Chương 1532 Linh giới bách tộc tử huyết khôi lỗi (2)
(Thời gian đọc: ~7 phút)
Mà khi nhìn xuyên qua những bức tường thủy tinh trong suốt này ra bên ngoài, khắp nơi đều là dung nham đỏ rực cuồn cuộn, nhưng bức tường thủy tinh lại không hề lay động, trong thính đường cũng căn bản không cảm thấy chút nóng bức nào.
Nhưng tất cả những điều này vẫn chưa phải là thứ khiến Hàn Lập giật mình, điều khiến hai mắt hắn có chút đăm đăm nhất chính là, trong dung nham phía dưới căn phòng thủy tinh khổng lồ kia, đang ngâm một con khôi lỗi cao ngàn trượng, tựa như một ngọn núi khổng lồ.
Con khôi lỗi này thân người mặc chiến giáp đen nhánh, hai tay quá gối, da thịt đỏ tía lấp lánh, mọc ra những vảy lớn cỡ miệng chén.
Nhưng khi nhìn lên đầu của nó, trong lòng Hàn Lập lại thấy lạnh lẽo.
Đầu lâu của con khôi lỗi này chẳng những đầu sinh ra độc giác màu trắng, hổ khẩu sư mũi, mà trên đó còn đồng thời sinh ra bốn con huyết mục quỷ dị, hai con không khác gì mắt người thường, hai con nằm ở hai bên gương mặt, còn hai con nổi lên ở chỗ ót.
Mỗi con huyết mục này đều chậm rãi chuyển động trên đầu, tản ra hàn quang sâm nhiên, mang đến cho người ta một cảm giác quỷ dị rợn người.
“Đây chính là Tử Huyết Khôi Lỗi của tiền bối, nhưng nhìn qua dường như có linh tính, chẳng lẽ tiền bối đã dùng bí thuật Dung Linh Nhập Thể!” Hàn Lập nhìn kỹ con khôi lỗi khổng lồ hồi lâu, sau khi hít sâu một hơi, mới mở miệng.
“Hắc hắc, xem ra tiểu hữu tối qua đã thật sự nghiên cứu bí thuật khôi lỗi mà lão phu đưa cho. Không sai, con Tử Huyết Khôi Lỗi này quả thực đã Dung Linh Nhập Thể rồi. Bất quá bên trong dung nhập cũng không phải loại linh thể yếu ớt như linh tùy tùng. Mà là một tia phân thần của chính lão phu.” Trong thính đường thủy tinh chỉ xuất hiện một Huyết Bào Nhân, hắn nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Hàn Lập, cười quái dị nói.
“Thì ra là thế, vãn bối cũng cảm thấy khôi lỗi kinh người như vậy, linh thể phổ thông tự nhiên không cách nào thúc đẩy được. Mà thần niệm của tiền bối cường đại, dù cho chỉ là phân thần cũng tuyệt đối không có vấn đề.” Hàn Lập rốt cục dời ánh mắt khỏi con Tử Huyết Khôi Lỗi, cười khổ nói.
“Tiểu hữu đã thấy con khôi lỗi này của ta, chắc đã biết vì sao lão phu cần đạo hữu ở lại Huyết Diễm Cung lâu như vậy rồi. Ta cũng không cần tiểu hữu làm chuyện gì khác, chỉ cần tiểu hữu quán chú một chút Tịch Tà Thần Lôi tập trung vào bộ khôi giáp kia. Sau đó ta sẽ căn cứ vào biến hóa của Thần Lôi mà tùy thời cải biến phù trận phía trên. Trong quá trình này, không được có một tia phân tâm, nếu không sẽ phí công nhọc sức.” Huyết Lão nói với ngữ khí nghiêm túc.
“Vâng, vãn bối hết thảy đều nghe theo chỉ huy của tiền bối, nhất định sẽ hết sức!” Hàn Lập trong lòng run lên, lập tức đáp lời.
“Rất tốt. Tiểu hữu cứ yên tâm, lão phu sẽ không để ngươi phí công, sau khi luyện chế xong con khôi lỗi này, ngoài việc luyện chế linh tùy tùng lúc trước ra. Lão phu còn có thứ khác muốn tặng đạo hữu.” Huyết Lão sau khi nghe xong dường như rất vui mừng, cười to nói.
Lập tức chỉ thấy Huyết Bào Nhân một tay bấm niệm pháp quyết, đồng thời trong miệng lẩm bẩm niệm chú.
Cảnh tượng khó tin xuất hiện.
