Chương 1261: G·i·ế·t Chu Thiên Tử
(Thời gian đọc: ~11 phút)
Vương Lâm tu đạo hai ngàn năm, trên con đường này cực kỳ nguy hiểm, hắn dựa vào tâm cơ để không cam lòng với vận mệnh và vùng vẫy giữa thiên địa. Trước nay hắn thường đi lại giữa sống và c·hết, đã rèn luyện lên một ý chí chém thiên rạch nguyệt.
Ngay cả Thủy Đạo Tử là đại trưởng lão Thần Tông, là Đệ Tam Bộ đại năng hắn cũng dám chiến một trận. Nếu không phải trước đây bị Thác Sâm truy kích trong Thái Cổ Tinh Thần, sau đó lại gặp phải Lam Mộng Đạo Tôn, thì Vương Lâm sẽ sinh ra một loại cảm giác sâu không thể dò với Thái Cổ Tinh Thần, sau khi tiến vào Thiểm Lôi Tộc thì chắc chắn sẽ lựa chọn phương pháp quan sát và hành động.
Nhưng tất cả mọi thứ cũng có giới hạn, nếu có người vượt qua thì Vương Lâm với tính cách coi trời bằng vung sẽ bùng nổ, dù trước đó đã tính toán sẽ quan sát và hành động nhưng hắn vẫn muốn g·iết người.
Luồng bản nguyên chiến ý của Chiến Tinh Dã đã ăn sâu vào gốc rễ trong tâm thần Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không nhiều lời, hắn lật tay phải, ngọc giản lập tức xuất hiện. Hắn ném khối ngọc giản về phía lão tu sĩ đang nói chuyện với mình.
- Nơi đây quá quỷ dị, vì bức tường lực cản khủng bố mà thần thức không thể nào bùng ra ngoài, nếu g·iết người trong đây cũng không có bất kỳ kẻ nào phát hiện được.
Giọng nói âm trầm của Chu Thiên Tử từ trong Lôi long truyền ra ngoài thì hóa thành những tiếng gầm rống vang vọng trong không gian con đường nhỏ. Tình cảnh lúc này giống như có rất nhiều người đang cùng nhau hò hét, mơ hồ bùng lên những con sóng âm khủng bố, sóng âm và sấm sét dung hợp lại với nhau đã bùng ra lực lượng manh nhất của một tu sĩ Khuy Niết.
Khi nhìn thấy ánh mắt Vương Lâm thì trong lòng Chu Thiên Tử đột nhiên vang lên những t·iếng n·ổ ầm ầm, mơ hồ sinh ra một cảm giác nguy hiểm cực độ. Nhưng khi Chu Thiên Tử nhìn lại thì Vương Lâm chẳng qua chỉ là một tu sĩ Vấn Đỉnh, một tu sĩ Vấn Đỉnh nho nhỏ mà dám làm như vậy sao. Điều này làm cho Chu Thiên Tử phải nhướng mày, trong lòng bùng lên sát ý.
Thân là tu sĩ Khuy Niết, tất nhiên Chu Thiên Tử có tư cách để ngạo nghễ, đặc biệt là khi tiến vào bảy trăm vạn thiên địa thì lại càng coi trời bằng vung. Những tu sĩ đại thần thông của Thiểm Lôi Tộc rất thích địa phương này, dù âm thầm giao dịch hay giải quyết ân oán cá nhân cũng sẽ không bị trưởng lão trong tộ phát hiện ra, ở đây kẻ mạnh là vua.
Đồng tử trong hai mắt Chu Thiên Tử co rút lại thật mạnh, trong mắt bùng ra cái nhìn không thể tin. Đây là lần đầu tiên trong đời lão được nhìn thấy tình cảnh có người đi trong con đường trăm vạn thiên địa, đi trong hàng loạt không gian loạn lưu vô tận mà ung dung như vậy.
- Chỉ đáng tiếc cho lời giao phó của Hạo Nhiên đạo hữu, ta thấy trong lời truyền âm thì Hạo Nhiên đạo hữu rất khen ngợi tên này.
Hai người Vương Lâm và Chu Thiên Tử tiến vào trong con đường bảy trăm vạn thiên địa không kém nhau bao lâu, hầu như chỉ là cách nhau một bước chân trước sau. Lúc này Chu Thiên Tử cũng đang ở trong con đường, tốc độ của lão rất nhanh, nhưng vẫn phải cố tránh khỏi những vết nứt không gian loạn lưu, vì vậy mà chốc chốc lại phải giảm tốc độ.
Chu Thiên Tử này chẳng qua chỉ có tu vi Đệ Nhị Bộ mà dám hung hăng trước mặt Vương Lâm, trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn nhìn Chu Thiên Tử mà khóe miệng dần lộ ra một nụ cười lạnh.
