Chương 1214: Thức tỉnh!
(Thời gian đọc: ~22 phút)
Tượng đá Vương Lâm bên trong sơn cốc trong sáu năm nay đã từ một lão già t·ang t·hương hóa thành một thanh niên, hầu như giống hệt hắn trước khi biến thành tượng đá. Mỗi một lần Lý Thiến Mai yên lặng ngắm nhìn tượng đá cũng như thấy được Vương Lâm đang đứng trước mặt mình.
- Chàng đã đồng ý tiễn ta.
Lý Thiến Mai nhẹ giọng thì thào, giống như nói với bức tượng đá Vương Lâm biến thành.
Những kỷ niệm từ khi quen biết Vương Lâm trong suốt sáu năm này luôn luôn hiện lên trong đầu Lý Thiến Mai, lại càng được khắc sâu hơn. Chỉ là đôi khi nàng cũng tự hỏi chính mình, hết thảy chuyện này vì sao lại trở thành như thế này.
Một giọt máu tươi nơi này có thể tương đương với máu huyết toàn thân.
Phương thức như vậy khiến cho nàng càng thêm tiều tụy, không có thời gian nghỉ ngơi, gần như chỉ dựa vào tu vi Toái Niết và tiêu hao tính mạng của mình.
Chỉ là tới năm thứ chín còn đáng sợ hơn năm thứ tám. Tượng đá do Vương Lâm biến thành hấp thu máu với tốc độ khủng bố, thậm chí còn chưa vẽ xong lần trước thì đã lập tức bị hút hết.
- Càng huống chi sinh cơ của nàng giờ phút này đã tan biến, tu vi đã tổn hao nhiều, tiêu hao sinh mệnh, làm sao có thể tồn tại chứ? Yêu Tông làm thế chính là muốn nàng c·hết tại chiến trường, coi như là một lời cảnh cáo.
Kiếp trước chàng là chim bay, ta là cá nhảy. Những năm gần đây ta cũng đã nghĩ rất nhiều, đã rõ ràng rất nhiều rồi. Có lẽ ảo ảnh đó ta cũng đã thấy rất nhiều.
Thân thể Vương Lâm run rẩy. Toàn thân hắn vốn vần một thời gian nữa mới có thể mở được lớp da đá, trong nháy mắt khi nghe xong những chuyện này, những vết nứt lại lan ra kịch liệt, từng trận t·iếng n·ổ ầm ầm vang lên, toàn bộ sụp đổ!
Lý Thiến Mai lần này ra đi không trở lại nữa.
- Ngươi có biết là trừ mấy tháng cuối cùng của năm nay, nàng chưa bao giờ rời khoi sơn cốc này một bước, ngày và đêm làm bạn với ngươi!
Thời gian chậm rãi trôi qua. Vào ngày hai mươi bảy Lý Thiến Mai rời đi, trên không trung của đại lục rất ít tu sĩ đi tới nơi này, có một bà lão mặc bạch y đạp bước đi tới.
Lý Thiến Mai cắn môi dưới. Nàng đã không còn nước mắt, vung mười ngón tay đầy v·ết m·áu đông, lại một lần nữa lấy máu huyết vẽ lên tượng đá do Vương Lâm biến thành.
Lão bà cau mày, đang muốn bước vào trong sơn cốc thì đột nhiên chín đạo kiếm khí vang trời từ trong sơn cốc lao thẳng tới, ngăn cản không cho bà ta tiến vào dù chỉ là nửa bước!
Lão bà thấy vẻ mặt của Vương Lâm, tựa như sự hoảng sợ cũng bị ngăn lại, mang theo một tia bi ai, cười dài nói:
- Nếu thật sự có thông đạo với ngoại giới, vậy thì nàng sao có thể trử về an toàn. Mặc dù là không có thông đạo với giới ngoại thì ở đó cũng tồn tại mãnh thú chí cường, nàng chắc chắn sẽ phải c·hết!
- Lý Thiến Mai?
Ngọc giản lóe sáng, bên trong tỏa ra một khí tức nhu hòa, vờn quanh chín đạo kiếm khí. Chín đạo kiếm khí lập tức chấn động, nhưng lập tức không chống cự, tiêu tán trong thiên địa.