Chỉ thấy con khôi lỗi khổng lồ phía dưới đột nhiên đầu lâu khẽ động, sáu con huyết mục đồng thời chớp động, đồng thời hai tay bấm niệm pháp quyết, lập tức quanh thân phóng ra vạn đạo Tử Mang.
Tử Mang đi đến đâu, tất cả dung nham lập tức nhao nhao tránh lui, trong nháy mắt một kết giới màu tím khổng lồ liền xuất hiện ở phía dưới.
Gần như cùng một thời gian, dưới chân Huyết Bào Nhân và Hàn Lập bạch quang lóe lên, mặt đất thủy tinh vốn kiên cố dị thường bỗng chốc như hư ảo biến mất không thấy.
Thân hình hai người lập tức rơi xuống phía dưới.
Hàn Lập tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng hai cánh phía sau vẫy một cái, thế rơi xuống lập tức chậm lại.
Mà Huyết Lão thì toàn thân Huyết Quang lóe lên, càng vững như Thái Sơn.
Hàn Lập thân hình bay xuống, trong nháy mắt liền rơi xuống ngang với đầu lâu của Tử Huyết Khôi Lỗi, khi đi ngang qua con huyết mục thứ nhất, mắt này đột nhiên chuyển động một chút, con mắt huyết hồng chợt nhìn về phía Hàn Lập.
Sau lưng Hàn Lập hàn khí bốc lên, thân hình vì đó ngưng lại, phảng phất bị một cỗ cự lực vô hình bao phủ toàn bộ thân hình.
Trong nháy mắt, sắc mặt Hàn Lập đại biến, trên trán nổi lên một tầng mồ hôi.
Cũng may, con yêu mục khổng lồ gần trượng này dị quang lóe lên, lập tức khôi phục bình thường, nhìn chằm chằm về phía chỗ hắn.
Lúc này Hàn Lập mới thở phào một hơi, khẽ vuốt mồ hôi trên trán.
Giờ phút này hắn mới hiểu được, vì sao Huyết Lão lại coi trọng con khôi lỗi này đến vậy.
Thực lực của con Tử Huyết Khôi Lỗi này, e rằng còn mạnh hơn Huyết Lão một phần, nếu không sẽ không chỉ vừa nhìn xuống đã tạo cho hắn áp lực lớn đến vậy.
Vừa rồi hắn suýt chút nữa không nhịn được muốn mở ra Phá Diệt Pháp Mục, để chống cự ánh mắt đáng sợ kia.
Cũng may cuối cùng dưới sự duy trì của Đại Diễn Quyết, hắn miễn cưỡng nhịn được. Có thể thấy được, con khôi lỗi này chẳng những hình thể vô cùng to lớn, dường như trên lực lượng thần niệm càng có chỗ huyền diệu.
Trong lòng có chút kinh hãi, Hàn Lập cũng không dám tiếp tục đợi gần đầu lâu khôi lỗi, cấp tốc tiếp tục rơi xuống phía dưới.
Một lát sau, đã đến vị trí lồng ngực khôi lỗi.
Huyết Bào Nhân đã sớm ở đó chờ!
Ánh mắt Hàn Lập quét qua bộ chiến giáp đen nhánh này, khẽ giật mình, trong mắt lộ ra một tia nghi hoặc.
Nhìn gần bộ chiến giáp này, phía trên bóng loáng như gương, nào có chút dáng vẻ phù trận nào.
“Chẳng lẽ lão quái này là muốn......” Trong lòng Hàn Lập khẽ lẩm bẩm.
“Hàn Huynh, bởi vì cần Tịch Tà Thần Lôi của ngươi phối hợp, ta sẽ đơn giản giải thích cho ngươi một hai về phù trận muốn khắc trên khôi giáp. Sau đó khi bắt đầu khắc phù trận, ngươi hãy phối hợp ta đồng thời rót vào Tịch Tà Thần Lôi, cuối cùng sau khi hoàn thành, ta mới có thể phong ấn lực lượng phù trận cùng Tịch Tà Thần Lôi vào. Trong đó có gì không ổn, ta sẽ tùy thời cáo tri ngươi một hai.” Huyết Lão nói ra lời khiến Hàn Lập có chút dự liệu.
(Chương 1:!)
--- Hết chương 1504 ---
Có thể bạn thích

Hắc Thần Thoại: Chung Quỷ

Thần Quỷ Thế Giới: Đạo Gia Ta G·i·ế·t Điên Rồi

Phàm Nhân Tu Tiên, Ai Có Thể So Ta Cực Âm Càng Âm!

Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Phường Thị Tán Tu Đến Trường Sinh Tiên Tôn

Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu C·h·ế·t Tất Cả Mọi Người