- Ta vốn muốn g·iết ngươi trong bảy trăm vạn thiên địa, nhưng nếu đã muốn c·hết thì ta sẽ thành toàn cho ngươi ngay tại đây.
Đám tu sĩ phụ trách nơi đây đều nhíu mày, lộ ra vẻ không vui.
Âm thanh này giống như khí lạnh đến từ chính tầng địa ngục, gào thét phóng ra rồi rơi vào trong tai làm vẻ mặt Chu Thiên Tử đột nhiên biến đổi lớn. lão xoay người lại thật mạnh, nhìn thấy Vương Lâm đang chậm rãi đi đến từ phía sau.
Khoảnh khắc này cực kỳ căng thẳng, bảy tu sĩ Thiểm Lôi Tộc phụ trách nơi đây lập tức mở hai mắt ra, ánh mắt lập tức ngưng tụ và chuyển đến trong khoảng thời gian cực ngắn. Một lão già trong số đó đứng lên nhìn về phía Vương Lâm rồi đột nhiên nói:
Lôi long gào thét phóng đến mang theo những tiếng âm kinh thiên động địa đột nhiên lại phải phát ra những âm thanh thê lương và cực kỳ hoảng sợ. Khoảnh khắc này thân thể Lôi long bắt đầu tan vỡ từ vị trí đỉnh đầu, sau đó quá trình tan vỡ lan ra khắp toàn thân, chỉ trong nháy mắt thì toàn bộ Lôi long đều đã vỡ vụn ầm ầm.
- Chuyện này cũng không liên quan gì đến chúng ta, hắn sống hay c·hết đều là ý trời.
- Không biết tự lượng sức mình! Tất cả sấm sét trong thiên địa, nghe theo hiệu lệnh của ta, nổ!
Vẻ mặt Chu Thiên Tử lập tức tái nhợt, nhưng hai mắt đột nhiên được bao phủ trong sát khí. Lão thân là tu sĩ Khuy Niết, thời gian tu đạo không ngắn, tất nhiên cũng đã trải qua rất nhiều lần sinh tử. Lúc này dù lão cực kỳ rung động nhưng đã có phản ứng rất nhanh, thân thể lão lập tức lóe lên rồi vỗ lên mi tâm không chút do dự. Ký hiệu trên mi tâm bay ra ngoài, những âm thanh ầm ầm vang lên ngoài thân thể lão, những luồng sấm sét vô tận đột nhiên xuất hiện.
Ánh mắt lão tu sĩ kia trở nên ngưng tụ, sau khi chụp lấy ngọc giản và đánh giá cẩn thận Vương Lâm thì hướng về phía Chu Thiên Tử ôm quyền cười nói:
Nhưng khi Chu Thiên Tử sắp đến cửa ra, khoảnh khắc khi lão nghĩ đến chuyện trao đổi vật phẩm thì lông tóc toàn thân lập tức dựng ngược lên. Một luồng nguy cơ có thể nói là khủng bố nhất trong đời lão lập tức hàng lâm ầm ầm, từ trong thân thể lão bùng ra ngoài.
- Chu Thiên Tử tiền bối, kính xin nể mặt cho đám vãn bối chút tình mọn. Người này được bạn cũ vãn bối cất nhắc, để hắn tiến vào bảy trăm vạn thiên địa tu luyện, nhiệm vụ này cũng không phải chỉ yêu cầu một người được tiếp nhận, không bằng cho hắn đi theo luôn.
- Ngươi muốn g·iết ta sao?
Con đường này cũng không quá dài, cũng không mất bao lâu thì Chu Thiên Tử đã tiếp cận cửa ra vào, vẻ kiêu ngạo bùng lên trên gương mặt, trong lòng lão thầm nghĩ:
- Người này đúng là không biết tốt xấu, chúng ta giúp đỡ hắn cũng không biết nói một lời cám ơn.
Vừa ra tay đã vội dùng toàn lực, có thể thấy được sự e sợ và nghi ngờ trong lòng Chu Thiên Tử đối với tình cảnh Vương Lâm đuổi theo và xuất hiện sau lưng hắn.
- Thôi! Ta muốn khuyên hắn không nên đi vào bảy trăm vạn thiên địa, sát khí trong mắt Chu Thiên Tử thì tên kia không nhìn thấy nhưng chúng ta lại rõ ràng, một khi tiến vào sợ rằng sẽ gặp nguy cơ sinh tử.
- Ngươi… ngươi… Ngươi ẩn giấu tu vi!
Vẻ mặt Chu Thiên Tử cực kỳ lạnh lẽo, lão quét mắt nhìn về phía lão già đang nói chuyện với mình. Tên tu sĩ phụ trách cửa tây này chuyện không chịu nổi một kích của lão, nhưng dù sao cũng là người có chức vụ trong bộ tộc. Hơn nữa sau lưng tên này còn có trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, Chu Thiên Tử lão dù ngông cuồng nhưng cũng phải xem xét lại mọi chuyện.
- Ngươi là Vu Phi sao?
Sao Vương Lâm không nhìn ra sát khí trong mắt Chu Thiên Tử. Tính cách Vương Lâm lúc nào cũng là như vậy, người không đánh ta, ta không phạm người. Người muốn g·iết ra, ta phải g·iết người.
Chu Thiên Tử lập tức có quyết định, lão cũng không thèm nhìn về phía Vương Lâm mà khẽ gật đầu. Khoảnh khắc này thân thể lão lập tức biến mất, lão đã thông qua ngọc giản mà tiến vào trong bảy trăm vạn thiên địa.
Khi tình cảnh nguy cấp bao phủ khắp toàn thân, sau lưng Chu Thiên Tử lại truyền đến một giọng nói lạnh như băng.
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, thân thể phóng thẳng về phía trước, tốc độ ầm ầm bùng phát, dùng phương pháp kinh người gào thét tiến về phía trước.
Sau lưng Chu Thiên Tử là tấm áo choàng lấp lánh lôi quang đang bao phủ khắp toàn thân, làm cho cả người lão nhìn qua giống như một đám mây sấm sét. Lão lóe lên và tiến về phía trước, ánh mắt lão quét về phương xa mang theo những luồng sấm sét lạnh lùng, vẻ mặt âm trầm như nước, đồng thời còn có cả sự kiêu ngạo.
- Nếu g·iết người ở đây sẽ làm khó đám trưởng lão, cứ để tên giòi bọ không biết trời cao đất rộng này tiến vào bảy trăm vạn thiên địa rồi đ·ánh c·hết ở đó, như vậy sẽ chẳng ai phát hiên ra được. Vì bảy trăm vạn thiên địa có tồn tại cấm chế, dù lão tổ tông cũng không thể đưa thần thức vào trong để thăm dò, thực tế thì đây chỉ là một nơi giải quyết ân oán cá nhân của những người trong tộc mà thôi, cũng là nơi mà mọi người giao dịch với nhau.
Khi tốc độ Vương Lâm tăng mạnh thì không gian loạn lưu cũng bị khuấy động, cũng xuất hiện những miệng vết rách khổng lồ. Nhưng tất cả mọi thứ đều không thể nào ngăn cản được Vương Lâm, hắn xông thẳng qua, hàng loạt khe nứt không gian lập tức vỡ vụn ầm ầm, sau đó lại tiêu tán.
Sáu lão già trong cửa tây thầm truyền âm với nhau, sau đó không để ý đến chuyện này nữa mà nhắm mắt lại bắt đầu tĩnh tọa.
Dù thế nào Chu Thiên Tử cũng không thể ngờ có người dám g·iả m·ạo người Thiểm Lôi Tộc tiến vào lôi vực, hơn nữa còn tiến vào Lôi Tinh Điện. Người trước mắt là loại kiến hôi không thể chịu nổi một kích của hắn, thực tế thì lão chính là mãnh thú viễn cổ, lúc này ngọn lửa hung ác đã bùng ra ngập trời.
Khi hình bóng Chu Thiên Tử biến mất thì ngọc giản nhiệm vụ bùng ra những luồng hào quang chói mắt bị Vương Lâm chộp vào trong tay. Hắn đưa thần thức vào trong thăm dò, sau đó hình bóng của hắn cũng theo đó mà tiêu tán, đã tiến vào trong bảy trăm vạn thiên địa.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, sau khi Lôi long tan vỡ thì bên trong huyễn hóa ra hình bóng của Chu Thiên Tử. Lão phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt tái nhợt, trong mắt bùng ra vẻ hoảng sợ và không thể nào tin. Lúc này hai mắt lão lồi ra ngoài, bên trong lộ ra vẻ hãi hùng.
- Toái Niết! Đây là tu vi Toái Niết! Không, đã vượt qua Toái Niết, đây là… Da đầu của Chu Thiên Tử lập tức trở nên tê dại, hồn bay phách lạn, tâm thần bị dọa cho điên cuồng lui về phía sau không chút do dự.
Lúc này trong đầu Chu Thiên Tử chỉ có một ý niệm duy nhất, phải trốn, trốn, trốn ngay!
- Không phải ngươi muốn g·iết ta sao?
Giọng nói cực kỳ lạnh lẽo vẫn vang vọng trong con đường đi đến bảy trăm vạn thiên địa.
--- Hết chương 1261 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


