Chương 1520 Linh giới bách tộc mưu đồ (1)
(Thời gian đọc: ~7 phút)
“Chính là người phía trước này đây. Quả nhiên có chút thần thông. Nhưng nếu bị ta đuổi kịp mà còn có thể chạy thoát, vậy thì thật sự là một chuyện cười lớn.” Thanh âm của một nữ tử truyền đến.
Phía sau trong hào quang màu đen rõ ràng là bóng đen nữ tử và Huyết Độc hai người.
Cũng không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì mà lại có thể truy tung Hàn Lập chính xác như thế. Nữ tử khẽ cười một tiếng, một tay bấm niệm pháp quyết.
Ánh sáng màu đen bao quanh hai người xoay tròn một vòng rồi, thoáng chốc huyễn hóa thành một quang trận màu đen.
Trong quang trận, quang mang kỳ lạ lưu chuyển một trận, thân hình nàng cùng Huyết Độc thoáng chốc mơ hồ, đồng thời biến mất không thấy.
Sau một khắc, một cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.
Dưới độn tốc yêu dị gần như sợi dây thanh bạch, phía trước cách đó không xa bỗng nhiên không gian ba động một chỗ, một pháp trận khổng lồ màu đen quỷ dị hiển hiện.
Hàn Lập giật mình, muốn dừng Độn Quang lại nhưng đã chậm một chút.
Dưới sự phi độn toàn lực của Phong Lôi Song Sí, mặc dù độn tốc cực nhanh, nhưng lại không cách nào tùy tâm sở dục khống chế độn tốc.
Chỉ thấy sợi tơ thanh bạch dưới sự không kịp đề phòng, đâm thẳng vào trong pháp trận màu đen.
Hàn Lập chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, bốn phương tám hướng tất cả đều là ánh sáng màu đen, cũng có từng trận âm phong cuốn tới, cả người phảng phất trốn vào Minh Giới Chi Môn bình thường.
Hàn Lập trong lòng hãi hùng, không kịp suy nghĩ nhiều, trên thân vang lên một tiếng sét đùng đoàng, lập tức vô số kim hồ bắn ra, hóa thành từng đầu điện xà màu vàng, cuồng vũ không ngừng.
Lôi Minh Thanh đại tác!
Vô luận hắc hà hay âm phong vừa tiếp cận hồ quang điện màu vàng, tất cả đều gặp khắc tinh mà nhao nhao bạo liệt, biến thành hư ảo.
“Tịch Tà Thần Lôi! Ngươi vậy mà tu luyện được thần lôi này!” Bốn phương tám hướng vang lên thanh âm giật mình của nữ tử, tràn đầy vẻ mừng như điên.
Hàn Lập khẽ giật mình, đang không biết đối phương có ý gì thì chợt thấy bốn phía hắc hà xoay tròn một trận, đồng thời càng chuyển càng nhanh.
Hàn Lập đại kinh, trên thân kim hồ lập tức vang lên một tiếng sét đùng đoàng đồng thời bay cuộn trở về, tạo thành một kiện Lôi Y màu vàng bao bọc lấy chính mình.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng cười khẽ khanh khách của nữ tử chui vào tai hắn.
“Đạo hữu không cần kinh hoảng, thiếp thân không có ác ý gì, chỉ muốn mời đạo hữu đến chỗ ở của tại hạ một đoạn thời gian mà thôi.”
Hàn Lập làm sao chịu thật sự nghe đối phương nói như vậy mà làm khách, phía sau hai cánh khẽ động, liền muốn bỏ trốn mất dạng.
Nhưng nữ tử kia lại tựa hồ như sớm đoán được điểm này, đột nhiên một tay hư không vỗ.
Nhưng một cỗ cự lực vô hình thoáng chốc tác dụng lên thân, lấy nhục thân cường hoành của Hàn Lập, thân hình cũng không nhịn được vì đó mà ngưng tụ.
Lòng Hàn Lập bỗng nhiên chìm xuống.
Mà ngay khoảnh khắc trì hoãn này, pháp trận khổng lồ hắc mang lóe lên, thân hình ba người liền cùng lúc biến mất không thấy.
Hàn Lập trải qua một trận trời đất quay cuồng, trong lòng thầm kêu không ổn, Đại Diễn Quyết vội vàng lưu chuyển trong thể nội một trận. Thần thức mới thanh minh trở lại.
Hắn mới phát giác chính mình lại từ giữa không trung truyền tống đến một đài cao phảng phất tế đàn.
Dưới chân nơi hắn giẫm lên, rõ ràng là một truyền tống trận khác.
Cách hắn không xa, nữ tử kia cùng Huyết Giao đang đứng bất động ở nơi đó, phảng phất từ vừa mới bắt đầu liền không hề xê dịch qua một bước.
Mà từ nồng đậm hắc ám chi khí gần đó trong không trung mà xem, đây xác nhận là một tầng nào đó của địa uyên từ tầng hai trở xuống.
Điều càng khiến lòng hắn lạnh lẽo chính là, gần Cao Đài chỗ pháp trận còn đứng bảy, tám tên yêu vật hình thái khác nhau, mỗi một cái đều mang bộ dáng nửa người nửa yêu.
Tu vi không cao, chỉ có Nguyên Anh và Hóa Thần mà thôi!
Nhưng từ khu kiến trúc lớn gần Cao Đài mà xem, hắn hiển nhiên bị truyền tống đến một sào huyệt nào đó của yêu vật.
Hàn Lập âm thầm kêu khổ cuống quýt, trong lúc nhất thời cũng không dám có bất kỳ cử động lỗ mãng nào, chỉ là không nói một lời nhìn nữ tử đối diện.
Hiển nhiên vị nữ tử này chính là chủ nhân mà Huyết Giao nhắc tới, nếu không vì sao lại có loại thần thông này, giữa lúc giơ tay nhấc chân liền đưa hắn tới nơi đây.
“Đạo hữu trước cùng thiếp thân đến đại điện một lần đi.” Bóng đen nữ tử trầm thấp cười một tiếng, thân hình khẽ động, liền chầm chậm bay về phía khu kiến trúc xa xa.
Huyết Độc dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá Hàn Lập một chút, cũng tự mình đi theo bóng đen nữ tử bay đi. Bọn họ dường như không chút nào sợ Hàn Lập lại đào tẩu.
Hàn Lập quét mắt qua khu kiến trúc này một chút, ánh mắt lại nhìn về phía không trung nơi xa vài lần, trên mặt hiện ra vẻ cười khổ.
Chỉ thấy không trung mây xám giăng đầy, ẩn hiện lôi điện màu đen chớp động, cũng có một cỗ linh áp không hiểu như ẩn như hiện, rõ ràng là bị người dùng pháp lực lớn lao thiết hạ cấm chế. Cũng không phải hắn nhất thời nửa khắc có thể bài trừ.
Nhưng nghe nữ tử lúc trước nói như vậy, không hề giống như sẽ lập tức thống hạ sát thủ với hắn. Như vậy mà nói, trước tiên hãy nghe xem đối phương muốn nói điều gì, chỉ cần không làm tức giận đối phương thì hẳn không phải là không có khả năng hành sự tùy theo hoàn cảnh.
Bản thân hắn vốn không có suy nghĩ ngoan cố rằng người và yêu không thể cùng tồn tại.
Hàn Lập trong lòng suy nghĩ kế sách xong xuôi, hơi an tâm một chút, trên thân thanh quang lóe lên, tạm thời hóa thành một đoàn thanh quang đi theo.
Dưới sự dẫn dắt của bóng đen nữ tử, Hàn Lập theo tới trước một tòa đại điện bằng gỗ, cao nhất trong quần thể kiến trúc, rồi cũng hạ xuống.
Bóng đen nữ tử cùng Huyết Giao mấy bước liền đi vào.
Hàn Lập quét mắt qua mấy yêu vật hai bên đại điện, sau đó trên mặt lại phát hiện ra một tia cổ quái.
--- Hết chương 1485 ---
Có thể bạn thích

Hắc Thần Thoại: Chung Quỷ

Thần Quỷ Thế Giới: Đạo Gia Ta G·i·ế·t Điên Rồi

Phàm Nhân Tu Tiên, Ai Có Thể So Ta Cực Âm Càng Âm!

Mỗi Ngày Một Quẻ, Từ Phường Thị Tán Tu Đến Trường Sinh Tiên Tôn

Hệ Thống Phú Ta Trường Sinh, Ta Chịu C·h·ế·t Tất Cả Mọi Người