Bà lão hừ lạnh một tiếng, bước về phía trước, cả người lập tức tiêu tán, khi xuất hiện đã đứng ở trên đại lục.
- Ngươi có biết là nàng mặc dù trước khi đi cũng để lại ngọc bội mệnh hồn trên người ngươi, cho thân thể ngươi dễ chịu. Tất cả những điều này ngươi lại không biết? Không ngờ ngươi đều không biết?
Ngọc bội Lý Thiến Mai lưu lại đặt trên tương đá do Vương Lâm biến thành tỏa ra ánh sáng nhu hòa, dường như là Lý Thiến Mai chưa hề rời đi, làm bức tượng Vương Lâm dễ chịu.
- Lý Thiến Mai ơi là Lý Thiến Mai, ngươi làm tất cả mọi chuyện hóa ra người này căn bản nửa điểm cũng không biết! Thôi, hồn huyết lão thân đã đưa tới, trả được cái tình cho người. Thế là giữa chúng ta không còn nợ nần gì nữa!
Nàng càng nghĩ nhiều, khi nhập định, trong đầu lại hiện lên hình ảnh con cá dưới mặt nước, yên lặng nhìn cánh chim đang bay lượn trên không.
Vương Lâm ngẩn ra.
Lớp da đá này liên kết với máu thịt hắn, lúc này tan nát lập tức khiến cho Vương Lâm toàn thân biến thành một người máu. Nhưng hết thảy đối với hắn không còn quan trọng.
Một ngày sau, trong sương mù phía trước bà lão xuất hiện đại lục hoang dã.
Chàng không thèm để ý tới ta cũng được. Chuyện trên thế gian này không thể tính toán chi ly, cũng chẳng thể thay đổi được. Ta nghĩ, chín năm này nếu để nữ tử kia có mặt. Nàng ấy nhất định sẽ làm tốt hơn ta.
- Trong lòng chàng có một nữ tử khác tồn tại, ta cũng sẽ không c·ướp đoạt chàng, không khiến chàng phải lựa chọn. Chàng vì nàng ấy mà những năm gần đây vô cùng khổ sở. Ta làm sao có thể bức chàng.
Chỉ là có đại trận do chín thanh phi kiếm kia tạo thành đã cản tất cả mãnh thú ở bên ngoài.
- Ngươi có biết là để thu hồi hồn huyết, nàng đã đáp ứng điều kiện gì của Yêu Tông hay không? Chuyện này làm sao ngươi biết được. Ta nhìn nàng lớn lên từ nhỏ, là sư tỷ của nàng. Lần này Yêu Tông ép hỏi nàng mọi chuyện nếu không ta cũng không biết được.
Chỉ là mỗi lần phun ra tinh huyết, sắc mặt nàng lại trắng bệch thêm vài phần, cả người thoạt nhìn chỉ còn da bọc xương. Dung nhan tuyệt luân trong quá khứ tựa hồ không còn nữa.
Ở trong sơn cốc phía xa xa, Lý Thiến Mai từ trong không gian trữ vật lấy ra chín thanh phi kiếm, phân biệt đâm về bốn phía, hợp thành một kiếm trận, chính là trận pháp đã giúp nàng chém g·iết vô số mãnh thú trên chiến trường.
Do vậy điều này vượt quá cực hạn của Lý Thiến Mai. Nàng dù có dùng cả hai tay thì cũng không thể theo kịp tốc độ này. Ngay khi xảy ra tình huống này, trên mặt Lý Thiến Mai lộ ra vẻ thê thảm. Nàng không chút do dự chút nào, cắn nát đầu lưỡi, bắt đầu dùng tới tinh huyết tâm thần của mình!
Trong một năm này, tốc độ hấp thu máu của tượng đá Vương Lâm càng lúc càng nhanh. Lý Thiến Mai mỗi ngày chỉ còn có thể nghỉ ngơi trong nửa canh giờ. Thời gian còn lại toàn bộ đều phải quan sát tượng đá, khi thấy bên ngoài tượng đá không còn máu thì lại tiếp tục vẽ lên một lần nữa.
