lo âu hơn, mơ hồ mang theo vẻ nghiêm khắc.
lần đầu gặp gỡ Lý Mộ uyển. Tu Ma Hải VÂn Thiên Tông. Hồng nhan khô cốt. cuối cùng biến thành một khối t·hi t·hể ngủ say trong Tị thiên quan.
- Người hiện giờ chỉ là hồn phách bị thiêu đốt, chấp niệm chưa chuyển hóa thành nghiệp hỏa, sự thống khổ mới bắt đầu. Chỉ khi nào nghiệp hỏa xuất hiện ngươi mới trải qua Cửu chuyển nghiệp kiếp. Dưới nghiệp kiếp, lão tổ cũng phải có người bảo vệ mới có thể vượt qua. Ngươi hiện giờ bỏ cuộc vẫn còn kịp. Một khi chấp niệm hóa thành nghiệp hỏa, nghiệp hỏa dấy lên thì hồn phách của ngươi lập tức sẽ bị hủy diệt ngay lập tức, căn bản không thể hóa thành nghiệp chướng!
Lão Chu Tước nói xong, lập tức trong dòng xoáy trên bầu trời liền có một biển lửa ầm ầm tràn ra, kinh thiên động địa, trong phút chốc từ trên bầu trời tràn về bốn phương tám hướng, trong nháy mắt đã tràn ngập cả bầu trời, tuôn về phía dưới, trong nháy mắt sắp sửa đốt cháy giới này!
- Lão tổ, vãn bối cả đời tu đạo, chỉ vì một người! Cho dù là hư ảo, vãn bối cũng không muốn làm thương tổn, lại càng không muốn hủy diệt.
Ngay trong nháy mắt khi Vương Lâm nói xong câu này, ngọn lửa trong hồn phách hắn đột nhiên độc phát một lần nữa . Lần này còn kịch liệt hơn những lần trước vô số lần.
Nàng căn bản không biết lúc này Vương Lâm đang chịu nỗi thống khổ không thể hình dung. Hắn muốn nhóm lên nghiệp chướng, chính là dựa vào một tia chấp niệm trong lòng. Tia chấp niệm này càng sâu thì ngọn lửa bốc lên sẽ càng mạnh!
Nghiệp hỏa!
Đối với loại thần sắc này của Vương Lâm, Lý Mộ Uyển cũng dần dần thích ứng, có khi lại còn tò mò nói chuyện với Vương Lâm vài câu.
Dường như thời gian hai ngàn năm qua trong thời gian hồn phách bị thiêu đốt này đã phủ xuống thân thể Vương Lâm với tốc độ cực nhanh.
Lão Chu Tước hít sâu một hơi, thở dài.
Đây là một loại thuật thần thông rất kinh khủng. Phải biết rằng hễ là sinh linh thì dù tu vi có cao tới đâu đều có tình cảm, dù là kẻ có âm trầm tới mấy hay người ẩn thế thì cũng đều tồn tại tâm tình.
Nỗi đau đớn từ tận linh hồn truyền đến khiến thân thể Vương Lâm run rẩy. Sự thống khổ này so với vừa rồi còn nồng đậm hơn cả trăm ngàn lần. Hồn phách của hắn lấy mắt thường có thể thấy đang nhanh chóng bị hủy diệt.
- Ngươi!
Tiếng nói của lão Chu Tước dần dần tiêu tan. Biển lửa trên bầu trời cũng hoàn toàn biến mất, dòng xoáy tan biến.
Vương Lâm thì thào, trong mắt lộ vẻ kiên định.
Ánh mắt Vương Lâm vô cùng bình tĩnh. Hư hỏa khó khăn chính là khó ở chỗ nhen lên ngọn lửa, làm cho Chu Tước tỉnh giấc lần thứ tư! Nhưng hắn không muốn đốt cháy giới này để hóa thành mầm mống của bất diệt hỏa, mà muốn chọn con đường gian nan hơn.
Vương Lâm không nói gì. Giờ phút này thần trí hắn đã không còn tỉnh táo, bị sự thống khổ khi hồn phách bị thiêu đốt hóa thành một đám ký ức, tràn ngập trong hồn phách hắn.
Con đường này sinh tử khó lường. Vương Lâm giờ phút này còn có thể lựa chọn từ bỏ, rời khỏi nơi này, thất bại trong thí luyện này.
Người có thể đạt tới cảnh giới hư hỏa thì sự cường đại tuy không bằng tu sĩ bước thứ ba nhưng cũng đủ để khiến tu sĩ bước thứ ba coi trọng, có thể cùng tu sĩ bước thứ ba giao chiến. Ngươi không thể tức giận, không thể mừng rỡ, không thể nóng ruột, cũng không thể có bất cứ giao động tâm tình nào. Bởi vì một khi giao động thì cũng để trở thành thần thông có người hư hỏa g·iết địch!
Vương Lâm cắn chặt răng, thần trí đã mơ hồ, thống khổ kịch liệt như thủy triều đã sớm bao phủ hắn. Loại thống khổ này so với cả đời Vương Lâm gặp phải nhiều hơn gấp mấy lần.
Vương Lâm nhìn bầu trời, nước mắt chảy dài. Nước mắt này rơi lên mặt Lý Mộ Uyển, mang theo nhiệt độ cực cao, lại như thấm vào tâm can nàng, khiến trong mắt nàng hiện lên vẻ mê man.
Vương Lâm, ngươi vì sao vẫn chấp mê bất ngộ!
Vương Lâm ngẩng phắt đầu, trợn mắt giận dữ. Ngọn lửa ầm một cái vờn quanh toàn thân. Ngọn lửa hừng hực kinh thiên nhưng người bên ngoài lại không ai có thể chứng kiến!
- Có thể làm bạn với nàng vài ngày, ta đã rất thỏa mãn rồi. dù nàng chỉ là hư ảo thì ta quyết cũng không cho phép bất cứ kẻ nào làm tổn thương nàng.
Vương Lâm yên lặng nhìn Lý Mộ Uyển, nhẹ giọng nói.
Chẳng qua tiéng nói của hắn lại khiến cho tâm thần Lý Mộ Uyển chấn động vô cùng.
- Ngươi. là ai.
Lý Mộ Uyển kinh ngạc nhìn Vương Lâm.
--- Hết chương 1317 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm


