Chương 1738 Linh giới bách tộc hoa thụ cùng Thánh Tổ (2)
(Thời gian đọc: ~7 phút)
Thế nhưng đúng lúc này, trước mặt ba người, cánh cửa đá đen nhánh cao chừng mười trượng kia đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, vô số phù văn màu hồng phấn nổi lên, lấp lánh chớp động không ngừng.
“Thánh Tổ đại nhân tỉnh rồi!”
Thấy cửa đá có dị tượng, người áo huyết bào hơi nghẹn ngào đứng bật dậy.
Lập tức, ba con Ma thú Thánh giai lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, chắp tay đứng hướng về phía cửa đá.
Ánh sáng trên cửa đá lưu chuyển, kéo dài đến sau một chén trà thời gian, linh quang mới cuối cùng thu lại.
Đồng thời, những phù văn sáng tỏ kia cũng trong nháy mắt ảm đạm đi, cuối cùng biến mất vô tung vô ảnh.
Thấy tình hình này, thần sắc Tam Ma đều không chớp mắt nhìn chằm chằm cửa đá, không hề có chút lo lắng nào.
Cánh cửa đá khổng lồ lại nhất thời yên tĩnh không tiếng động, không hề có bất cứ biểu hiện dị thường nào.
Trọn vẹn lại qua hơn nửa canh giờ sau, đột nhiên một tiếng “C-K-Í-T..T...T ninh”, cánh cửa đá vẫn từ từ mở ra.
Tam Ma cũng đều mừng rỡ.
“A, ba người các ngươi vậy mà đều ở đây. Thật có lỗi đã làm các ngươi phải bận tâm như vậy. Cứ vào trước đi.” Một giọng nữ đột nhiên truyền ra từ sau cánh cửa đá, uyển chuyển dễ nghe vô cùng, mang theo một vẻ mềm mại vận vị không thể tả. Khiến người ta nghe xong, không khỏi nảy sinh hứng thú muốn tìm hiểu dung mạo chủ nhân.
Mà sau cánh cửa đá hé mở, từng mảnh từng mảnh ánh sáng hồng phấn lấp lánh không ngừng, trông cực kỳ quỷ dị.
“Chúc mừng Thánh Tổ đại nhân thức tỉnh, chúng ta xin được yết kiến điện hạ.” Đa Nhãn Ma đại diện cho hai người còn lại khẽ khom người, cung kính dị thường trả lời.
Sau đó, Tam Ma hưng phấn đến cực độ, sánh vai bước nhanh về phía cánh cửa đá.
Nhưng khi bọn họ vừa bước vào cửa đá, chỉ cảm thấy trước mắt ánh sáng hồng phấn lóe lên, rồi thoáng chốc đã tiến vào một thiên địa xa lạ.
Bầu trời xanh thẳm không mây, mặt đất xanh biếc vô biên, kéo dài một đường tận phía xa, vùng thiên địa này phảng phất vô cùng vô tận.
Mà tại nơi cực xa của bãi cỏ, lại có một gốc cây hoa khổng lồ cao chừng trăm trượng.
Thân cây này toàn thân màu tím nhạt, trên đầu cành nở rộ một loại linh hoa màu hồng không rõ tên, phảng phất những đóa sen lớn, mỗi đóa to bằng miệng chén.
Phía dưới gốc cây này, lại có một bóng dáng màu trắng xinh đẹp dường như không phải người trần thế, lặng lẽ đứng ở nơi đó.
Mặc dù gốc cây hoa khổng lồ kia dường như ở rất xa, nữ tử lại quay lưng về phía ba người, nhưng vòng lưng nổi bật này cũng đủ để khiến hơn nửa nam tử trong thiên hạ điên cuồng si mê.
Tam Ma vừa thấy nữ tử này, lại đồng thời từ xa thi lễ.
“Nếu đã tới, vậy thì đến gần đây mà nói chuyện đi.” Nữ tử kia khẽ cười một tiếng, một cánh tay ngọc ưu nhã vừa nhấc, liền hái xuống một đóa hoa hồng phấn khổng lồ ngay gần đỉnh đầu, sau đó nhìn như tùy ý ném ra phía sau.
Một tiếng “Phốc phốc”, đóa hoa hồng phấn khổng lồ kia chỉ xoay tròn một vòng, rồi thoáng chốc phát ra một tiếng vang trầm vỡ tan, hóa thành một mảnh hào quang màu hồng bay cuộn lên.
Tam Ma chỉ cảm thấy trước mắt phấn quang lại lóe lên, cảnh sắc bốn phía mơ hồ một cái, khoảnh khắc sau lại bỗng nhiên xuất hiện ở chỗ cách gốc cây hoa khổng lồ kia chưa đến mười trượng.
Ba người giật mình, nhưng sau đó vừa mừng vừa sợ vội vàng lần nữa đại lễ bái kiến.
“Đứng lên đi. Các ngươi theo ta nhiều năm như vậy, hẳn phải biết, ta cũng không quá ưa thích đa lễ.” Nữ tử vẫn chưa quay người, nhưng giọng nói ôn nhu dị thường, khiến người ta nghe mà sinh lòng kính yêu sâu sắc.
“Đa tạ Thánh Tổ đại nhân. Chúc mừng đại nhân thần thông phục hồi!” Tam Ma cũng không dám lãnh đạm, vẫn khẽ khom người lần nữa, rồi mới đứng dậy.
“Thần thông phục hồi thì không thể nói tới, ta hiện tại vẫn bất quá chỉ có chưa đến nửa phần pháp lực như trước mà thôi, phần Tu Vi còn lại cũng không phải chỉ dựa vào ngủ say tĩnh tu là có thể khôi phục, nhất định phải mượn nhờ ngoại vật chi lực.” Nữ tử khẽ thở dài một hơi, tựa hồ cũng có chút vẻ bất đắc dĩ.
“Ngoại vật?” Nghe lời này, lão giả mặc ngân bào cùng những người khác không khỏi nhìn nhau.
“Không sai, hơn nữa không phải ngoại vật phổ thông. Nhưng Linh Giới này là một giới diện không hề thua kém Thánh Giới của chúng ta, nghĩ đến hẳn là có hy vọng tìm được.” Nữ tử áo trắng thì thào một câu, nâng vầng trán lên quan sát những đóa hoa lớn trên cây, tựa hồ cũng có chút không quá khẳng định.
“Đại nhân người cứ việc nói. Vô luận là gì, chỉ cần Linh Giới thực sự có, thuộc hạ nhất định sẽ tìm đến chúng.” Thiết Sí Ma bỗng nhiên ôm quyền bằng hai tay, khẳng định dị thường nói.
Hai Ma còn lại cũng đồng dạng bày tỏ một phen lòng trung thành.
“Ha ha, tâm ý của các ngươi ta đã nhận. Nhưng nơi này cũng không phải Thánh Giới của chúng ta. Các ngươi mặc dù đã là tồn tại Thánh giai, người Linh Giới có Tu Vi thấp không cách nào khám phá thân phận của các ngươi. Thế nhưng nếu gặp phải tồn tại có pháp lực tương đương, thì không cách nào đảm bảo không bại lộ thân phận. Đến lúc đó ngay cả bản thân các ngươi cũng khó bảo toàn, thì làm sao có thể thay ta tìm đồ vật. Cũng chỉ có ta tự mình ra ngoài một chuyến.” Nữ tử suy nghĩ một chút, rồi liền đưa ra quyết định nói.
“Đại nhân muốn đích thân ra ngoài?”
“Tuyệt đối không thể! Thánh Tổ đại nhân Tu Vi chưa hồi phục, vạn nhất lại gặp phải tồn tại đồng cấp thì sao!”
“Đại nhân nhất định phải nghĩ lại.”......
Tam Ma nghe nữ tử nói như vậy, lập tức kinh hãi liên tục khuyên can. Đều tỏ ra một lòng trung thành tuyệt đối với nữ tử này.
“Yên tâm đi. Trong Linh Giới, cơ hội gặp phải tồn tại đồng cấp với ta là cực kỳ bé nhỏ. Tu Vi đạt đến cảnh giới như chúng ta, bình thường đều sẽ chỉ ẩn mình trong động phủ một lòng tu luyện, để dễ dàng ứng phó các loại thiên kiếp. Làm sao có thể tùy tiện đi lại bên ngoài. Huống chi, ta dù cho chỉ có chưa đến nửa phần pháp lực, gặp phải tồn tại đồng cấp có lẽ không đủ để khắc chế địch, nhưng đào tẩu thì vẫn dư dả. Tồn tại như chúng ta, lúc nào cũng có thể đột phá bước cuối cùng, làm sao có thể dễ dàng bị người diệt sát như vậy.” Nữ tử áo trắng tự nhiên nói.
--- Hết chương 1878 ---
Có thể bạn thích

Hắc Thần Thoại: Chung Quỷ

Thần Quỷ Thế Giới: Đạo Gia Ta G·i·ế·t Điên Rồi

Phàm Nhân Tu Tiên, Ai Có Thể So Ta Cực Âm Càng Âm!

Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Phường Thị Tán Tu Đến Trường Sinh Tiên Tôn

Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu C·h·ế·t Tất Cả Mọi Người