Hắn cúi đầu, lại thấy ngọc bội kia. Ngọc bội tỏa ra ánh sáng ảm đạm, dường như lúc nào cũng có thể tiêu tan. Vương Lâm nhìn thấy không biết vì sao trên ngọc bội đã xuất hiện một cái khe rất nhỏ!
- Ngươi là.
- Ngươi có biết là trong mười năm nay, nàng dùng không chỉ có máu tươi mà còn ẩn chứa sinh cơ của nàng. Nàng dùng tất cả, tiêu hao sinh cơ, dung nhập vào trong máu đưa cho ngươi, giờ đã suy yếu đến cực điểm rồi!
Lý Thiến Mai suy sụp lại càng nhanh hơn.
Sau tám năm, nàng ngay cả mỗi ngày nghỉ ngơi nửa canh giờ cũng không còn nữa. Tốc độ hấp thu máu của tượng đá do Vương Lâm biến thành đã đạt đến mức kinh người, hầu như vừa vẽ xong liền lập tức bị hấp thu toàn bộ. Lý Thiến Mai không có chút thời gian do dự đã phải vẽ tiếp.
Theo tiếng nói của hắn, thiên địa dường như có quy tắc biến hóa ra. Thân thể bà lão chấn động, không thể rời đi. Bà xoay người nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, âm trầm mở miệng:
- Tại hạ hôn mê đã lâu, không biết là đã xảy ra những chuyện gì. Mong đạo hữu kể lại giúp chi tiết một lần!
Thần sắc bà lão như thường nhưng trong mắt đã có vẻ phức tạp, nhìn phi kiếm, thầm than, vung ngọc giản trong tay về phía trước. Ngọc giản này lập tức đụng vào chín đạo kiếm khí.
Lão bà cười thảm, mang theo vẻ bi ai.
Một tiếng nói lạnh như băng cắt đứt sự mê man của Vương Lâm, khiến hai mắt hắn khôi phục thần thái, lóe lên một cái liền nhìn ra bà lão mặc bạch y đứng ở xa xa.
Sơn cốc vô cùng yên tĩnh. Chỉ thấy tượng đá tỏa ra ánh sáng trong suốt, mơ hồ chiếu khắp bốn phía cùng với ánh sáng trên ngọc bội. Chỉ là ánh sáng của ngọc bội càng ngày càng mờ nhạt, như ánh nến bị gió thổi qua, tựa hồ lúc nào cũng có thể bị dập tắt.
Dù là Mộc Băng Mi kia nếu biết chuyện này, nếu đi tới nơi này, ta nghĩ nàng ta cũng sẽ làm được. Ta không cầu gì xa xôi, chỉ cần hoàn thành hình ảnh vẫn luôn hiện lên trong lòng ta là được.
Cánh chim này một lần hạ xuống, rũ lông cánh, uống nước, mắt nhìn con cá dưới nước, chỉ là trong chốc lát nhưng lại như vĩnh hằng, tồn tại trong đầu Lý Thiến Mai.
Ta thấy trong mơ hồ cánh chim do chàng hóa thành có hai lần rơi xuống mặt nước nơi ta du đãng, một lần là uống nước, một lần là chàng b·ị t·hương, rơi vào trong nước. Ta dùng khí lực toàn thân nâng chàng lên bờ, cho chàng có thể hô hấp, có thể tiếp tục bay.
- Ngươi có biết hiện giờ nàng đang ở nơi nào không?
- Nàng đang ở đâu.
Những tiếng ầm ầm kinh thiên động địa lúc này vang lên. Cả đại lục ầm ầm rời ra, những cái khe khổng lồ theo chấn động khiến cho đại lục hoang dã tan nát thành bốn năm mảnh.
- Ngươi cũng biết là mười năm trước Lý Thiến Mai cãi lại mệnh lệnh của sư tôn, rời khỏi Vô Cực Tông, về tới ngoại tông! Điểm này ngươi cũng biết, nhưng ngươi có biết nàng sau khi trở về tông phái liền bị sư tôn giam cầm, không cho đi ra ngoài nửa bước trong vòng ba tháng! Tại sao lại giữ nàng trong vòng ba tháng? Bởi vì lúc đó có một người đang gặp nguy cơ sinh tử! Hết thảy chuyện này lão thân không biết được nhiều lắm, nhưng nói vậy chác ngươi đã hiểu!
Ba tháng cuối cùng chậm rãi trôi qua. Bên trong sơn cốc đã không còn thân ảnh của nàng làm bạn. Tựa hồ bởi nàng rời đi nên sơn cốc này cũng trở nên cô độc. Tiếng mãnh thú rít gào trên đại lục càng ngày càng kịch liệt, dường như đang hướng về phía sơn cốc xông tới.
Chỉ là năm thứ mười này tựa hồ trở nên dài đằng đẵng, so với chín năm trước còn dài hơn. Tới tháng thứ chín của năm ấy, Lý Thiến Mai lại mở hai mắt. Nàng nhìn pho tượng trầm mặc rất lâu.
- Tiếng nói kia đã từng nói, dùng phương pháp này nếu có thể kiên trì mười năm thì chàng có thể thức tỉnh. Lúc này chỉ còn một năm cuối cùng.
Trong lòng Vương Lâm mơ hồ có chút suy đoán, lập tức mở miệng nói.
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua, chẳng mấy chốc đã lại qua một năm.
- Thật sự. có kiếp trước không.
Một người phụ nữ có thể làm được điều này nếu như hỏi nàng có đáng giá hay không thì đó là một sự kinh nhờn nàng.
Nàng làm chuyện này hiển nhiên là Yêu tông không muốn. Ngay cả luật lệ của Phá Thiên Tông chưa có người nào vi phạm nàng cũng không tuân thủ! Những gì nàng mất đi ngày đó hiển nhiên là không có quan hệ gì, ngươi không biết cũng không nói làm gì!
Ngày thứ mười một, ngày thứ mười hai. cho tới hai mươi ngày.
Tinh huyết chứa cả trong tim! Đau đớn xé lòng khiến cho thân thể Lý Thiến Mai run rẩy kịch liệt. Nhưng tất cả những điều này không khiến nàng dừng lại. Chỉ là thân thể nàng đã yếu lắm rồi.
Để lại kiếm trận thủ hộ, Lý Thiến Mai cắn môi, lấy thân thể suy yếu, nuốt vào đan dược sau đó lao đi. Trong mười năm, lần đầu tien nàng rời khỏi đại lục hoang dã này, bay hướng về Yêu Tông ở tinh vực cấp chín!
Ánh mắt bình tĩnh nhìn bà lão. Hắn liếc mắt một cái là có thể thấy được trong cơ thể đối phương có một pho tượng nguyên thần đang vận chuyển. Trong nguyên thần nọ có đủ loại thần thông lóe ra, thậm chí dưới ánh mắt của hắn, các loại thần thông trong nguyên thần của đối phương lập tức đình chỉ biến hóa, dường như theo tâm hắn mà động, có thể thấy rõ căn bản của thần thông này!
Lý Thiến Mai lựa chọn tiếp theo là đạo huyết của nguyên thần. nói là đạo huyết nguyên thần là bởi vì đó là ý cảnh cả đời nàng, dung nhập vào trong nguyên thần, trở thành căn bản của tu vi. Nếu luyện hóa bức ra thứ này thì sẽ hóa thành một luồng khí tức. Luồng khí tức này không pải là máu nhưng lại quý giá hơn máu rất nhiều, ẩn chứa sinh cơ, là toàn bộ những gì Lý Thiến Mai có!
Lão bà xoay mạnh người, chuẩn bị rời đi.
Bà lão này vô cùng hoảng sợ nhưng với tính cách luôn mạnh mẽ, giờ phút này sau khi lùi lại mấy bước, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm khẽ quát.
- Ngươi có biết, Lý Thiến Mai vì đi cứu ngươi mà một mực quyết liệt với sư tôn, lấy c·ái c·hết để đổi lấy một cơ hội rời đi, từ đó về sau trở thành người không còn môn phái nữa!
Những lời này rơi vào trong tai Vương Lâm giống như sấm sét ầm ầm, khiến cho thân thể hắn run rẩy kịch liệt. Hắn biết rồi, hắn đã biết tại sao trong Thiên Nghịch lại có đoàn huyết quang không bao giờ gián đoạn, mang theo sự ôn nhu và ấm áp, dù là trong Đạo cảnh cũng vẫn luôn luôn nuôi dưỡng hồn phách hắn. Hắn đã biết nó rốt cuộc là cái gì!
- Tu vi của ngươi cao, g·iết ta rất đơn giản, lúc này không cho ta rời đi, không biết là có ý gì?
Thân thể Lý Thiến Mai đã cực kỳ suy yếu. Ánh mắt nàng lộ vẻ tuyệt vọng nhưng cắn răng, vung tay phải lên, không ngờ lại có một thanh tiểu kiếm màu bạc bay ra, hướng về trái tim nàng đâm một nhát.
Vương Lâm trầm mặc, sau đó khẽ hỏi.
Một tháng, hai tháng, ba tháng. Một người phụ nữ mang theo sự dẻo dai, mang theo sự cố chấp như vậy. Mặc dù là sau tám trăm năm, cho tới khi tính mạng nàng kết thúc.
Trái cầu này không phải là máu chính thức mà là một phần hồn phách ngưng tụ lại, sau khi xuất hiện, dưới cái vung của bà lão liền lao thẳng tới pho tượng do Vương Lâm biến thành, dung nhập vào bên trong.
Nhưng hết thảy vào nửa năm sau của năm thứ chín lại thay đổi một lần nữa. Tượng đá do Vương Lâm lại tăng tốc độ hấp thu, ngay cả tinh huyết cũng không đủ rồi!
Hắn biến thành tượng đá, cùng với đại lục này đã hòa thành một. Giờ phút này trong nháy mắt sụp đổ, lập tức cả đại lục ầm ầm run rẩy, trong thời gian ngắn không ngờ tan nát.
Lý Thiến Mai vẫn không trở về. nàng dường như đã tiêu tán trong thiên địa, chẳng có chút hồi âm. Dường như trong sơn cốc này chưa từng có một nữ tử như vậy xuất hiện. Chỉ có kiếm trận kia và ngọc bội là chứng kiến tất cả.
- Lấy tất cả mọi thứ của ta cũng không có cách nào giúp chàng vượt qua ba tháng cuối cùng này. ta không làm được rồi. nhưng mà ta biết tất cả tu sĩ khi tới chiến trường Yêu Tông, chỉ cần bị Yêu Tông coi trọng đều được thái thượng trưởng lão Yêu Tông thi triển thần thông, lấy ra một phần hồn huyết. Một khi t·ử v·ong ở chiến trường, dựa vào hồn huyết này thì một lần nữa có thể tái tạo hồn phách, chuyển thế trọng tu. Ta năm đó cũng được Yêu Tông coi trọng, cũng để lại hồn huyết. Lúc này ta lấy cả hồn huyết đó ra, may ra có thể giúp chàng vượt qua ba tháng này.
Bà lão cười lạnh, từng chữ từng chữ như những nhát búa đánh mạnh vào trong lòng Vương Lâm.
Thần sắc bà lão bi phẫn, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lời nói tuôn ra xối xả.
Chỉ là đan dược nhiều như vậy nhưng còn xa mới so được với sự tiêu hao của nàng, dù là có nhiều đan dược hơn nữa cũng vô dụng. bởi vì giờ phút này Lý Thiến Mai cũng không có thời gian đi tiêu hóa đan dược. Mỗi ngày nàng chỉ còn nửa canh giờ.
Sau khi xuất hiện, Vương Lâm nhìn tinh không, thân thể bước một bước, tay phải chụp vào hư không một cái, lập tức bắt được lão bà kia.
- Ngươi có biết Lý Thiến Mai vì giúp ngươi thức tỉnh mà trong vòng mười năm này ngày nào cũng dùng máu tươi vẽ lên toàn thân ngươi. Sau đó máu tươi dùng hết, lại thay thế bằng tinh huyết. Cuối cùng tinh huyết cũng không đủ, phải dùng ý cảnh nguyên thần thay thế!
Nàng dứng dậy nhìn bầu trời, dường như thấy được cảnh mình nhìn thấy cánh chim bay ở kiếp trước của mình.
- Quay về lại bị Phá Thiên Tông chối bỏ, Yêu Tông có thể không trừng phạt sao. Nàng muốn lấy lại hồn huyết thì phải trả giá rất đắt.
Nhẹ nhàng lắc đầu, Lý Thiến Mai tiếp tục lấy ra một ngọc bội. Đó là mệnh hồn của nàng. Nhìn tượng đá, Lý Thiến Mai ném ngọc bội này bay về phía nó.
- Lý Thiến Mai, ngươi hy sinh nhiều như vậy, chỉ vì người này sao! Thôi, lão thân đã đáp ứng ngươi, thay người mang hồn huyết tới, cũng coi như hoàn thành lời hứa với ngươi!
Vừa mới hạ xuống, bà lão liền tản thần thức ra, tuôn ra khí tức của Toái Niết đại viên mãn, quét ngang qua đại lục hoang dã này.trộm của NhiềuTruyện.com
- Đạo hữu xin chớ vội đi!
Vương Lâm sửng sốt. Hắn đích xác không biết chuyện ngày đó. Hắn ở Vô Cực Tông thấy Lý Thiến Mai, nhưng Lý Thiến Mai không hề nói chuyện gì.
- Lão thân từ Yêu tông cấp chín tới đây, đem cho ngươi hồn huyết của Lý Thiến Mai, cứu tỉnh ngươi. Ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn g·iết lão thân.
- Ngươi có biết là cuối cùng nàng không thể dùng nguyên thần thay thế, không ngờ lại đi Yêu Tông, trả giá gì để thu hồi hồn huyết, khiến cho lão thân đưa tới đây hay không?
Vương Lâm nhìn bà lão, chậm rãi mở miệng.
Tâm thần Vương Lâm chấn động. Hắn hiển nhiên là biết. Chỉ là những chuyện của Lý Thiến Mai và Phá Thiên Tông thì đây là lần đầu tiên được nghe.
Lấy loại phương pháp không thể tưởng tượng này, Lý Thiến Mai đã vượt qua chín năm, đón năm thứ mười.
Lý Thiến Mai hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất trong tinh không. Bức tượng do Vương Lâm biến thành nàng không thể mang đi. Ba năm trước, bức tượng này cũng với đại lục hoang dã này đã hợp thể thành một.
Dưới ánh mắt của hắn, sắc mặt bà lão mặc bạch y đại biến, theo tiềm thức lui lại vài bước, trên trán toát ra mồ hôi lạnh. Bà trong khoảnh khắc vừa rồi có cảm giác bao nhiêu bí ẩn trong lòng mình, cả thần thông thuật trong mắt đối phương cũng đều lộ cả. Thậm chí bà có cảm giác, nếu tâm niệm của đối phương vừa động, có thể loại bỏ hoàn toàn thần thông ra khỏi trí nhớ của mình.
Lý Thiến Mai cắn môi, một lần nữa lại vẽ lên tượng, cho tới vĩnh hằng.
Khuôn mặt Lý Thiến Mai đã ảm đạm không còn chút ánh sáng, không còn chút thần thái. Chỉ có đôi mắt nàng vẫn cố chấp như cũ. Nàng không tự hỏi chuyện này có đáng giá hay không, chỉ biết là bản thân mình làm như vậy, muốn làm như vậy. Không hối hận. Thế là đã đủ rồi.
Nàng cũng chưa rõ ràng, chỉ là thân ảnh Vương Lâm ở trong lòng nà đã càng ngày càng sâu đậm.
- Vì thu hồi hồn huyết, nàng đã đáp ứng Yêu Tông đi khe sây nhất của chiến trường dò xét trong đó, xem thế giới tràn ngập những mãnh thú đó có thông đạo với giới ngoại hay không!
Cùng với sự chấn động của tượng đá, có một cỗ khí tức từ trong đó lan ra, dường như muốn bùng nổ! Một loạt tiếng răng rắc vang lên, chỗ hai mắt của bức tượng xuất hiện rất nhiều vết nứt. Vương Lâm hắn trong giấc ngủ say mười năm, lần đầu tiên mở hai mắt!
- Ngươi không biết gì? Được, ta nói cho ngươi biết! Ngươi có biết một người tên là Lý Thiến Mai hay không? Ngươi cũng đừng có nói là ngươi không biết! Ta không biết hai người làm sao quen nhau, nhưng ngươi có biết là trong mười năm trước, Lý Thiến Mai đã từ bỏ cơ duyên trở thành đại đệ tử của Yêu tông, bỏ qua sự coi trọng của Yêu tông đối với nàng, trở thành người thứ nhất rời khỏi chiến trường, nghe nói là để tới Vô Cực Tông tìm một người!
Trong nháy mắt khi đại lục sụp đổ, thân thể Vương Lâm lao ra. Một luồng khí tức mạnh mẽ tới cực kỳ trong nháy mắt này từ trên người hắn tuôn ra. Tu vi cao cường tới mức này có thể nói là kinh thiên động địa.
- Nàng vì thu hồi hồn huyết, giờ phút này đã tiến vào khe sâu trong chiến trường. Người Yêu Tông sẽ không cho nàng trở về. Ngay cả hồn huyết nàng cũng chỉ có thể nhờ ta mang tới. Hết thảy mọi chuyện giờ ngươi biết rồi chứ? Nàng không có cho ta nói với ngươi, nhưng nếu ngươi đã hỏi, ta làm sao không nói cho ngươi, tại sao lại không nói cho ngươi? Ta chính là muốn nói tất cả với ngươi.Tᖇộᗰ Từ ᑎᕼIEᑌTᖇᑌYEᑎ.ᑕOᗰ
Trong phút chốc, bà đã tìm được sơn cốc kia!
Lý Thiến Mai nhìn bức tượng do Vương Lâm biến thành, hồi lâu thu hồi ánh mắt.
Vẻ mặt bà lão này âm trầm, cầm trong tay một ngọc giản, vừa đi vừa ấn chứng phương hướng, dần dần khoảng cách tới đại lục hoang dã này càng ngày càng gần.
Ngay trong nháy mắt khi hồn huyết này dung nhập, bức tượng do Vương Lâm biến thành ầm ầm chấn động, bên ngoài tỏa ra huyết quang ngập trời. Nhưng huyết quang này không có chút sát khí nào, ngược lại lại có một luồng sinh cơ, một cỗ ôn nhu của mười năm nay.
- Chàng còn chưa trả lời câu hỏi thứ ba của ta, ta còn chưa được nghe câu trả lời của chàng.
Cùng với hai mắt mở ra, trên bề mặt tượng đá cũng dần dần nứt ra, sụp đổ dần dần, tựa hồ như muốn vỡ vụn toàn bộ thì cũng cần một chút thời gian nữa.
- Dẫn đường đi! Ta muốn tới chiến trường Yêu Tông!
Tiếng nói của Vương Lâm bình thản nhưng lại lộ ả một loại uy nghiêm không thể cự tuyệt. Mặc dù là tu sĩ Toái Niết đại viên mãn cũng không thể cự tuyệt. Không dám cự tuyệt!
- Ngươi.
Bà lão dưới khí tức mạnh mẽ của Vương Lâm, nguyên thần run rẩy, thậm chí cả thần thông cũng không thể biến ảo ra, căn bản không thể thoát khỏi tay hắn, ngay lập tức bị Vương Lâm chụp lấy.
- Ta đi cứu nàng!
--- Hết chương 1214 ---
Có thể bạn thích

Từ Thăng Cấp Kiến Trúc Bắt Đầu Trường Sinh

Tiên Đạo Phần Cuối

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Phàm Nhân Tu Tiên (Bản Dịch)

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư (Bản Dịch)


